Lúc bước từ cửa của lầu Xuân Phong, khuôn mặt Bùi Oản vẫn nóng bừng như lửa đốt.
Vừa khỏi cửa, Tiêu Thịch phía bỗng dừng bước.
Bùi Oản khựng , ch.óp mũi suýt đụng lưng . Thấy Tiêu Thịch , nàng vội cụp mắt xuống.
Hai tay nàng lo lắng nắm c.h.ặ.t sườn váy, thẹn thùng đến mức hai gò má và vành tai đỏ bừng, ngay cả cần cổ cũng ửng lên một lớp hồng nhạt.
Tiêu Thịch nàng như , yết hầu khẽ động. Hắn giơ tay kéo mũ trùm của áo choàng lên cho nàng. Chiếc mũ che khuất hơn nửa khuôn mặt, dù vô tình gặp quen, cũng khó mà nhận .
Tiêu Thịch ôn tồn : “Xe ngựa chuẩn xong, theo .”
Hắn dẫn đường phía , chẳng bao lâu thấy một cỗ xe ngựa nhỏ đỗ ở lối , một phu xe xa lạ đang chờ sẵn. Tiêu Thịch vén rèm cho Bùi Oản lên , cũng theo bước .
Chiếc xe chuẩn vội vàng nên khá chật. Hai cạnh , Bùi Oản thu , nhưng vẫn cảm nhận thở của Tiêu Thịch phả gần bên. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, tiếng bánh lộc cộc cuối cùng cũng phá tan bầu khí ngượng ngùng.
Tiêu Thịch nàng: “Có khó chịu lắm ?”
Bùi Oản hận thể tìm chỗ nào chui xuống, chỉ lắc đầu lia lịa, : “Ca ca và vẫn còn ở chợ Đông.”
Tiêu Thịch đáp: “Ta để thư, khi họ đến lầu Xuân Phong tự khắc sẽ chúng về .”
Mọi việc sắp xếp chu , Bùi Oản dần trấn tĩnh, lúc mới khẽ liếc . Trong khoang xe tối mờ, đôi mắt Tiêu Thịch như thấm mực đậm, vài phần quan tâm, vài phần dịu dàng, còn là nét sâu thẳm khó dò, lóe lên biến mất khi nàng tới.
Hơi nóng mặt Bùi Oản dâng lên, nàng vội : “Hôm nay đa tạ Tam thúc.”
Tiêu Thịch bỗng bật , tiếng trầm thấp từ l.ồ.ng n.g.ự.c thoát , mang theo vẻ vui vẻ rõ rệt.
Bùi Oản đột ngột ngẩng đầu, thẹn giận lườm . Tiêu Thịch thong thả : “Chúng quen lâu, nhưng mỗi tiểu chất nữ gặp rắc rối đều bắt gặp, xem và tiểu chất nữ thật duyên.”
Bùi Oản lầm bầm: “Ta cũng thúc bắt gặp...”
Tiêu Thịch nhướng mày. Bùi Oản vội sửa lời: “Vâng , nào cũng nhờ Tam thúc.”
Tiêu Thịch , thần sắc dường như càng thêm vui vẻ. Bùi Oản chỉ cảm thấy mặt nóng ran từng đợt, nghĩ đến còn gặp , trong lòng càng thêm bối rối, chỉ hận thể để cỗ xe mọc cánh bay thẳng về Hầu phủ.
Tiêu Thịch dịu giọng: “Không cần thẹn quá hóa giận, chuyện sẽ với ai.”
Bùi Oản vò vạt váy. Nàng lo , nhưng tận mắt thấy như đủ khiến nàng hổ độn thổ.
Thấy nàng co im lặng, Tiêu Thịch bỗng khẽ ho một tiếng, một tay ôm n.g.ự.c. Bùi Oản lập tức ngẩng lên.
Tiêu Thịch khổ: “Lúc nãy chặn ngựa, động đến vết thương cũ.”
Bùi Oản sớm đoán , chỉ đành : “Khi nãy Tam thúc cứu là , cần chặn ngựa .”
Không chỉ động đến vết thương, còn kết oán với Thích Đồng Chu.
Tiêu Thịch nàng, nghiêm túc : “Tiểu chất nữ ở phía , nếu chặn , e là kịp tránh.”
Bùi Oản kịp phòng , đôi môi khẽ hé nhưng nhất thời đáp . Ngẩn một lúc mới : “Tam thúc là vì ? Ca ca ở đó, hẳn cũng thể bảo vệ , còn Quân nhi nữa... chắc thúc sợ kịp lo cho cả hai .”
Nàng cố tìm lý do để giải thích , nhưng ý trong mắt Tiêu Thịch càng sâu, thậm chí che giấu: “Không liên quan đến nha đầu đó, chủ yếu là vì ngươi.”
Chủ yếu là vì nàng?
Bùi Oản , kinh ngạc nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-13-ham-tu-ngam-ngui-xau-ho.html.]
Tiêu Thịch hỏi: “Lọ t.h.u.ố.c mỡ , là ngươi tự chế?”
Bùi Oản sững , đáp: “Vâng, mẫu năm xưa từng học y, hồi nhỏ xem sách y của thấy thích nên bái sư học hai năm. Sau đó sư phụ rời kinh du ngoạn, cũng học tiếp, y thuật còn nông cạn.”
Tiêu Thịch : “Khi nào rảnh, cho thêm một ít.”
Bùi Oản do dự: “Trình độ của đủ để chữa bệnh cho . Nếu Tam thúc thương nặng, vẫn nên tìm đại phu xem cho cẩn thận, kẻo lỡ dở...”
