Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 10: Thu Tịch

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ban ngày nắng vẫn gay gắt như thiêu đốt, đến nửa đêm bất ngờ đổ mưa.

 

Bên ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp dứt, trong giấc mộng của Bùi Oản cũng là một trận mưa xối xả.

 

Kiếp , phụ nàng định tội, đó bệnh c.h.ế.t trong thiên lao, mẫu cũng quyên sinh. Vì mang tội tộc, t.h.i t.h.ể chỉ quấn bằng một tấm chiếu rách, ném cùng những t.ử thi trọng phạm khác nơi bãi tha ma ngoài thành.

 

Bùi Oản lê thể bệnh tật, đội mưa tầm tã liệm xác cho phụ và mẫu .

 

Thi thể tội tộc phép thu nhặt, nhưng nàng may mắn gặp một lão cai ngục giữ xác lòng . Đợi đến khi liệm xác, xây mộ, cúng bái xong xuôi, Bùi Oản kiệt sức mà ngã bệnh. Khi , Tống Gia Ngạn đang Tề Vương tiến cử giám quân trong quân Trường Ninh.

 

Một đêm mộng mị thê lương sầu t.h.ả.m, đến khi sáng sớm tỉnh dậy, khóe mắt Bùi Oản vẫn còn đọng lệ. Tuyết Trà thấy động tĩnh bước , bất lực : “Đêm qua gió lớn mưa to, cây hải đường đang nở như rụng mất quá nửa ——”

 

Bùi Oản lau khóe mắt, chỉnh trang y phục bước đến bên cửa sổ ngoài. Quả nhiên, giữa sân đầy những cánh hoa hồng phấn rơi rụng.

 

Mưa ngớt, tiếng tí tách khiến cái nóng oi ả tan phần nào. Bùi Oản dần thoát khỏi cơn ác mộng, mỉm : “Đây là trận mưa cuối cùng của mùa hạ . Qua hai ngày nữa đến tết Thu Tịch, đó thu, hoa sớm muộn gì cũng tàn thôi.”

 

Hoa thể đỏ mãi trăm ngày, nhưng kiếp , nàng phủ Trường Lạc Hầu mãi mãi phồn thịnh suy.

 

Chải chuốt xong, Bùi Oản thẳng đến viện chính tìm mẫu . Vừa thấy Nguyên thị, nàng nũng nịu ôm lấy. Nguyên thị ngoài miệng trêu chọc, nhưng trong lòng vô cùng hưởng thụ. Chẳng bao lâu , Bùi Diễm vẫn còn ngà ngà say cũng đến. Bùi Oản do dự một chút, nhắc đến chuyện Tiêu Thịch thương, chỉ đến tết Thu Tịch hai ngày .

 

Bùi Oản : “Năm nay chỉ định mời mỗi Quân nhi ngắm đèn thôi.”

 

Bùi Diễm liền đáp: “Vậy mời cả Hàm Chương? Dù cũng là lễ tết, để ở phủ bên một thì cũng tẻ nhạt.”

 

Đạt mục đích, bữa sáng, Bùi Oản sai Thạch Trúc đến phủ Quốc Công đưa t.h.u.ố.c và gửi mời.

 

Tiêu Quân và Tiêu Thịch đều hồi đáp ngay trong ngày, cả hai đều nhận lời.

 

Thế nhưng cơn mưa ý định dừng, kéo dài suốt hai ngày hai đêm, cuốn trôi chút oi bức cuối cùng của mùa hạ. Thời tiết đột ngột chuyển lạnh, tay chân Bùi Oản cũng lạnh lẽo. Từ nhỏ nàng vốn thể hàn, nên cũng để tâm, chỉ ở trong viện Lan Trạch, . Đến ngày tết Thu Tịch, mưa cuối cùng cũng tạnh, tâm trạng nàng theo đó mà tươi sáng hơn.

 

Để chuẩn cho tết Thu Tịch, Bùi Oản ở bên giúp Nguyên thị suốt nửa ngày. Đến ngày chính lễ, ban ngày cả nhà dùng tiệc, đó thư gửi cho Bùi Kính Nguyên. Vì là Thu Tịch, Nguyên thị còn đặc biệt thêm một bức thư riêng, tự nhiên là để bày tỏ nỗi tương tư.

 

Khi màn đêm buông xuống, Bùi Oản cùng Nguyên thị bày án lụa đỏ, xỏ kim cầu khéo, bái Hằng Nga. Sau khi cầu nguyện xong, Nguyên thị hai ngắm đèn, bèn bảo họ ngoài sớm. Bùi Oản về viện Lan Trạch y phục, theo Bùi Diễm lên xe ngựa, hẹn gặp hai phía Tiêu Thịch lầu Phượng Khê ở chợ Đông.

 

Hai cửa khá sớm. Khi Tống Gia Ngạn đến phủ Trường Lạc Hầu theo giờ như năm, mới Bùi Oản và Bùi Diễm ngắm đèn. Hắn sững cửa phủ, trong lòng giận cam, bởi Bùi Oản chỉ hồi thư mà còn cố ý tránh mặt . Nghĩ , lập tức sai phu xe đuổi theo hướng chợ Đông.

 

Lầu Phượng Khê là t.ửu lâu lớn nhất chợ Đông, ngay lối . Khi xe ngựa của Bùi Oản đến nơi, thấy một nam t.ử cao lớn tuấn tú lầu đèn rực rỡ cao đến ba năm trượng. Ánh đèn lung linh như muôn đóa hoa bạc, tôn lên phong thái phi phàm của Tiêu Thịch trong bộ bào đen.

 

Đêm nay phố phần lớn là nam thanh nữ tú. Tiêu Thịch lầu đèn, khí độ nổi bật, nhưng sắc mặt lạnh lùng khiến ai dám gần, dù ánh mắt vẫn luyến lưu khi ngang qua.

 

“Hàm Chương ——”

 

Bùi Diễm nhảy xuống xe gọi lớn từ xa.

 

Tiêu Thịch đưa mắt sang, nhanh ch.óng bước tới đón. Đi vài bước, thấy thêm một bước xuống từ xe.

 

Trăng sáng treo cao, trời lấp lánh. Bùi Oản mặc cung váy tay rộng màu trắng trăng thêu hoa lan, tựa tiên t.ử từ cung trăng hạ phàm. Dung nhan kiều diễm phản chiếu ánh đèn lung linh, đến mức mê hoặc như mộng. Tiêu Thịch nhất thời sững , dừng chân giữa dòng .

 

Đến khi Bùi Oản vững, hai cùng về phía , Tiêu Thịch mới bừng tỉnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-10-thu-tich.html.]

Sự si mê nơi đáy mắt che giấu trong chớp mắt. Khi bước đến mặt hai , khôi phục vẻ trầm . Bùi Oản khẽ gọi một tiếng “Tam thúc”, Bùi Diễm : “Mấy ngày nay thấy ngươi sang phủ, mẫu cứ nhắc mãi ——”

 

Khóe môi Tiêu Thịch khẽ cong: “Việc ở Thanh Châu vẫn xong, nha ty Kim Ngô Vệ chút bận.”

 

Bùi Diễm sắp Kim Ngô Vệ, liền hỏi: “Vụ án Thanh Châu mà Kim Ngô Vệ cũng nhúng tay ?”

 

Tiêu Thịch đáp: “Rốt cuộc cử ai Thanh Châu, Thánh thượng vẫn định. Hoàng Thành Ty buông, Chỉ huy sứ của chúng cũng đang tranh, hiện vẫn quyết định, nhưng bắt đầu dò hỏi tình hình .”

 

Bùi Diễm gật đầu: “Ngươi từ Thanh Châu trở về, tất nhiên chú ý.”

 

Tiêu Thịch gật đầu. Bùi Diễm thở dài: “Đáng tiếc, vết thương của lành, mà Bệ hạ bắt nghỉ hai tháng...”

 

Hai chuyện hăng say, gần như quên mất Bùi Oản. Tiêu Thịch nàng : “Hôm nay ngắm đèn, chuyện hôm khác .”

 

Bùi Diễm đành thôi, hỏi: “Tiêu Quân cùng ngươi ?”

 

Tiêu Thịch : “Nha đầu thích một .”

 

Bùi Oản : “Không , chúng đợi một lát là .” Rồi nàng chỉ về phía đối diện: “Ca ca, Quân nhi thích đèn hoa đào, mua cho tỷ một chiếc .”

 

Bùi Diễm lập tức ngay. Đợi trưởng rời , Bùi Oản Tiêu Thịch hỏi: “Vết thương của Tam thúc khỏi hẳn ?”

 

Tiêu Thịch nàng, mỉm : “Đã đỡ nhiều , t.h.u.ố.c tiểu chất nữ đưa hiệu nghiệm ——”

 

Bùi Oản liếc phía Bùi Diễm, khẽ : “Ta cho ca ca .”

 

Ánh mắt Tiêu Thịch lộ vẻ tán thưởng: “Làm lắm.”

 

Phố đèn đông nghịt, màn đêm buông xuống càng thêm náo nhiệt. Bùi Diễm , bên cạnh Bùi Oản lập tức trống trải, nàng nhanh ch.óng dòng xô đẩy, bước chân loạng choạng.

 

Tiêu Thịch cau mày, bước lên kéo nàng phía , giơ tay che chở vững vàng.

 

Bùi Oản sững , ngờ chu đáo đến .

 

Nàng theo bản năng ngẩng đầu, thần sắc của , ngờ suýt chìm đôi mắt sáng ngời .

 

Xung quanh đèn hoa rực rỡ như cung điện, tựa muôn rơi xuống đáy mắt . Bùi Oản ngơ ngác , chỉ thấy ánh mắt lấp lánh, như thể hút hồn khác. Cảnh tượng trùng khớp kỳ lạ với giấc mộng, khiến nàng cảm giác quen thuộc khó tả.

 

Tiêu Thịch chắn phía bảo vệ nàng, tránh khỏi qua đường va . Thân hình lay chuyển, nhưng nghiêng về phía , gần như áp sát nàng, như thể sắp ôm nàng lòng.

 

Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, cánh tay bên cạnh nàng khẽ run.

 

Dòng đều đến để ngắm đèn, nhưng mắt, cảm thấy dẫu ngân hà rực rỡ hiện cũng sánh bằng dung nhan khiến lòng lay động.

 

Cảm xúc dồn nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dâng trào. Hắn thể kìm nén, cực lực khắc chế, khẽ chạm nhẹ nàng.

 

Bùi Oản hề , nhưng chỉ một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước cũng khiến lòng Tiêu Thịch như lửa đốt.

 

Ngân hà thăm thẳm, giai kỳ khó hẹn. Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm chỉ gặp một , còn , để chờ ngày hôm nay, đợi suốt tám năm dài.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận