Tiêu Quân bước xuống xe ngựa thấy Tiêu Thịch bên cạnh Bùi Oản, lập tức nhíu c.h.ặ.t mày. Đợi đến khi tới mặt Bùi Oản, nàng hạ giọng, vẻ ghét bỏ: “Sao mời cả đến đây?”
Tiêu Thịch phía ngoài hai , rõ ràng là ý che chở. Bùi Oản chợt mềm lòng, liền với Tiêu Quân: “Hắn cứu mạng ca ca , tỷ xem nên mời chơi một chuyến ?”
Tiêu Quân chặn họng, đầu thấy Bùi Diễm cầm một chiếc đèn hoa đào tới.
Bùi Diễm tiến gần, đưa đèn : “Muội rốt cuộc cũng tới , đây, cho .”
Bùi Diễm và Tiêu Quân vốn là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên, tình cảm vô cùng thiết.
Trên mặt Tiêu Quân hiện lên vài phần ý : “Coi như còn hiểu chuyện!”
Tiêu Quân so với Bùi Diễm thì cao hơn một vai vế, nên thỉnh thoảng vẫn lấy chuyện bối phận trêu chọc. Bùi Diễm xong, nhướn mày: “Nếu Oản Oản nhắc , cũng chẳng nhớ .”
Bùi Oản đỡ trán, thấy hai sắp sửa đấu khẩu, liền vội kéo Tiêu Quân : “Được , chúng ngắm đèn thôi.”
Tiêu Quân hừ một tiếng, lúc mới chịu thôi, cùng Bùi Oản nắm tay về phía chợ Đông.
Chợ Đông là nơi phồn hoa bậc nhất kinh thành. Đi dọc theo phố chính về phía đông nam, tận cùng chính là đầm Vị Ương. Tiết mục chính của buổi ngắm đèn hôm nay cũng ở bên bờ đầm . Càng trong, dòng càng đông đúc. Hai , phía Bùi Diễm và Tiêu Thịch bám sát theo , sợ lạc . Hai bên phố chính, t.ửu quán lầu các san sát, cửa đều dựng những lầu đèn cao hàng trượng, lửa cây hoa bạc sáng rực như ban ngày. Đi giữa dòng , ai cũng cảm giác như lạc bước chốn cung tiên quỳnh vũ.
Tiêu Quân tay cầm đèn hoa đào, tản bộ ngắm cảnh, vốn đang vui vẻ, nhưng nghĩ tới phía khiến khó chịu, vẫn nhịn mà ghé tai Bùi Oản thì thầm: “Hôm đó g.i.ế.c như ngóe, tựa Diêm Vương sống, quả thật sai. Hôm mẫu gọi đến, cũng dặn dò y hệt như . Ngoại tổ mẫu khi cũng mặt, còn ở Thanh Châu thể một diệt trăm quân địch, e rằng nếu ngày chọc giận , chỉ sợ sẽ g.i.ế.c cả chúng !”
Bùi Oản , trong lòng chột : “Chuyện ... g.i.ế.c là kẻ địch độc ác, đối với chúng thể như ?”
Tiêu Quân : “Chúng trêu chọc , tự nhiên sẽ coi chúng là kẻ thù. lỡ ngày vô ý đắc tội thì ? Đến lúc đó coi chúng là địch, chẳng lẽ tuyệt tình?”
Bùi Oản khổ. Hiện giờ tuy nàng còn sợ Tiêu Thịch như , nhưng lời của Tiêu Quân vẫn khơi dậy nỗi lo sâu kín trong lòng. Dù Tiêu Thịch của kiếp cũng là kẻ gian nịnh, những việc ác nhiều kể xiết.
Lúc , bốn khu vực náo nhiệt nhất. Xung quanh chỉ là biển đèn rực rỡ kéo dài thấy điểm dừng, mà còn vô sạp hàng và gánh tạp kỹ. đúng lúc , trong âm thanh náo nhiệt, từ xa vọng tiếng vó ngựa dồn dập!
Nhóm Bùi Oản phía hề , nhưng đám đông phía họ đột nhiên thét ch.ói tai. Tiêu Thịch nhanh hơn Bùi Diễm một bước đầu , chỉ thấy đám đông phía kinh hoàng tản bốn phía, bốn kỵ binh nhẹ mặc Thần Long bào lập tức đập mắt .
Khinh kỵ phi nước đại, ý định giảm tốc đám đông. Có tông ngã lăn đất, bò lết trốn ven đường. Chỉ trong chớp mắt, bốn con ngựa lao tới gần. Ở vị trí cách Tiêu Thịch năm trượng, một bé trai ba bốn tuổi lạc đang ngơ ngác sững tại chỗ, mắt thấy móng ngựa sắp giẫm lên !
Khi Bùi Oản đầu , chỉ thấy Tiêu Thịch bay lao về phía đứa trẻ!
Ngay lúc Tiêu Thịch ôm đứa trẻ lòng, con ngựa đầu cũng lao tới bên cạnh . Trong đám đông vang lên một trận kinh hô, Bùi Oản càng hít sâu một lạnh. Con ngựa cao lớn hung hãn, nếu Tiêu Thịch tông trúng, e rằng c.h.ế.t cũng trọng thương!
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, hình Tiêu Thịch chợt lóe lên như ảo ảnh, đồng thời chộp lấy dây cương. Chỉ một tiếng hí t.h.ả.m thiết, con ngựa đang điên cuồng chặn một cách khó tin.
Tiếng ngựa hí vang lên thê lương, sự náo nhiệt xung quanh dường như đều tan biến trong khoảnh khắc .
Người đường bên cạnh Bùi Oản và Tiêu Quân hoảng loạn tháo chạy, chỉ còn hai sững giữa phố, tuy sợ hãi nhưng vẫn bình an vô sự. Những con ngựa hung hãn như dòng lũ dữ bỗng chốc chặn mặt Tiêu Thịch.
Bùi Oản cảnh , trái tim kìm mà run lên.
Bị chặn bằng tay , con ngựa đau đớn, kẻ cưỡi lưng cũng trở nên chật vật. Khi ngựa chồm vó, lưng suýt nữa hất văng xuống. Ngựa còn vững, một giọng lạnh lùng, đầy nộ khí vang lên.
“Ta cứ tưởng là ai, hóa là Tiêu Tam gia.”
Bộ Thần Long bào màu mực ánh lên hàn quang, lên tiếng đeo Phục Hổ đao bên hông, càng khiến khiếp sợ. Bộ trang phục rõ ràng đại diện cho ba chữ “Hoàng Thành Ty”. Cộng thêm giọng đầy nộ khí, ai cũng run sợ vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-11-tranh-phong.html.]
Năm ngón tay Tiêu Thịch khẽ động, buông lỏng hổ khẩu tê dại vì dùng sức. Hắn đặt đứa trẻ xuống , mới ngẩng đầu ngựa: “Thích Thiên hộ.”
Lúc Bùi Oản mới rõ, ngựa chính là kẻ truyền thánh chỉ trong tiệc nhận hôm đó.
Thích Đồng Chu từ cao xuống Tiêu Thịch, đôi mắt nhỏ dài khẽ nheo : “Tiêu Tam gia ý gì đây?”
Hoàng Thành Ty xưa nay tung hoành ngang ngược, đến dân chúng cũng né tránh. Dù thương cũng ai dám oán thán. Vậy mà Tiêu Thịch dám xông lên chặn ngựa. Thích Đồng Chu lộ rõ vẻ vui, đáy mắt ẩn chứa sát khí.
Tiêu Thịch vẫn giữ vẻ thản nhiên. Hắn mang theo binh khí, con ngựa cao lớn mà khí thế hề kém nửa phần: “Thích Thiên hộ cho ngựa phi nước đại phố, tuy là đặc quyền của Hoàng Thành Ty, nhưng hôm nay là Tết Thu Tịch...”
Hắn dừng , đám xung quanh nín thở, sẽ tiếp thế nào.
Ánh mắt Tiêu Thịch thoáng dịu : “E rằng hỏng nhã hứng ngắm đèn của tiểu chất nữ nhà .”
Xung quanh lập tức xì xào. Thích Đồng Chu trợn mắt xa, rõ Bùi Oản Tiêu Quân là “tiểu chất nữ” trong lời , nhưng chỉ cảm thấy lý do thật hoang đường, quả thực coi Hoàng Thành Ty gì!
Bùi Diễm vốn ưa Hoàng Thành Ty, lúc bước lên: “Nếu Thích Thiên hộ công vụ thì . Còn nếu , buộc dâng sớ lý với Bệ hạ. Ngày lễ thế , Bệ hạ cùng dân chung vui. Người của Hoàng Thành Ty các ngươi tự cô độc lẻ bóng thì thôi, còn gây thương tích phố, khiến dân oán hận, Bệ hạ sẽ về phía ai?”
Đốc chủ Hoàng Thành Ty từ đến nay đều là hoạn quan, trướng lẫn lộn thái giám và những kẻ vô danh tiểu , vì Bùi Diễm mới dùng lời “cô độc lẻ bóng” để mỉa mai.
Thích Đồng Chu lạnh, như thể lúc mới thấy Bùi Diễm: “Cái mũ cao của Bùi Thế t.ử, Hoàng Thành Ty ngại đội. Bệ hạ công minh, tự nhiên rõ lòng trung quân của chúng . Nay Bùi Thế t.ử và Tiêu Tam gia tuy cùng Kim Ngô Vệ, nhưng Hoàng Thành Ty công vụ , vẫn đến lượt các ngươi lo.” Nói đoạn, hai với ánh mắt bất thiện: “Kim Ngô Vệ lũ giá áo túi cơm thì đông, hai vị xem cũng là nhân tài, thật đáng tiếc.”
Tướng lĩnh Kim Ngô Vệ đa phần là danh môn t.ử . Dù kẻ phong lưu phóng đãng thiếu, nhưng lời của Thích Đồng Chu đầy vẻ ngạo mạn, rõ ràng chèn ép Kim Ngô Vệ để phô trương quyền thế của Hoàng Thành Ty.
Bùi Diễm tức giận, định mở miệng mắng, nhưng Tiêu Thịch khẽ nhạt: “Thích Thiên hộ đêm nay, chẳng lẽ đang bận vì vụ án ở Thanh Châu?”
Như chọc trúng t.ử huyệt, vẻ ngạo mạn mặt Thích Đồng Chu chợt khựng . Ánh mắt sắc như đao về phía Tiêu Thịch, nhưng Tiêu Thịch vẫn yên như núi: “Hoàng Thành Ty hiển hách, nhưng ngày tranh giành với Kim Ngô Vệ. Bên nào nặng bên nào nhẹ, vẫn ngã ngũ.”
Hoàng Thành Ty thể ngang ngược như , chẳng qua nhờ sự sủng tín của Kiến An Đế. hiện giờ, vụ án loạn dân ở Thanh Châu vốn nên giao cho Hoàng Thành Ty đình trệ vì sự can thiệp của Kim Ngô Vệ. Điều ý nghĩa gì, Đốc chủ Hạ Vạn Huyền hiểu, mà Thích Đồng Chu càng rõ.
Vụ án Thanh Châu cuối cùng rơi tay ai, đủ để chứng minh địa vị của hai ty trong lòng Kiến An Đế đang đổi .
Sắc mặt Thích Đồng Chu chợt trầm xuống. Hắn siết c.h.ặ.t dây cương, lộ vẻ vội vã: “Điều gì khiến Tiêu Tam gia tự tin đến ? Về với Nhạc Chỉ huy sứ, cứ việc tung hết thủ đoạn . Hoàng Thành Ty từng sợ ai!”
Lời vẫn ngông cuồng, nhưng khí thế còn như lúc đầu. Hắn kẹp chân bụng ngựa, dứt khoát : “Hai vị cứ việc cùng dân vui vẻ, chúng còn chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ!”
Dứt lời, quất roi. Con ngựa tuy vẫn tiến lên, nhưng tốc độ chậm hơn nhiều so với .
Bốn kỵ binh nhanh ch.óng xa. Bùi Oản tại chỗ, chỉ cảm thấy khi Thích Đồng Chu lướt qua liếc nàng một cái, ánh mắt khó lường. Nàng kéo Tiêu Quân đang sững sờ vì kinh hãi tiến lên, trong mắt tràn đầy lo lắng, khẽ gọi: “Ca ca!”
Bùi Diễm , hừ lạnh: “Đừng sợ, chỉ là lũ ưng khuyển của Hoàng Thành Ty thôi.”
Tiêu Thịch cũng Bùi Oản, ánh mắt mang theo ý trấn an. trong lòng Bùi Oản vẫn yên: “Vị Thích Thiên hộ là thế nào?”
Bùi Diễm , khinh miệt đáp: “Một trong những nghĩa t.ử của Hạ Vạn Huyền, tên Thích Đồng Chu. Tuy chỉ là Thiên hộ, nhưng cũng coi là nhân vật hai của Hoàng Thành Ty. Sao, dọa ? Yên tâm, sẽ trị . Giờ ngông cuồng, cũng ngày !”
Bùi Oản kinh hãi thôi, ánh mắt chuyển sang Tiêu Thịch, trong lòng nên nhắc nhở thế nào.
Kiếp , Thích Đồng Chu c.h.ế.t khi Tiêu Thịch thế Hạ Vạn Huyền. chính là vì mưu sát Tiêu Thịch thành, mà Hạ Vạn Huyền xử cực hình với tội danh đồng môn tàn sát lẫn !