“Oản Oản! Làm tìm mãi!”
Một bàn tay bất ngờ kéo lấy Bùi Oản, khiến nàng lập tức bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Quay đầu , hóa là đại tiểu thư phủ Quốc Công, Tiêu Quân.
Tiêu Quân cùng tuổi với Bùi Oản, là viên ngọc quý trong lòng Tiêu Thuần và Hồ thị, cũng là thanh mai trúc mã, khuê mật thiết từ nhỏ của nàng. Nãy giờ tâm trí Bùi Oản đều đặt lên Tiêu Thịch, đến khi thấy nàng mới chợt nhớ , trong tiệc nhận hôm nay thấy bóng dáng nàng .
“Quân nhi, giờ tỷ mới ngoài?”
Tiêu Quân hừ một tiếng, kéo Bùi Oản thẳng.
Hai rời khỏi hoa sảnh bằng cửa nách, men theo lối nhỏ về phía Bắc, chẳng mấy chốc đến một góc hẻo lánh trong hậu hoa viên.
Tiêu Quân buông tay nàng , tức tối : “Oản Oản, phủ chúng từ nay về e là còn ngày nào yên nữa!”
Tiêu Quân gương mặt má đào, mắt hạnh, khi nổi giận thì đôi mắt tròn xoe. Bùi Oản nàng đang đến chuyện gì, khẽ thở dài: “Giờ nhận , đó chính là tam ca của tỷ ——”
“Phi! Tỷ nhận tam ca , ai thật sự là huyết mạch của cha tỷ !”
Thấy xung quanh vắng vẻ, Bùi Oản liền hỏi: “Vậy rốt cuộc là nhận ?”
Tiêu Thịch của kiếp quyền khuynh triều dã, đến chức Đốc chủ Hoàng Thành Ty, nhưng từng nửa phần liên quan đến phủ Quốc Công. Nếu thật sự thể dễ dàng nhận tổ quy tông như , vì kiếp nhận?
Tiêu Quân liền lạnh: “Chỉ dựa một con d.a.o găm mà cha tỷ từng dùng năm xưa!”
“Khoảng mười chín năm , cha và tỷ thành hôn hơn một năm, trưởng mới chào đời, cha đến Thanh Châu giúp bệ hạ xử lý sự vụ. Chính lúc đó, cha lưu tình ở Thanh Châu...”
Nói đến đây, vẻ mặt Tiêu Quân tràn đầy khinh bỉ: “Nghe cũng ruột bỏ rơi, từ nhỏ gửi nuôi ở một nhà nông hộ. Sau đó trong làng xảy dịch bệnh, c.h.ế.t gần hết, chỉ trốn thoát. lúc gặp chiến sự, may mắn lập công, nên Ung Vương điện hạ coi trọng. Ung Vương nhận đồ vật của nhà họ Tiêu, lúc mới phát hiện phận nghi vấn.”
Bùi Oản nhíu mày: “Chỉ dựa con d.a.o găm thôi ? Quốc Công gia cũng tự thừa nhận?”
Tiêu Quân nghiến răng: “Đó mới là điều khiến tức giận nhất! Chỉ một con d.a.o găm, cha vốn thể nhận, nhưng tự đó vài phần giống phụ nhân năm xưa, giữa đôi mày cũng nét của cha. Chưa ai ép mà cha nhận ! Bệ hạ và Ung Vương thấy mới lệnh cho cha bày tiệc nhận rình rang như hôm nay!”
Bùi Oản xong khỏi kinh ngạc: “Mẹ là thế nào? Tỷ bỏ rơi, nhưng lúc nãy từng quỳ mộ , mộ ở ?”
Tiêu Quân khinh thường : “Mẹ là nữ nhi của một tội thần ở Thanh Châu, gặp cha tỷ đường lưu đày. Cha tỷ cứu bà , bà báo đáp nên lấy đền ơn. khi đó cha đang mang hoàng mệnh, giữ thị bên , chỉ để tiền bạc cho bà định cuộc sống. Sau cha tìm thì bà biệt tích. Theo lời kể, vì chờ cha nên bà tự rời , sinh con xong thì bỏ cho khác nuôi, bao lâu cũng bệnh c.h.ế.t. Nhờ cha nuôi kể , mới mộ ở ——”
Nghe câu chuyện ly kỳ , Bùi Oản nhất thời thất thần.
Kiếp , Tiêu Thịch đến chiến trường Thanh Châu lập công, mà Hoàng Thành Ty, bái Hạ Vạn Huyền nghĩa phụ. Có lẽ con d.a.o găm chứng minh phận cũng bao giờ cơ hội lộ , nên mới nhận tổ quy tông?
Thấy Bùi Oản ngẩn , Tiêu Quân kéo tay nàng: “Oản Oản, , từ lúc cha nhận , tỷ buồn tủi vô cùng. Đại ca và nhị ca vì bất bình mà còn nhốt trong phòng. Muội xem, xuất hiện khiến phủ chúng gà ch.ó yên, gì còn ngày nào yên ?”
Nói xong, Tiêu Quân giơ nắm tay nhỏ: “Cha thể nhốt đại ca nhị ca, nhưng nhốt tỷ. Oản Oản, xem, tỷ nên dạy cho một bài học thế nào?”
Bùi Oản dở dở : “Hắn giờ là Trung lang tướng Kim Ngô Vệ, bệ hạ và Ung Vương coi trọng. Tiệc nhận hôm nay xong, cả kinh thành đều phủ Quốc Công thêm một vị tam gia tiền đồ rộng mở ——”
Tiêu Quân nghiến răng: “Thì ! Mẹ là nữ nhi tội thần, cha chắc chắn sẽ phận . Hắn chỉ là một đứa con tư sinh lai lịch mơ hồ, thế gia kinh thành ai thật sự coi trọng ?”
Bùi Oản nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Quân nhi, , đừng trêu .”
Tiêu Quân ngẩn , chỉ thấy thần sắc Bùi Oản nghiêm túc khác thường: “Muội… giúp …”
Bùi Oản thở dài. Tiêu Thịch kiếp thể Đốc chủ Hoàng Thành Ty, g.i.ế.c ghê tay, bản tính lạnh lùng tàn nhẫn đến mức nào, mà một tiểu thư nuông chiều như Tiêu Quân thể đối phó.
Nàng : “Ta giúp , chỉ là ca ca kể, ở chiến trường Thanh Châu g.i.ế.c như cỏ rác, đúng là một ‘Diêm Vương Sống’ liều mạng. Người như tuy lợi hại, nhưng dính quá nhiều m.á.u tanh, chúng nên tránh xa thì hơn, còn chủ động đến gần?”
Gương mặt Tiêu Quân lập tức trắng bệch: “Thật… thật ?”
Tiêu Quân từ nhỏ nuông chiều, vốn chỉ là “hổ giấy”, dọa một chút liền chùn bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-5-chan-duong.html.]
“Đương nhiên là thật.” Dừng một chút, Bùi Oản tiếp: “Hơn nữa, ở Thanh Châu, chính cứu mạng ca ca . Chỉ riêng điểm đó, là đại ân nhân của nhà .”
Tiêu Quân sợ kinh, cơn giận tan sạch, lí nhí : “Hắn… còn cứu cả ca ca ?”
Bùi Oản gật đầu. Tiêu Quân nhăn mặt: “Vậy… cũng là ?”
Câu Bùi Oản trả lời: “Tốt , . Dù tỷ ghét , cũng nên hành động lúc .”
Tiêu Quân suy nghĩ một lúc, cảm thấy lý. Nghĩ đến phía vẫn đang truyền chỉ, hai liền hoa sảnh. Vừa đến gần, thấy ở cửa nách, Bùi Diễm đang vẫy tay gọi, mà bên cạnh chính là Tiêu Thịch nhận thánh chỉ xong!
Bùi Diễm chức trong Kim Ngô Vệ, nay Tiêu Thịch cũng gia nhập, ân cứu mạng, sắp trở thành đồng liêu, đương nhiên vô chuyện để . Đang trò chuyện thì thấy hai tới.
Từ xa thấy Tiêu Thịch, Tiêu Quân dậm chân, ghé tai Bùi Oản nhỏ vài câu chạy mất. Lúc chỉ còn một Bùi Oản, thấy hai đang , nàng đành bước tới.
Nàng mới hai bước, một bóng từ bên cạnh xông .
Tống Gia Ngạn mặc cẩm bào xanh, vẻ mặt vui mừng, chắn mặt nàng.
Nhìn thấy , sắc mặt Bùi Oản lập tức lạnh .
“Oản Oản, cuối cùng cũng gặp !”
Tống Gia Ngạn hơn một tháng gặp nàng. Hai vốn thiết từ nhỏ, nhưng từ Bùi Oản ngã xuống hồ, nàng bỗng nhiên tránh mặt . Hắn tự thấy gì sai, hôm nay đặc biệt đến vì nàng.
Bùi Oản , ánh mắt chút cảm xúc.
Vị nhị thiếu gia phủ Quảng An Hầu tuy là con thứ, nhưng học vấn xuất chúng, diện mạo thanh tú, so với đám con em quan bình thường vẫn nổi bật hơn hẳn. Huynh trưởng , Thế t.ử Tống Gia Hoành, từ nhỏ bệnh tật ốm yếu, nên càng nổi bật tài năng của .
Ở mặt nàng, luôn ôn hòa khiêm nhường, chu đáo hảo, ai ai cũng khen học rộng tài cao, hiếu thuận lễ nghĩa. Ngay cả mẫu nàng cũng từng tiếc nuối, một như mà do chính thất sinh .
“Oản Oản, bệnh của khỏi hẳn ? Những ngày qua luôn lo lắng cho , nhưng dám phiền dưỡng bệnh, nay cuối cùng cũng gặp .” Giọng đầy quan tâm, ánh mắt chăm chú nàng.
Nhìn vẻ hảo chút sơ hở , trong lòng Bùi Oản dâng lên nỗi hận.
Tống Gia Ngạn tuy xuất sắc, nhưng vì là con thứ nên coi trọng. Phủ Quảng An Hầu vẫn đặt hy vọng Thế t.ử, còn dù tài giỏi đến cũng thể kế thừa tước vị.
Chính vì thấu điều đó, mới nhắm mục tiêu nàng.
Từ sự ân cần khi còn nhỏ, sự quan tâm khi lớn lên, cho đến việc vì cứu nàng mà hy sinh tính mạng, tất cả đều là một ván cờ tính toán từ lâu.
Kiếp , phủ Trường Lạc Hầu biến cố liên tiếp, nàng trở thành quân cờ trong tay . Vậy đời , nàng là cầm cờ.
Nhớ cảnh c.h.ế.t t.h.ả.m trong mơ, nghĩ đến việc kiếp cũng trả giá, Bùi Oản mới miễn cưỡng dằn xuống cơn hận. Đã trọng sinh, sớm muộn cũng đối mặt, nhưng cần vội vã vạch mặt ngay lúc .
Vì , nàng : “Ta khỏi, đa tạ quan tâm.”
Dứt lời, nàng định vòng qua rời , nhưng đúng lúc , Tống Gia Ngạn đột ngột nắm lấy tay nàng, giọng đầy tủi : “Oản Oản, sai điều gì ?”
Bùi Oản ngước mắt, thoáng thấy trong đáy mắt lóe lên tia tức giận.
Nàng chỉ cảm thấy nực . Tống Gia Ngạn nay luôn kín kẽ, kiếp đến khi trở thành Quảng An Hầu, mới lộ bản tính thật sự, lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn.
Nàng định hất tay , nhưng lực tay nhỏ, nhất thời thoát . Tống Gia Ngạn vẫn tiếp tục diễn vẻ đáng thương: “Oản Oản, đừng giận nữa, đều tại hôm đó cùng dạo ——”
Chữ “hồ” còn kịp , bỗng cảm thấy cổ tay đau nhói!
Ngay đó, bàn tay hất văng khỏi cổ tay Bùi Oản!
Tống Gia Ngạn kinh hãi đầu, đập mắt là gương mặt nhíu mày của Bùi Diễm, còn bên cạnh tay, chính là nhân vật trung tâm của buổi tiệc hôm nay, tam gia mới trở về của phủ họ Tiêu, Tiêu Thịch.
Đối diện với ánh mắt âm trầm lạnh lẽo của Tiêu Thịch, Tống Gia Ngạn chỉ cảm thấy như một con rắn bò dọc sống lưng, lạnh buốt.