Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 17: Huyết ngọc

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế t.ử phủ Quảng An Hầu, Tống Gia Hoành, là con đích xuất của Hầu phủ, năm nay mười chín tuổi, dung mạo như ngọc, tài đức song . Chỉ tiếc từ trong bụng mang bệnh, từ nhỏ gắn liền với giường bệnh. Cả phủ Quảng An Hầu quanh năm tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c cho , mãi đến năm mười bốn tuổi bệnh tình mới phần thuyên giảm, nhưng hai năm trở đây, thể dần sa sút.

 

Khi Bùi Oản gặp Tống Gia Hoành trong chính sảnh, tuy thấy tinh thần còn , nhưng gương mặt gầy gò đến mức biến dạng. So với dáng vẻ khi qua đời ở kiếp , hiện giờ vẫn còn nhiều sức sống hơn.

 

Kiếp , Tống Gia Hoành tranh giành với Tống Gia Ngạn, thể trong ba bốn năm ngày càng suy yếu, đến khi Tống Gia Ngạn kế vị Quảng An Hầu, bệnh mất trong một đêm mưa phùn.

 

Bùi Oản bước sảnh, cung kính gọi: “Biểu tới.”

 

Tống Gia Hoành , thấy nàng liền nở nụ ôn hòa: “Ta đến thỉnh an thẩm thẩm. Sức khỏe của khá hơn ? Nghe ngã xuống hồ, vốn định đến thăm, nhưng mấy ngày thể nên dám tới.”

 

Đôi mắt Tống Gia Hoành mang màu nâu nhạt, làn da vì bệnh lâu ngày mà tái nhợt. Khi chuyện, gương mặt luôn giữ nụ nhẹ, thoạt phần xa cách, nhưng Bùi Oản hiểu rõ, tính tình ôn hậu hiếm .

 

“Muội khỏi hẳn . Thấy tinh thần biểu hôm nay , gần đây khá hơn chăng?”

 

Tống Gia Hoành mỉm : “Đã hơn nhiều, nếu cũng thể tự ngoài mời khách.”

 

Tống Gia Hoành vốn quan tâm nàng, chỉ vì thể yếu bệnh, hiếm khi tham dự yến tiệc ngoài du ngoạn, lâu dần cũng trở nên xa cách với mấy vị biểu . Thế nhưng đối với Bùi Oản, mất ở kiếp nay vẫn còn sống sờ sờ mắt, trong lòng nàng chỉ dâng lên niềm trân trọng khôn xiết.

 

Nàng xuống bao lâu thì Bùi Diễm cũng tới. Nguyên thị mỉm đám hậu bối trò chuyện, giữ Tống Gia Hoành ở dùng bữa trưa. Hắn khó lòng từ chối, dùng xong bữa mới cáo từ, rời khỏi phủ Trường Lạc Hầu.

 

Vừa trở về phủ Quảng An Hầu, Tống Gia Hoành chạm mặt Tống Gia Ngạn.

 

Trước vị đích trưởng , Tống Gia Ngạn từ đến nay đều hết sức cung kính. Thấy bước chân phần hư phù, lập tức tiến lên đỡ lấy.

 

Tống Gia Hoành khổ: “Vẫn là vô dụng, mới ngoài một chuyến mệt mỏi.”

 

Tống Gia Ngạn hỏi: “Bên Hầu phủ qua ? Oản Oản và Bùi Diễm đều tới chứ?”

 

“Đều tới. Oản Oản khỏe, tự nhiên sẽ vắng mặt.”

 

Ánh mắt Tống Gia Ngạn khẽ biến đổi: “Hôm nay gặp Oản Oản?”

 

Tống Gia Hoành để ý: “Gặp , còn cùng dùng bữa trưa. Sau trận ốm, tính tình dường như ôn hòa hơn , còn thích nghịch ngợm. Còn chăm sóc khác, lúc dùng bữa còn cùng thẩm thẩm gắp thức ăn, châm , dáng.”

 

Nói đến đây, ý trong mắt Tống Gia Hoành càng thêm dịu dàng.

 

Tống Gia Ngạn đưa trưởng viện, lưng rời , sắc mặt trầm xuống.

 

Bùi Oản đối với tất cả đều đổi, chỉ riêng với lạnh lùng như băng!

 

Hắn nghiến răng, về phía viện Liễu thị. Không thể chờ thêm, vài việc nhất định sớm quyết định.

 

...

 

Tiệc thọ còn vài ngày nữa mới tới, lễ vật Nguyên thị lo liệu. Thuốc mỡ dành cho Tiêu Thịch cũng thành, điều khiến Bùi Oản bận tâm nhất vẫn là những lá thư gửi .

 

Có lá thư đầu tiên nền, nàng thuận tay hơn. Lá thứ ba kín hai mặt giấy, thậm chí cả chuyện sắp dự tiệc thọ của cô tổ mẫu cũng kể hết.

 

Đến lá thứ tư, ngay cả việc Bùi Diễm luyện kiếm trẹo chân, nàng cũng ghi .

 

Hoàng hôn buông xuống, khi nàng đưa Tân Di cửa hông gửi thư, Không Thanh hôm nay còn tay , mà cầm theo một chiếc hộp gỗ t.ử đàn nhỏ.

 

Hắn cung kính : “Đây là vật công t.ử sai phi ngựa đưa về, tặng cho tiểu thư.”

 

Bùi Oản kinh ngạc. Nghĩ đến việc Bùi Diễm thường mang quà về cho , nàng do dự một chút nhận lấy.

 

Trên đường về viện Lan Trạch, tim nàng đập nhanh. Chiếc hộp nhỏ tinh xảo, cầm trong tay thấy như nóng âm ỉ. Nàng đường chính mà men theo lối nhỏ trở về.

 

Vừa viện, nàng liền mở hộp. Nắp bật , ánh sáng ôn nhuận liền hiện . Bên trong là một miếng ngọc quyết đỏ như m.á.u đặt đệm lụa.

 

Bùi Oản cầm lên, đầu ngón tay lập tức cảm nhận ấm. Đây chính là huyết ngọc thượng phẩm tự nhiên!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-17-huyet-ngoc.html.]

Miếng ngọc bóng mịn, đó chạm khắc một cảnh nhỏ. Nàng kỹ, thấy là cảnh trăng rực rỡ, dải Ngân Hà bắc cầu ô thước.

 

Tim nàng khẽ rung. Không ngờ Tiêu Thịch tặng vật quý như , còn dụng tâm khắc đúng cảnh trong thư nàng từng .

 

Ngọc trong suốt, ánh sáng luân chuyển như dải ngân hà rơi sắc đỏ yên chi. Bùi Oản , gương mặt giấu nổi vẻ yêu thích. Huyết ngọc tuy hiếm, nhưng với nàng từng thấy, chỉ là miếng mang trọn tâm ý của Tiêu Thịch, nên càng khiến trân quý.

 

Đang vui mừng, nàng chợt thấy trong hộp còn một tờ thư nhỏ.

 

Tim nàng khẽ động. Hắn hồi âm ?

 

Nàng vốn trông đợi, vì Tiêu Thịch chỉ bảo nàng báo bình an. Không ngờ chỉ quà, mà còn thư.

 

Mở , giấy hoa đào trắng chỉ tám chữ mạnh mẽ:

 

“Oản Oản ngoan ngoãn, để phần thưởng.”

 

Bùi Oản đầu tiên sững , đó dâng lên một chút tức giận. Thư nàng dài mấy chục chữ, chỉ đáp tám chữ! khi kỹ hai chữ “Oản Oản”, vành tai nàng bất giác nóng lên.

 

Oản Oản...

 

Hắn dựa mà gọi thẳng khuê danh của nàng!

 

...

 

Trong lòng tuy giận dỗi, nhưng mặt nàng nóng lên. Miếng ngọc quá mức khiến nàng yêu thích, nàng liền đặt thư hộp, thèm thêm tám chữ nữa, chỉ cầm ngọc lên ngắm nghía.

 

Một lúc , nàng phát hiện đây là ngọc bội đeo thắt lưng, dây tơ chính là để buộc bên hông.

 

Nghĩ đến Tiêu Thịch thấy nàng vỡ ngọc, nàng khỏi cảm thấy chút trùng hợp.

 

Miếng ngọc khiến tâm trạng nàng vui suốt đêm. Sáng hôm dự tiệc, nàng vốn định đeo, nhưng nghĩ huyết ngọc quá nổi bật, cuối cùng đành thôi.

 

Dùng bữa xong, cả nhà lên xe ngựa đến phủ Quảng An Hầu.

 

Chỉ mất chừng hai nén nhang, xe tới nơi. Vừa xuống xe, nàng thấy cảnh náo nhiệt.

 

Trước cổng phủ, khách khứa đông đúc, hai bên đường còn dựng lán phát cháo.

 

Bùi Oản kinh ngạc: “Sao hôm nay vẫn phát cháo?”

 

Nguyên thị đáp: “Cô tổ mẫu con tiệc lớn, nhưng Hầu gia chịu. Bà liền rình rang thì hành thiện. Thanh Châu loạn, Văn Châu hạn hán, lưu dân kéo đến kinh thành, nên mới dựng lán bố thí.”

 

Bùi Oản xong, liền thấy hai vị tăng nhân mặc cà sa bước xuống từ xe ngựa.

 

Nguyên thị : “Đó là đại sư Huệ Năng của chùa Bảo Tướng, mời đến giảng kinh.”

 

Bùi lão phu nhân vốn sùng Phật, nên mời cao tăng còn quý hơn vàng bạc. Bùi Oản gật đầu, đỡ Nguyên thị phủ. Tống Gia Hoành cổng cũng tiến lên đón.

 

Nàng bước lên bậc thang, cảnh phát cháo. Người già, trẻ nhỏ, phụ nhân đều chen nhận cháo.

 

Đang mải suy nghĩ, ánh mắt nàng bỗng khựng .

 

Giữa đám đông, một hòa thượng đầu ghẻ, áo quần rách rưới, tay cầm quạt nan nổi bật giữa dòng .

 

xa, Bùi Oản vẫn nhận ngay.

 

Chính là vị du tăng kiếp từng chỉ ngọc bội của Tống Gia Ngạn, rằng là lương duyên của nàng!

 

Toàn Bùi Oản như sét đ.á.n.h, sững tại chỗ.

 

Kiếp nàng gặp ở chùa Bảo Tướng, ... tại xuất hiện ở phủ Quảng An Hầu?!

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận