Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 12: Kinh nguyệt

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiếp , Thích Đồng Chu và Tiêu Thịch đều là nghĩa t.ử của Hạ Vạn Huyền, cả hai đều trọng dụng. Tuy Hoàng Thành Ty do Hạ Vạn Huyền nắm giữ, nhưng trướng ông , Thích Đồng Chu và Tiêu Thịch vì địa vị tương đương nên từ sớm ngấm ngầm đấu đá gay gắt.

 

Sau , chuyện Thích Đồng Chu xử t.ử còn gây chấn động khắp kinh thành.

 

Giờ đây, dù Tiêu Thịch Kim Ngô Vệ, nhưng sự đối đầu kịch liệt của kiếp dường như tái diễn.

 

Bùi Oản thôi, Tiêu Quân vẫn hết bàng hoàng, lẩm bẩm: “Hoàng Thành Ty quả nhiên dễ đối phó...”

 

Nói , Tiêu Quân Tiêu Thịch với ánh mắt phức tạp. Hoàng Thành Ty tung hoành ngang ngược nơi kinh thành, ngay cả Trung Quốc Công Tiêu Thuần cũng kiêng dè, mà Tiêu Thịch to gan lớn mật đến thế. Một mặt nàng thầm oán trách việc e rằng sẽ gây rắc rối cho phủ Trung Quốc Công, nhưng mặt khác, trong lòng khỏi thừa nhận, cảnh tay chặn ngựa cứu quả thực vô cùng lợi hại.

 

Nếu đổi là hai vị trưởng khác của nàng, e rằng tuyệt đối dám .

 

Bùi Diễm thấy lời Tiêu Quân, chỉ : “Được , chúng ngắm đèn mà, đừng để chút chuyện mất hứng. Đi thôi, đến đầm Vị Ương!”

 

Bùi Oản nuốt những suy nghĩ rối ren trong lòng, dẫn Tiêu Quân phía . Tiêu Quân nhớ lời Tiêu Thịch lúc nãy, bĩu môi nhại : “‘E là hỏng nhã hứng ngắm đèn của tiểu chất nữ nhà ’, hóa chất nữ còn hơn cả , xem căn bản chẳng coi gì...”

 

Tiêu Quân lẩm bẩm. Bùi Oản khỏi bật : “Tỷ khi nào cho sắc mặt , dám nhắc đến tỷ?”

 

Tiêu Quân há miệng định cãi nhưng phản bác , đầu liếc Tiêu Thịch, hạ giọng hỏi: “Sao hề sợ Hoàng Thành Ty chút nào? Có mới đến kinh thành nên sự lợi hại của Hoàng Thành Ty ?”

 

Bùi Oản dở dở : “Trong thiên hạ , ai sự lợi hại của Hoàng Thành Ty?”

 

Không , mà là nếu về độ ngông cuồng, e rằng chẳng ai bì với Tiêu Thịch!

 

Hơn nữa, Hoàng Thành Ty lúc tuy kiêu ngạo phóng túng, nhưng vẫn thể so với thời kỳ Tiêu Thịch nắm quyền ở kiếp .

 

Hạ Vạn Huyền dù thánh sủng đến , bề ngoài vẫn giữ thái độ nước sông phạm nước giếng với các thế gia. Ví như Thích Đồng Chu dù to gan đến cũng dám tuốt kiếm chĩa Bùi Diễm. Chỉ đến khi Tiêu Thịch nắm quyền, Hoàng Thành Ty mới thực sự cả quyền quý thế gia. Khi đó, một tay che trời, danh xưng “Diêm Vương sống” khiến danh đều mất vía.

 

Nghĩ đến “Diêm Vương sống” đang ở ngay phía , Bùi Oản khỏi rùng .

 

Sự kinh hoàng do Thích Đồng Chu mang nhanh ch.óng tan biến. Khi phía đầm Vị Ương bỗng bừng sáng pháo hoa trung, khí náo nhiệt của bộ chợ Đông lập tức dâng lên đỉnh điểm. Nhóm Bùi Oản còn kịp đến bờ đầm kẹt cứng giữa biển , thể tiến thêm.

 

Bùi Diễm về phía quỳnh lâu rực rỡ đối diện đầm Vị Ương, : “Thật là... kẹt ngay chỗ . Ta đặt chỗ ở lầu Xuân Phong , lên đó ngắm cảnh đầm Vị Ương mới là tuyệt nhất!”

 

Nơi cách lầu Xuân Phong đầy trăm bước, nhưng dòng phía hề nhúc nhích, họ chỉ thể .