Tiêu Thịch hỏi : “Tiểu chất nữ từng chữa cho ai ?”
Bùi Oản lắc đầu: “Chưa, chỉ theo cổ phương chế vài loại t.h.u.ố.c mỡ, từng xem bệnh.” Nói đến đây, nàng vội giải thích: “Không lấy Tam thúc thử , loại ‘Khứ hủ sinh cơ’ đó là sư phụ năm xưa đích dạy nhiều , tuyệt đối kém các đại phu...”
Thấy nàng vội vàng cuống quýt, Tiêu Thịch bật , ánh mắt ấm áp: “Ta , t.h.u.ố.c mỡ của tiểu chất nữ .”
Bùi Oản mắt , nhất thời sững . Ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng, một loại ôn nhu khó tả, như thể quen nàng từ lâu, từng tận mắt chứng kiến y thuật của nàng.
Xe ngựa vẫn lăn bánh trong đêm, sự hổ trong lòng Bùi Oản cũng dần vơi . Nàng nhớ đến Thích Đồng Chu, liền hỏi: “Vị Thích Thiên hộ tối nay xem nhân vật tầm thường, gây khó dễ cho Tam thúc ?”
Tiêu Thịch nhướng mày: “Sao tiểu chất nữ nghĩ ?”
Bùi Oản đáp: “Hoàng Thành Ty hành sự ngang ngược, thủ đoạn tàn nhẫn. Tam thúc tuy Kim Ngô Vệ, nhưng mới trở về kinh, nếu ý hãm hại, e là khó đề phòng.”
Ánh mắt Tiêu Thịch trầm xuống: “Tiểu chất nữ đang lo cho ?”
Bùi Oản lúng túng, cũng đúng, cũng xong, đành thành thật: “Tam thúc cứu ca ca , đại ân phủ chúng gì báo đáp, chỉ mong Tam thúc thuận buồm xuôi gió.”
Nghe , Tiêu Thịch chỉ cảm thấy vết thương cũ như nhói lên, ánh mắt biến đổi vài mới bình : “Tiểu chất nữ cứ yên tâm, tạm thời rảnh đối phó . Còn nhị thiếu gia nhà họ Tống , vẫn còn quấy rầy ngươi ?”
Suy nghĩ của Bùi Oản lập tức kéo , nàng lắc đầu: “Không, vốn hẹn ngắm đèn, để ý, mời cả Quân nhi và Tam thúc...”
Tiêu Thịch xong, trong lòng nhẹ nhõm, liền dùng giọng điệu trưởng bối: “Làm . Tiểu chất nữ còn nhỏ, hiểu lòng hiểm ác. Dù là biểu , nhưng nếu hành vi vượt lễ, tuyệt đối mềm lòng.”
Bùi Oản khí thế nghiêm nghị của cho giật , theo bản năng gật đầu. nghĩ lời , nàng cảm thấy gì đó ...
Bùi Oản nghi hoặc . Tiêu Thịch nhịn đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu nàng: “Ngươi gọi một tiếng Tam thúc, thể để danh xưng uổng phí. Bảo vệ tiểu chất nữ đôi phần là chuyện nên .”
Bùi Oản giật rụt cổ . Nàng vẫn nhớ trong giấc mơ, đôi tay từng cầm đao g.i.ế.c ...
Cảm giác kỳ lạ khiến nàng ứng phó , nhưng ý trong mắt Tiêu Thịch chân thật đến mức khó tin. Nàng chợt nhận , đêm nay quá nhiều, mỗi khi đều toát vẻ dịu dàng thanh nhã, như quế như lan, khác với danh xưng “Diêm Vương sống”.
Xe ngựa chợt chậm . Tiêu Thịch vén rèm ngoài, phủ Trường Lạc Hầu ở ngay mắt. Bùi Oản cũng thấy, lập tức thở phào, xe dừng vội vàng bước xuống.
Tiêu Thịch theo , : “Ta tiễn ngươi , còn t.h.u.ố.c mỡ...”
Bùi Oản chỉ rời thật nhanh, liền đáp: “Ta sẽ sai Thạch Trúc mang đến cho Tam thúc!”
Tiêu Thịch gật đầu. Bùi Oản lúc mới ôm c.h.ặ.t áo choàng, vội vã bước phủ. Khi sắp qua bình phong, nàng đầu , thấy Tiêu Thịch vẫn đó theo. Tim nàng khẽ loạn nhịp. Lúc bước qua bình phong, nàng chợt nghĩ, thực nàng cũng từng cứu , chỉ là chuyện thuộc về kiếp xa ...
Tiêu Thịch thêm một lúc mới lên xe rời . Xe của khuất, từ con hẻm đối diện Hầu phủ hai bước , chính là Tống Gia Ngạn và tên hầu Đàn Thư, những kẻ tìm thấy Bùi Oản ở chợ Đông nên về đây chờ.
Đàn Thư nghển cổ theo: “Công t.ử, đưa biểu tiểu thư về Bùi Thế t.ử...”
Ánh mắt Tống Gia Ngạn tràn đầy nộ khí. Hắn đương nhiên Bùi Diễm.
Cổ tay thương vẫn còn âm ỉ đau, rõ, đưa Bùi Oản về chính là Tiêu Tam gia mới đón về phủ Quốc Công.
Tống Gia Ngạn lạnh. Hắn và Bùi Oản thể coi là thanh mai trúc mã, mà mười năm vẫn khiến nàng động lòng. Thế mà Tiêu Thịch, một kẻ lai lịch bất minh, dám nảy sinh ý nghĩ với nàng, lấy tư cách gì?!