Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 19: Kịch hay

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Gia Ngạn chằm chằm lão hòa thượng đầu ghẻ, bàn tay siết c.h.ặ.t chén , gân xanh nổi lên rõ rệt.

 

Trong sảnh lập tức xôn xao, Nguyên thị nhịn lên tiếng: “Đại sư, lời là ý gì?”

 

Lão hòa thượng đầu ghẻ sang Bùi Oản: “Tiểu thí chủ gần đây từng nhận lễ vật nào ?”

 

Vẻ mặt Bùi Oản mờ mịt, chớp chớp mắt: “Ta…”

 

Chữ “Có” còn kịp thốt , nàng bỗng như nhớ đến điều gì, liền : “Quả thực một vật.”

 

Nàng liếc Tống Gia Ngạn bằng khóe mắt, giọng điệu thận trọng: “ vật là do một vị biểu tặng, từng khai quang trong chùa, là vật cát tường, tuyệt đối thể là hung sát như lời đại sư .”

 

Lời dứt, Bùi lão phu nhân, Nguyên thị, Bùi Diễm cùng những khác đều đồng loạt liếc Tống Gia Ngạn.

 

Chuyện tặng dây chuyền ngọc vốn do chính miệng Tống Gia Ngạn , cần hỏi cũng nàng đang nhắc đến ai.

 

Bàn tay giấu trong tay áo của lão hòa thượng khẽ run, giọng càng thêm trầm trọng: “Vạn vật đời vốn tương sinh tương khắc. Vật phẩm dù khai quang Phật tổ, nhưng tặng thể mang mệnh cách xung khắc với tiểu thí chủ. Bởi , vật cũng hóa thành hung sát, chiêu mời tai họa đến cho tiểu thí chủ.”

 

Bùi Oản nhíu mày, vẻ mặt khó tin: “ và vị biểu vốn thiết từ nhỏ…”

 

Lão hòa thượng hỏi tiếp: “Xin hỏi tiểu thí chủ, ngày nhận vật , từng vì nó mà thương chảy m.á.u ?”

 

Bùi Oản lập tức kinh hãi: “Sao đại sư ?”

 

Lão hòa thượng niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, thở dài: “Đó chính là điềm báo huyết quang. Bần tăng chỉ đến đây, tiểu thí chủ nếu tin thì từ nay nên tránh xa để lánh nạn; nếu tin mà để kiếp nạn xảy , thì cũng là ý trời khó cưỡng.”

 

Nói xong, lão hành lễ, chút lưu luyến bước ngoài. Bùi lão phu nhân và Nguyên thị đều sững sờ, nhất thời ai kịp giữ . Tống Gia Ngạn thì c.h.ế.t lặng tại chỗ, mồ hôi lạnh rịn đầy trán.

 

Hắn hiểu nổi vì lão hòa thượng dám trái lời giao ước. Bản năng mách bảo chuyện bất thường, nhưng nếu lúc xông chất vấn, chẳng khác nào tự bại lộ mưu đồ.

 

Khách khứa trong sảnh bắt đầu xì xào bàn tán. Bùi lão phu nhân lúc mới hồn, khổ: “Để chư vị chê , mất hứng của . Bá Dung, con kính vài ly.”

 

Tống Bá Dung vội vàng dậy. Có ông xoay xở, khí yến tiệc dần khôi phục vẻ náo nhiệt như .

 

trong lòng mỗi đều nảy sinh nghi vấn: vị biểu mệnh cách xung khắc với đại tiểu thư phủ Trường Lạc Hầu rốt cuộc là ai?

 

Mọi nâng chén kín đáo liếc hai vị công t.ử nhà họ Tống, âm thầm suy đoán trong kinh thành còn nhà nào quan hệ biểu với phủ Trường Lạc Hầu. Một bữa tiệc thọ tưởng chừng bình thường, bỗng chốc trở nên sóng ngầm cuồn cuộn.

 

Lúc , lão phu nhân phủ Vĩnh Ninh Hầu thấp giọng gì đó, những cùng bàn đều đồng loạt về phía Tống Gia Ngạn.

 

Trước đó cố ý nhắc đến chuyện tặng ngọc, khi vẫn còn mấy vị lão phu nhân rời sảnh, nên chuyện tặng ngọc cho Bùi Oản vốn chẳng bí mật.

 

Nếu lão hòa thượng như kiếp , “chỉ ngọc mối”, thì lúc bộ vương công quý tộc trong yến tiệc đều sẽ và nàng là thiên định lương duyên. Đến khi , ngày hôm trong giới thế gia kinh thành ắt sẽ truyền tai giai thoại , ai còn dám đến cầu với nàng nữa?

 

Thế nhưng, ngờ lão lật lọng ngay tại chỗ.

 

Những lời bàn tán nhỏ dần lan rộng, chỉ trong chốc lát, ánh mắt trong sảnh tiệc công khai kín đáo đổ dồn về phía .

 

Tống Gia Ngạn mồ hôi như mưa, mà như đống lửa. Bùi lão phu nhân ở vị trí chủ tọa cũng lộ vẻ khó xử. May tiệc thọ gần tàn, bà gượng tiễn nốt khách.

 

Ngay khi tiệc tan, Bùi lão phu nhân lập tức dẫn Nguyên thị cùng Bùi Oản nội đường. Một lát , vợ chồng Tống Bá Dung cùng Tống Gia Hoành và Tống Gia Ngạn cũng trở . Mọi đều rõ lời lão hòa thượng .

 

Tống Gia Ngạn hoảng loạn đến cực điểm, bước liền vội vàng giải thích: “Tổ mẫu, mặt dây chuyền ngọc …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-19-kich-hay.html.]

Bùi lão phu nhân giơ tay ngắt lời, sang Bùi Oản: “Oản Oản, con .”

 

Bùi Oản dậy, vẻ mặt ưu sầu: “Cô tổ mẫu, biểu thúc, thẩm thẩm, thực đó vì sợ mất hứng của cô tổ mẫu nên con thật. Nhị biểu quả thực tặng con một mặt ngọc, nhưng ngay trong ngày nhận , vật vỡ nát. Không chỉ , mảnh ngọc còn cứa tay con, đúng như lời đại sư , quả thực thấy m.á.u.”

 

Nguyên thị và Bùi Diễm đều kinh ngạc. Nàng tiếp lời: “Huynh trưởng hẳn còn nhớ, Nhị biểu đến phủ, mang theo một hộp gấm đựng mặt ngọc. Huynh sai đưa đến, con cầm lấy còn kịp gì thì nó vỡ tan. Sau đó con thương, vì sợ lo lắng nên , chỉ Tân Di và Tuyết Trà . Đến nay tay vẫn còn sẹo.” Nói , nàng giơ tay lên.

 

Bùi lão phu nhân cau mày: “Đó là dương chỉ ngọc thượng hạng, tuyệt đối thể vô cớ vỡ . Nói , lời đại sư quả là sai!”

 

Nguyên thị liếc Tống Gia Ngạn. Những lời đồn về Bùi Oản đó đều liên quan đến , thêm chuyện nàng ngã hồ, càng khiến bà kinh hãi. Dù ngoài mặt , trong lòng bà tin rằng chính mang tai họa đến cho nàng.

 

Tống Gia Ngạn thấy tình hình trong phòng, tức đến thổ huyết, vội vàng : “Tổ mẫu, . Con và Oản Oản thiết từ nhỏ, từng mệnh cách xung khắc. Người là dã hòa thượng từ tới, thể tin lời lão ?”

 

Bùi Oản : “ Nhị biểu , vị đại sư hôm nay mới kinh, chuyện thương ngay cả mẫu trưởng cũng , lão ? Hơn nữa còn cô tổ mẫu tâm nguyện thành, chẳng chứng tỏ lão thần cơ diệu toán ?”

 

Bùi lão phu nhân và Nguyên thị đều gật đầu. Tống Gia Ngạn chỉ thấy mắt tối sầm.

 

Tên hòa thượng vốn chỉ là kẻ phạm giới trục xuất khỏi sư môn, Liễu gia bỏ tiền thuê đến diễn kịch. Dù tu hành thêm trăm năm cũng thể thần cơ diệu toán. Tâm nguyện của Bùi lão phu nhân là do tiết lộ, nhưng chuyện thể , còn việc lão chuyện Bùi Oản thương thì càng hiểu nổi.

 

Theo kế hoạch ban đầu, tin và nàng là thiên tác chi hợp bao nhiêu, thì nay tin hai mệnh cách xung khắc bấy nhiêu. Nếu sắp đặt chuyện , cùng lắm chỉ cần hao tâm cứu vãn tình cảm của nàng; còn bây giờ, thiên hạ đều cho rằng mang tai họa đến cho nàng, quả thật là tự hại !

 

Tống Gia Ngạn như nuốt quả đắng, thể giải thích, chỉ khản giọng: “… con và Oản Oản cùng lớn lên, cũng từng xảy chuyện gì…”

 

Một khi lòng sinh nghi, thà tin là còn hơn . Nguyên thị nhịn : “Ngạn nhi, chuyện cũng đại sự. Đạo lý tương sinh tương khắc là lẽ thường. Hai nhà chúng thiết, cần quá kiêng kỵ, chỉ là con và Oản Oản nên giữ cách một chút.”

 

Bùi lão phu nhân cũng : “ . Trước đây từng gặp cao tăng như thế, nay thì nên kiêng dè, tránh để Oản Oản gặp chuyện.”

 

Tống Bá Dung cũng phụ họa. Minh thị liếc Tống Gia Ngạn, nghĩ đến việc Tống Gia Hoành từ nhỏ thể yếu ớt, trong lòng thậm chí còn dấy lên nghi ngờ xung khắc cả với trưởng .

 

Khóe môi Tống Gia Ngạn giật nhẹ, vẫn cam tâm: “Hay là… đại sư tính sai? Hay mời các cao tăng ở chùa Bảo Tướng tính một nữa?”

 

Bùi Oản thở dài, vẻ mặt lo lắng: “Cách cũng , nhưng cửa Phật phân nhiều tông phái, mỗi phái một cách . An nhất vẫn là mời vị đại sư ban nãy xem xét kỹ càng.”

 

Mí mắt Tống Gia Ngạn giật mạnh, vội : “Ta tìm qua, đó thấy tung tích…”

 

Thấy Bùi lão phu nhân dường như ý tìm , dám dây dưa thêm, liền : “Sau con và Oản Oản giữ cách là . Người hành tung bất định, e là khó tìm .”

 

Bùi lão phu nhân đành nuốt lời định , gật đầu: “Vị đại sư đó đạo hạnh cao thâm, ngoài thế tục như thường tùy duyên đến, tùy duyên , gặp cũng xem cơ duyên.”

 

Chuyện coi như kết luận. Nguyên thị nghĩ đến việc Tống Gia Ngạn xung khắc với Bùi Oản nên dám ở lâu, chẳng bao lâu dẫn nàng cáo từ.

 

Khi bóng nàng khuất hẳn, ánh mắt Bùi lão phu nhân Tống Gia Ngạn trở nên phức tạp.

 

Hắn là con của thất, mẫu Liễu thị tính tình phong trần, chua ngoa, vốn lòng bà. Tuy , bà vẫn phần yêu thương . Bùi lão phu nhân trải đời sâu sắc, chuẩn. So với sự đoan chính của đích trưởng tôn Tống Gia Hoành, Tống Gia Ngạn từ nhỏ mang nét âm trầm khó đoán, khiến bà luôn chút đề phòng. Đây cũng là lý do bà kiên trì chữa bệnh cho Tống Gia Hoành để kế thừa gia nghiệp. Nay lời của vị du tăng càng khiến bà cảnh tỉnh.

 

Bà thở dài: “Thẩm thẩm con , chuyện lớn, con cũng đừng quá để tâm. Chỉ là… nên tùy tiện đến phủ Trường Lạc Hầu nữa. Thẩm thẩm con rộng lượng, nhưng chúng chừng mực.”

 

Trong lòng Tống Gia Ngạn dâng lên vô vàn phẫn nộ và cam, gương mặt nóng rát như tát. ánh mắt nghiêm nghị của bà, chỉ thể cúi đầu: “Vâng, tôn nhi xin ghi nhớ.”

 

Bùi lão phu nhân thêm, phất tay cho lui xuống.

 

Tống Gia Ngạn thất hồn lạc phách trở về viện. Vừa bước phòng chính, thấy Liễu thị mặc váy áo tía đỏ lòe loẹt trong noãn các. Thấy , bà hớn hở tiến lên: “Sao ? Ngạn nhi, việc thành ?”

 

Tống Gia Ngạn mẫu ăn vận phô trương, trong mắt giấu nổi vẻ chán ghét. Nghĩ đến việc lão hòa thượng chẳng những giúp mà còn hại , cơn giận dồn nén suốt cả buổi chiều rốt cuộc bùng phát. Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng: “Một tiện tỳ như bà cũng dám gọi tên ? Còn nữa… bảo tên phế vật Liễu Thừa Chí lập tức cút tới gặp !”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận