Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 7: Ngọc nát

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Gia Ngạn trong cơn phẫn nộ rời khỏi phủ Trung Quốc Công.

 

Vừa về đến phủ Quảng An Hầu, mới tới cửa tiểu viện của , thấy Liễu thị đang ngó nghiêng thập thò.

 

Liễu thị là thất của Quảng An Hầu Tống Bá Dung, cũng là sinh mẫu của Tống Gia Ngạn.

 

Thấy Tống Gia Ngạn trở về, bà vội vàng đón lấy: “Ngạn nhi, hôm nay con gặp đại tiểu thư Bùi gia ?”

 

Cổ tay Tống Gia Ngạn đau nhức thấu xương, thấy dáng vẻ của Liễu thị càng thêm phiền muộn, chẳng buồn đáp lời, sải bước thẳng chính phòng.

 

Liễu thị bĩu môi, cũng theo : “Thế chẳng thể gặp nữa ? Ngạn nhi, rốt cuộc con gì khiến nó vui? Không con , tổ mẫu sớm ý định để Tống Gia Hoành cầu nó, chỉ là hiện giờ Tống Gia Hoành đang mang bệnh, tiện mở lời. Con hạ mặt nó suốt bao năm, đúng lúc khiến nó phật ý?”

 

Nghe những lời , Tống Gia Ngạn tức đến tối sầm mặt mày: “Con với di nương bao nhiêu nữa! Con hề trêu chọc !”

 

Liễu thị hừ lạnh: “Vậy tiểu nha đầu đó phát điên cái gì chứ?”

 

Tống Gia Ngạn sững bàn , cổ tay thương khẽ run, trong lòng càng thêm mệt mỏi và bực bội.

 

Hắn cũng rốt cuộc Bùi Oản đang phát điên chuyện gì!

 

Rõ ràng sai điều gì, mà thái độ của Bùi Oản đối với tụt dốc phanh.

 

Chẳng lẽ xảy chuyện gì mà ?

 

Thấy im lặng, Liễu thị dốc lời khuyên nhủ: “Ngạn nhi, con để tâm một chút. Tổ mẫu con chỉ coi trọng đích tôn, những tiểu thư khuê các nhà khác càng đời nào chịu gả cho phận con thứ. Chỉ cô nương Bùi gia là thiết với con từ nhỏ. Nếu cưới tiểu nha đầu đó, những khiến tổ mẫu yêu ai yêu cả đường mà con còn thể mượn thế lực của phủ Trường Lạc Hầu ——”

 

Liễu thị xuất thương gia, tổ tiên tuy từng là hoàng thương nhưng mấy chục năm qua suy tàn. Năm xưa đưa bà hầu phủ vốn là để Liễu gia dựa phủ Quảng An Hầu. Không ngờ nắm quyền trong phủ là Bùi lão phu nhân, mà bà ghét nhất thất, vì Liễu thị chẳng thể mang về cho nhà đẻ chút lợi ích nào.

 

May mà bà sinh Tống Gia Ngạn.

 

Dù là con thứ sủng ái, nhưng Tống Gia Ngạn thông minh nhạy bén hiếm thấy. Chỉ cần bà điểm xuyết vài câu, khi còn nhỏ nắm bắt trọng điểm vô cùng chuẩn xác. Những năm qua ân cần hết mực với Bùi Oản, trở thành biểu thiết nhất của nàng. Liễu thị từng nghĩ, chỉ cần duy trì thêm một thời gian, tìm cơ hội dùng chút thủ đoạn, hôn sự tất sẽ thành.

 

Điều Tống Gia Ngạn chán ghét nhất chính là việc Liễu thị luôn treo bên miệng phận con thứ của và những toan tính với Bùi gia.

 

Hắn Liễu thị bằng ánh mắt u ám: “Con hiểu ý di nương, nhưng nơi chỗ di nương nên ở, di nương lui .”

 

Liễu thị chặn họng, há hốc miệng: “Con... ai đối xử với ruột như con ...”

 

Thấy ánh mắt Tống Gia Ngạn ánh lên vẻ giận dữ, Liễu thị hậm hực ngậm miệng, nấn ná một hồi cam lòng rời .

 

Lúc Tống Gia Ngạn mới buông lỏng vai, thở hắt một , sắc mặt càng thêm nặng nề. Dù Liễu thị , cũng hiểu lúc tuyệt đối thể chọc giận Bùi Oản. Hắn dày công lấy lòng nàng gần mười năm, mắt thấy năm nàng thể bàn chuyện hôn sự, thể để xa lánh đúng thời khắc mấu chốt ?

 

Nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Oản hôm nay, chỉ thấy trong lòng như trăm móng vuốt cào xé.

 

Tầm mắt dời , thấy một chiếc hộp gấm đặt giá sách.

 

……

 

Tiệc nhận kết thúc, Tiêu Thuần dẫn theo Tiêu Thịch đích tiễn ba Nguyên thị lên xe ngựa.

 

Trên đường trở về, Bùi Diễm nhịn tán dương Tiêu Thịch: “Ở Thanh Châu còn rõ, nay đến kinh thành mới thấy giữa đám vương hầu hiển quý , Hàm Chương vẫn khí độ phong thái vượt trội.”

 

Nguyên thị : “Lúc nãy trò chuyện với Hồ phu nhân, dưỡng phụ dưỡng mẫu của tuy ở nơi thôn dã nhưng đều là học thức, hơn nữa thấy đứa trẻ thiên phú bẩm sinh thuộc hàng thượng đẳng, bởi mới phong thái như thế.”

 

Bùi Diễm tiếp lời: “Hồ phu nhân dù , nhưng ngày hôm nay, chuyện cũng thành định cục.”

 

Nguyên thị gật đầu: “Đương nhiên, chỉ là Quốc Công gia phái Thanh Châu, chắc vẫn cần xác nhận thêm.”

 

Bùi Diễm hừ nhẹ: “Nếu Hàm Chương tâm địa , thể liều c.h.ế.t cứu chúng ? Nay phủ Quốc Công, phía hai vị trưởng, gây khó dễ ...”

 

Bùi Oản thầm nghĩ, với bản tính của Tiêu Thịch, kẻ gây khó dễ cho e rằng mới là tự chuốc khổ.

 

Về đến phủ, nghĩ đến việc Tiêu Thịch trở thành biểu thúc của , nàng vẫn cảm thấy chút chân thực. Tuy trong lòng vẫn phần kiêng dè, nhưng thấy Nguyên thị và Bùi Diễm đều kết giao với , thêm ân cứu mạng đó, nàng cũng dần sinh lòng cảm kích. Vì thế khi hai nhắc đến Tiêu Thịch, nàng cũng thể phụ họa vài câu.

 

Đêm đó, Bùi Oản mơ thấy Tiêu Thịch.

 

Từ khi trọng sinh trở về, hầu như đêm nào nàng cũng mộng. Khi thì mơ thấy vụ án oan của phủ hầu khiến phụ mẫu c.h.ế.t t.h.ả.m, khi thì mơ thấy đêm phủ Quảng An Hầu tàn sát. khác với những cơn ác mộng đó, đêm nay nàng chỉ mơ thấy đôi mắt của Tiêu Thịch.

 

Đôi mắt sáng như trăng thanh, nàng đầy ôn nhu, khiến nàng sợ hãi mà ngược như thể xoa dịu bất an trong lòng.

 

Trong mơ, nàng quên hết ác danh của ở kiếp , càng càng thấy đôi mắt đẽ, lâu còn cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Khi tỉnh dậy, nàng chỉ thấy thứ thật hoang đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-7-ngoc-nat.html.]

Sáng hôm , khi dùng bữa, Bùi Oản hỏi Tuyết Trà: “Trên đời vì gặp biến cố khác mà tính tình con cũng đổi lớn ?”

 

Tuyết Trà và Tân Di cùng gật đầu.

 

Bùi Oản nhíu mày: “Vậy tại câu ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’?”

 

Hai , Tuyết Trà dè dặt : “Tiểu thư, nô tỳ thấy khi ngã hồ, tính tình đổi nhiều. Như cũng chỉ là biến cố nhỏ thôi...”

 

Đôi tay đang cầm thìa của Bùi Oản khựng .

 

Sự đổi của nàng vì ngã hồ, mà là vì nàng sống một đời!

 

Tiêu Thịch... liệu giống ?!

 

……

 

Khi Tống Gia Ngạn đến phủ Trường Lạc Hầu thì là lúc hoàng hôn.

 

Bùi Diễm nhớ đến chuyện hôm ở phủ Trung Quốc Công phần nể mặt , nên mời đến viện Trúc Phong chơi. Hai quen nhiều năm, trùng phùng, tự nhiên nhiều chuyện để .

 

Trò chuyện một lúc, Tống Gia Ngạn lấy một chiếc hộp gấm: “Oản Oản rõ vì giận , hôm qua nóng nảy, e là khiến sợ. Đây là món đồ nhỏ tìm , coi như tạ với .”

 

Nghe tặng quà, Bùi Diễm do dự một chút, nỡ phụ lòng, bèn sai mang hộp gấm sang cho Bùi Oản, nhưng gọi nàng tới gặp.

 

Tống Gia Ngạn thấy , hôm nay thể gặp nàng, chỉ thêm một chén cáo từ.

 

Hắn rời , Long Ngâm bước bẩm: “Thế t.ử, Tam gia tới ——”

 

Người gọi là Tam gia chỉ thể là Tiêu Thịch.

 

Bùi Diễm xong lập tức ngoài nghênh đón.

 

Cùng lúc đó, hộp gấm của Tống Gia Ngạn đưa đến thủy tạ Đào Nhiên.

 

Thủy tạ giữa khu lầu các phía tây viện chính, đông giáp viện Lan Trạch, bắc thông viện Trúc Phong, gần nước nên mùa hè vô cùng mát mẻ. Thuở nhỏ, Bùi Oản và Bùi Diễm thường nghỉ ngơi tại đây. Hôm nay trời oi bức, buổi trưa nàng cũng đến đây sách chợp mắt.

 

Tiểu tư bưng hộp gấm tiến lên: “Đây là quà tạ của Tống biểu thiếu gia gửi cho tiểu thư.”

 

Bùi Oản đang tựa lan can sách, liền cau mày. Nàng vốn định bảo mang , nhưng chợt thấy vật trong hộp dường như quen thuộc, liền : “Đưa đây.”

 

Tuyết Trà đem hộp tới, nàng mở , sắc mặt lập tức biến đổi.

 

Bên trong là một miếng ngọc bài màu mỡ cừu ôn nhuận, chạm khắc hình thỏ ngọc cung trăng sinh động. Vốn dĩ nàng cầm tinh con thỏ, món đáng lẽ hợp ý, nhưng đáy mắt nàng lạnh .

 

Kiếp , Tống Gia Ngạn cũng từng tặng nàng miếng ngọc .

 

Khi nàng thật sự yêu thích, đeo bên . Không lâu , khi cùng mẫu đến chùa Bảo Tướng, gặp một vị tăng nhân phiêu lãng. Vị tăng nhân chỉ miếng ngọc và , ngọc linh khí, thể giúp nàng vượt qua kiếp nạn, còn tặng ngọc chính là duyên trời định.

 

Những lời khiến phụ mẫu nàng tin tưởng nửa phần.

 

Rồi đó, khi nàng suýt mất mạng, Tống Gia Ngạn liều c.h.ế.t cứu nàng, từ đó phụ mẫu càng tin chính là lương phối.

 

cuối cùng, nàng mang theo miếng ngọc , tận mắt chứng kiến gia đình tan nát, phụ mẫu c.h.ế.t t.h.ả.m, còn từng bước bước lên đỉnh cao quyền lực.

 

Hồi lâu , nàng khàn giọng : “Giữ .”

 

Đợi tiểu tư rời , nàng sai Tuyết Trà lấy sách, trong thủy tạ chỉ còn một nàng.

 

Nhìn miếng ngọc, ký ức đau đớn dồn dập ùa về.

 

Cuối cùng, nàng vung tay ném mạnh xuống đất!

 

Một tiếng “choảng” vang lên, miếng ngọc vỡ vụn.

 

Bùi Oản thở dốc, lùi tựa lan can, trong lòng chỉ còn một ý niệm: từ nay còn cái gọi là duyên trời định!

 

Sau một lúc, nàng chợt cảm thấy điều gì đó .

 

Nàng ngẩng đầu sang bên trái.

 

Chỉ thấy hành lang dẫn tới viện Trúc Phong, Tiêu Thịch trong bộ cẩm bào đen đó, ánh mắt sâu thẳm nàng.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận