Bùi Oản vẫn đều đặn ba ngày một phong thư giao cho Không Thanh, nhưng nàng còn nhận bất kỳ hồi âm nào từ Tiêu Thịch. Cứ thế qua bảy tám ngày, thấm thoắt sang tháng Tám mà vẫn bặt vô âm tín. Đến ngày mồng chín tháng Tám, công văn Bùi Diễm nhập Kim Ngô Vệ ban xuống, tâm trí nàng lúc mới dời sang chuyện trưởng nhậm chức.
Nàng định ngày mồng mười cung, vì tối hôm Nguyên thị bày yến tiệc chúc mừng. Sau khi cả nhà dùng xong, Nguyên thị thấy trời muộn nên lui về nghỉ , chỉ còn hai trò chuyện.
Trăng bạc treo cao, ánh sáng thanh khiết trải khắp mặt đất. Bùi Oản lấy một vò rượu mật Huy Châu cùng Bùi Diễm đối ẩm giải khuây. Thấy nàng như , Bùi Diễm : “Chỉ là Kim Ngô Vệ thôi, xem vui mừng đến thế.”
Bùi Oản nhấp một chén rượu, khóe môi nở nụ rạng rỡ, niềm vui trong lòng khó giấu.
“Huynh , khi ốm từng mơ thấy trọng thương. Nay bình an vô sự, Kim Ngô Vệ, tương lai ắt thăng quan tiến chức, vinh hiển cả đời, thể vui?”
Nàng tự nhiên thể sự thật. Trên đời cũng ai hiểu niềm hạnh phúc khi tìm những gì mất như nàng.
Ánh mắt Bùi Diễm thoáng hiện vẻ dịu dàng: “Phụ mẫu chỉ một là nhi t.ử, cũng chỉ một là trưởng, đương nhiên gánh vác gia môn. Nếu , xuất giá ức h.i.ế.p thì ?”
Sống mũi Bùi Oản chợt cay xè, vội : “Huynh như là . Kim Ngô Vệ tuy hiển quý nhưng cũng thường truy bắt trộm cướp, đó nhất định giữ gìn an nguy cho .”
Bùi Diễm sảng khoái: “Muội cứ yên tâm, võ công cao cường như Hàm Chương, xông pha trận mạc cũng khó.”
Nhắc đến đây, hai đều nhớ đến Tiêu Thịch đang ở Thanh Châu xa xôi.
Bùi Oản hỏi: “Dạo phủ Quốc Công tin tức gì từ Thanh Châu ?”
Bùi Diễm thở dài: “E là . Tính tình Hồ phu nhân, cũng rõ. Trung Quốc Công ban đầu vì áp lực của bệ hạ và Ung Vương mới miễn cưỡng nhận Hàm Chương, nào tình nghĩa phụ t.ử. Dù đó từng lập công, nhưng một chức Trung lang tướng Kim Ngô Vệ, phủ Quốc Công vẫn đặt mắt. Chỉ ở Thanh Châu, cơ hội gì .”
Lời tuy trực tiếp, nhưng Bùi Oản vẫn hiểu rõ thái độ của Trung Quốc Công đối với tam t.ử , cũng , cũng chẳng . Thậm chí, áp lực của Hồ phu nhân, e rằng ông còn cảm thấy sự tồn tại của Tiêu Thịch chỉ khiến thêm phần phiền toái. Trừ phi thể thăng tiến, rạng danh gia môn, thì cục diện mới thể đổi.
Nếu là nàng , hẳn sẽ cảm thấy thương xót và khó hiểu, nhưng kinh nghiệm của tiền kiếp khiến nàng hiểu rằng, ngay cả huyết nhục chí cũng tránh khỏi thiên vị và tính toán.
Nàng định thần, hỏi: “Huynh thấy Tam thúc là thế nào?”
Bùi Diễm : “Chuyện còn hỏi ? Đương nhiên là bậc nhân trung long phụng.”
Bùi Oản trầm ngâm giây lát : “Vậy nên giữ giao tình với cho . Dẫu ở kinh thành nhiều bằng hữu, nhưng Tam thúc là thích, đại ân với chúng , ngoài khó mà sánh .”
Bùi Diễm nhận thâm ý trong lời nàng, chỉ thoải mái đáp ứng.
Lòng Bùi Oản dần định. Huynh trưởng thoát khỏi t.ử kiếp, nàng cũng đổi kết cục với Tống Gia Ngạn, thì Tiêu Thịch đời nhất định sẽ khác tiền kiếp, nàng cần e ngại con tàn nhẫn năm xưa nữa. Chỉ cần phủ Trường Lạc Hầu cuốn vụ án oan, bi kịch đều thể tránh.
Sáng hôm , Bùi Diễm cung trực nhật. Lúc là cuối thu, chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Trung thu. Buổi trưa, Bùi Oản giúp Nguyên thị chuẩn lễ tiết, cùng bàn bạc việc đón tết năm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-21-muu-do.html.]
Nguyên thị : “Dạo con ngã hồ bệnh nặng, trưởng con thương ở Thanh Châu, thêm lời vị du tăng , trong lòng vẫn thấy bất an. Ta định ngày Trung thu sẽ chùa Bảo Tướng ngoại thành thắp hương cầu phúc. Xuất phát sớm, đến hoàng hôn là thể trở về, buổi tối cả nhà dùng bữa đoàn viên.”
Nghe đến “hoàng hôn trở về”, chân mày Bùi Oản khẽ nhíu.
Kiếp , tai họa suýt đoạt mạng nàng chính là xảy đường trở về khi thắp hương.
Khi gần cuối năm, trưởng t.ử trận, phụ bệnh nặng, mẫu cũng nhiễm phong hàn. Nhà nhà hân hoan chuẩn đón năm mới, còn phủ Trường Lạc Hầu chìm trong u ám. Nàng còn cách nào khác, đành đến chùa cầu phúc.
Mùa đông ngày ngắn, nàng lo cho song , nên nhất quyết trở về trong ngày. Nào ngờ nửa đường trời tối, đúng lúc gặp đám lưu khấu từ Thanh Châu chạy trốn. Giữa ranh giới sinh t.ử, chính Tống Gia Ngạn cứu nàng.
Hắn vì cứu nàng mà trúng một kiếm, cánh tay trái suýt phế. Từ đó, phụ mẫu nàng xem như hiền tế, hết lòng tin tưởng. Chuyện lão hòa thượng đầu ghẻ, nàng tra xét rõ ràng, nhưng gặp nạn thì suốt tiền kiếp vẫn thể rõ ngọn ngành. Dẫu đời việc đổi khác, nàng cũng sẽ vội vã trở về trong ngày, nhưng bóng ma vẫn tan biến.
Vì , nàng : “Hà tất vội trở về? Hiện giờ ngày ngắn, gấp gáp cũng thêm mệt nhọc. Đến Trung thu, đại ca ắt sẽ hạ trực sớm, chi bằng ngoại thành, chúng cùng đón tiết tại trang viên Thí Hà, chẳng hơn ?”
Trang viên Thí Hà là điền trang của Hầu phủ ở ngoại thành, ngay chân núi gần chùa Bảo Tướng.
Ánh mắt Nguyên thị sáng lên: “Con trang viên đón tết?”
Bùi Oản : “Mùa thu ở đó hoa cúc, hoa quế đều nở rộ. Sau vườn còn cây táo, phía núi rừng hạt dẻ. Bình rượu Nữ Nhi Hồng phụ chôn chắc vẫn đào lên. Đến lúc đó sai mua cua hồ tươi ngon ở các thôn lân cận, thưởng hoa ăn cua, tự tay hái táo, bánh quế, rang hạt dẻ. Nếu thấy vui, chúng ở thêm vài ngày cũng .”
Nguyên thị vốn cưng chiều nàng, thêm lời hợp ý, lập tức đồng ý. Đến chiều Bùi Diễm trở về, sẽ trang viên đón tết cũng vui vẻ.
Việc định, hôm Nguyên thị sai đến trang viên chuẩn , liệt kê danh sách đồ dùng gửi . Mấy ngày tâm trạng Bùi Oản , giúp chuẩn , tự tay thu dọn hai rương nhỏ, dáng vẻ như ở đó mười ngày nửa tháng.
Vì quá vui, khi thư cho Tiêu Thịch, nàng thuận miệng nhắc đến chuyện trang viên đón tết, hỏi khi nào trở về. Tính rời kinh hơn một tháng.
...
Trong phủ Quảng An Hầu, Tống Gia Ngạn bức thư mặt, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Đàn Thư bên : “Tiểu nhân rõ, đồ đều chuyển đến trang viên Thí Hà, ít hương nến đồ cúng, xem khi thắp hương sẽ ở đó một thời gian.”
Tống Gia Ngạn “ừ” một tiếng, gấp thư , lấy đá lửa châm lên, chỉ một tiếng “xì”, ngọn lửa bùng lên, trơ mắt bức thư hóa thành tro.
Liễu thị bên : “Lần cữu cữu con giúp nhiều, con chớ quên ân tình.”
Tống Gia Ngạn liếc bà một cái, hiếm khi quát mắng.
Liễu thị tiếp: “Mỗi dịp lễ tết, tổ mẫu con đều sai chùa cúng bái. Mấy ngày nay cái tên đoản mệnh Tống Gia Hoành bắt đầu uống t.h.u.ố.c, chẳng chính là cơ hội của con ?”