 

Tiêu Quân mất kiên nhẫn: “Mọi năm đông thế , năm nay chen chúc đến mức . Chúng ngắm cảnh chịu tội đây!”

 

Người chen lấn xô đẩy, Tiêu Quân mồ hôi đầm đìa, chỉ cảm thấy nóng ngột ngạt. Bùi Diễm cao lớn hơn , liếc về phía một cái: “Phía gánh hát dựng đài diễn kịch.”

 

Tiêu Quân càng thêm bực bội, cúi đầu thì thấy chiếc đèn hoa đào trong tay từ lúc nào chen đến mức rơi mất tua rua. Cơn giận bốc lên, nàng cáu gắt: “Đèn của hỏng , , đổi cái khác!”

 

Tiến thì khó mà lùi dễ hơn, Tiêu Quân lập tức xoay , về phía sạp đèn ở phía bên trái.

 

Bùi Oản vội theo: “Không thể để tỷ một , đông thế lỡ xảy chuyện thì phiền lắm!”

 

Bùi Diễm bất lực, Tiêu Thịch và Tiêu Quân hòa hợp, đành : “Được , chỗ nào cũng đông, hai cứ đây đợi, trông vị đại tiểu thư .”

 

Tiêu Thịch gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng trong lòng thoáng nhẹ nhõm.

 

Bùi Diễm đuổi theo vài bước, đầu thấy Bùi Oản và Tiêu Thịch vẫn yên chỗ cũ, lúc mới yên tâm. Đến sạp hàng, thúc giục Tiêu Quân, nhưng Tiêu Quân mua đèn xong thu hút bởi những túi thơm, quạt và ngọc bội bày bên cạnh. Khổ nỗi trong sạp đông nghịt , nàng mãi chen .

 

Bùi Diễm phía kiên nhẫn chờ. Một lúc đầu , chỉ thấy bên ngoài càng lúc càng đông, mà vị trí ban nãy còn thấy bóng dáng Tiêu Thịch và Bùi Oản nữa.

 

Phía đột nhiên vang lên một trận reo hò cổ vũ, dòng đang ùn tắc bỗng chuyển động. Người phía chen lên, Tiêu Thịch và Bùi Oản cuốn theo về phía . Bùi Oản hoảng hốt: “Họ còn !”

 

Bị xô đẩy đến mức lảo đảo, Bùi Oản lập tức Tiêu Thịch kéo phía che chở. Phía đài kịch vang lên tiếng nhạc, dòng càng thêm hỗn loạn. Hai ép sát , lưng Bùi Oản gần như dán l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Thịch.

 

Tiêu Thịch về phía lầu Xuân Phong: “Đừng vội, chúng đến lầu Xuân Phong đợi họ.”

 

Bùi Oản ngoảnh , chỉ thấy biển kéo dài vô tận, còn bóng dáng Bùi Diễm và Tiêu Quân, đành gật đầu: “Chỉ còn cách đó thôi.”

 

Chưa mấy bước, bụng của Bùi Oản bỗng âm ỉ đau. Nghĩ đến buổi chiều khi cúng Hằng Nga ăn nhiều đồ lạnh, nàng khỏi hối hận. Cơ thể khó chịu khiến gương mặt nàng lộ rõ vẻ nhẫn nhịn. Tiêu Thịch luôn để ý đến nàng, tưởng nàng chen lấn khó chịu nên nắm lấy cổ tay nàng.

 

“Đi theo !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-12-kinh-nguyet.html.]

 

Tiêu Thịch bước nhanh, tuy thuận theo dòng nhưng ngừng lách phía rìa. Hắn mở đường phía , Bùi Oản chỉ cần theo sát phía . Chẳng bao lâu, hai thoát ngoài. Bùi Oản thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Thịch chỉ về phía lầu Xuân Phong: “Đến đó nghỉ một chút, Dục Chi tìm thấy chúng , ắt sẽ đến đó.”

 

Bùi Oản theo , đầy một chén tới lầu Xuân Phong.

 

Nàng còn tưởng Tiêu Thịch từng đến nơi , đang định tìm chưởng quầy báo danh Bùi Diễm, thì thấy thuần thục lấy yêu bài đưa cho tiểu nhị dẫn đường. Khi lên đến phòng bao tầng ba, Bùi Oản mới thả lỏng.

 

Đứng bên cửa sổ xuống, chỉ thấy hai bên bờ đầm Vị Ương chật kín , còn Bùi Diễm và Tiêu Quân đang ở nơi nào. Bùi Oản khổ: “Không đến bao giờ ca ca mới chen .”

 

Tiểu nhị dâng bánh. Tiêu Thịch rót : “Có Dục Chi ở đó, sẽ xảy chuyện. Lại đây nghỉ một chút.”

 

Bùi Oản xuống, nhưng , sắc mặt nàng liền biến đổi.

 

Cảm giác ẩm ướt quen thuộc khiến tinh thần thả lỏng lập tức căng cứng.

 

Nàng Tiêu Thịch đang đưa tới, sững hồi lâu, dám động.

 

Sao nàng quên , kiếp cũng chính cuối hạ năm mười ba tuổi, nàng bắt đầu quỳ thủy...

 

“Có chuyện gì?” Tiêu Thịch nàng, nghi hoặc.

 

Bùi Oản mấp máy môi, nhưng mở lời . Nàng vốn thể hàn, mấy ngày trời mưa tay chân lạnh lẽo cũng để ý, ngay cả lúc nãy bụng đau cũng nghĩ tới. Điều đáng sợ nhất là hôm nay nàng mặc cung váy trắng như trăng, chất liệu mỏng nhẹ...

 

“Ta...” Bùi Oản khó khăn mở miệng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

 

Tiêu Thịch đặt chén xuống, hỏi: “Có chỗ nào khỏe ?”

 

Bùi Oản siết c.h.ặ.t t.a.y áo, hồi lâu mới : “Tam thúc... thể tìm Quân nhi đến đây ?”

 

Vừa dứt lời, trong lòng nàng càng thêm tuyệt vọng. Người đông như , tìm Tiêu Quân e rằng đến nửa đêm, huống hồ nàng cũng mang theo y phục dự phòng. Mà bên thì chật kín , dù nàng lập tức về phủ cũng đường .

 

Tiêu Thịch khẽ nhíu mày. Nếu là thương đau ở , còn thể giúp, nhưng Bùi Oản nhờ tìm Tiêu Quân.

 

Hắn đ.á.n.h giá nàng một lượt, định tiến gần, nhưng thấy nàng phòng nắm c.h.ặ.t vạt váy, cứng đờ dám động, đáy mắt thoáng hiện nghi hoặc: “Tiểu chất nữ...”

 

Bùi Oản cố giữ bình tĩnh. đúng lúc , Tiêu Thịch dường như chợt hiểu : “Ta , ngươi cứ ở đây, đừng cử động, một lát sẽ .”

 

Bùi Oản kinh ngạc: “Tam thúc, thúc...”

 

Thúc cái gì?!

 

nàng kịp hỏi xong, Tiêu Thịch xoay rời khỏi phòng.

 

Thời gian chờ đợi dài khiến hổ. Bùi Oản dậy , ghế gỗ sưa quả nhiên một vết đỏ nhạt.

 

Sắc mặt nàng lập tức từ trắng chuyển sang đỏ, đầu óc rối bời. Nàng vội lấy khăn tay lau sạch, đang hoảng hốt xử lý bộ cung váy thế nào thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

 

Bùi Oản lùi mấy bước, tựa sát tường. Tiêu Thịch bước , trong tay cầm một chiếc áo choàng màu xanh đen.

 

Vừa thấy dáng vẻ nàng nép sát tường, khuôn mặt đỏ bừng vì hổ, Tiêu Thịch hiểu rõ. Hắn như chuyện gì, tiến gần, ôn hòa : “Khoác , đưa ngươi về.”

 

Bùi Oản , ánh mắt cảnh giác căng thẳng, đôi mắt mở to như con nai nhỏ kinh động.

 

Tiêu Thịch hiểu sự lo lắng của nàng, liền : “Ta thấy sắc mặt ngươi , khoác áo choàng kẻo cảm lạnh...”

 

Trong lòng Bùi Oản khẽ run. Dù lý do phần gượng ép, nhưng nàng chiếc áo choàng thể cứu một phen. Mượn cớ để giữ chút bình tĩnh, đôi tay nàng run rẩy nhận lấy áo.

 

đúng lúc cầm lấy áo choàng, vì quá căng thẳng, chiếc khăn tay trắng giấu trong tay áo bất cẩn trượt xuống.

 

Khăn tay rơi xuống đất, như một đóa mai đỏ nở nền tuyết trắng.

 

“Oanh!” một tiếng, mặt Bùi Oản nóng bừng như lửa đốt, đầu óc trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ vang lên.

 

Phen ... thật sự xong !

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận