Bùi Oản tắm rửa xong, một bộ y phục khác, lúc mới dần lấy tinh thần. Hơn nửa canh giờ , Bùi Diễm mới thong thả trở về phủ.
Vừa bước viện Lan Trạch, hỏi: “Muội và Hàm Chương về ? Ta và Tiêu Quân vất vả lắm mới chen tới lầu Xuân Phong, đến nơi thì hai rời . Muội thấy chán, đành đưa về phủ Quốc Công mới .”
Bùi Oản đành kiếm cớ qua loa cho xong chuyện. Bùi Diễm cũng để ý, khi rời còn : “Cũng may là Hàm Chương, nếu đổi là khác đưa về, thật yên tâm.” Nói xong, trở về viện Trúc Phong nghỉ ngơi.
Lúc qua giờ Tý, đêm lạnh thanh vắng. Bùi Oản xuống nhưng mãi vẫn ngủ .
Tiết Thu Tịch vốn là dịp ngắm đèn đoàn tụ, cũng là ngày để những đôi hữu tình gặp gỡ, mà đêm nay nàng gặp chuyện khó như thế. Nghĩ đến bí mật thầm kín của nữ nhi phơi bày mặt Tiêu Thịch, hai má nàng nóng lên.
Ngay đó, sự dịu dàng và chu đáo của Tiêu Thịch giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ, khơi dậy những gợn sóng âm thầm trong lòng nàng.
Sau khi tiếp xúc với một Tiêu Thịch bằng xương bằng thịt, hình ảnh kẻ khát m.á.u như ác sát trong giấc mộng dường như còn đáng sợ như . Bùi Oản thầm nghĩ, chuyện đêm đó nếu là trưởng ruột của nàng gặp , e rằng cũng khó thể xử lý chu như .
Một thể ôn hòa như ngọc như , vì kiếp trở thành gian thần tội ác tày trời?
Làm quan nơi triều đình, thủ đoạn và mưu lược thì khó mà vững, nhưng Tiêu Thịch của kiếp hành sự tàn nhẫn đến mức thiên hạ phỉ nhổ. Trước khi chìm giấc ngủ, Bùi Oản khỏi thiên vị mà nghĩ rằng: bản tính của vốn , kiếp trở nên như , nhất định là do Đốc chủ Hoàng Thành Ty Hạ Vạn Huyền!
Tết Thu Tịch qua, thời tiết quả nhiên trở lạnh. Bùi Oản trong khỏe, nên ở yên trong viện dưỡng , ít ngoài. Ba ngày , lúc quá trưa, Bùi Diễm bỗng hớn hở bước : “Oản Oản, chắc chắn ngờ !”
Bùi Oản ngạc nhiên: “Chuyện gì mà ngờ tới?”
Ánh mắt Bùi Diễm sáng rực: “Muội còn nhớ Thích Thiên hộ mà chúng gặp đêm đó ?”
Tim Bùi Oản khẽ hẫng một nhịp, nàng thể quên!
“Tất nhiên là nhớ, Thích Thiên hộ ?”
Bùi Diễm lớn: “Hôm đó Thích Đồng Chu còn Kim Ngô Vệ thể tranh với Hoàng Thành Ty. Nào ngờ ngay trong buổi chầu sáng nay, Bệ hạ hạ chỉ, sai Chỉ huy sứ Kim Ngô Vệ Nhạc Lập Sơn đến Thanh Châu điều tra vụ loạn dân!”
Nói đến đây, kìm mà vung tay: “Đây chẳng là cái tát giáng thẳng mặt Hoàng Thành Ty ! Thật hả giận! Sau gặp Thích Đồng Chu, xem còn mặt mũi nào mà ngông cuồng!”
Bùi Oản xong vô cùng kinh ngạc. Không chỉ Bùi Diễm, ngay cả nàng cũng ngờ tới cục diện . Trên đời , ai hiểu rõ sự lợi hại của Hoàng Thành Ty hơn nàng. Kiếp , khi Bùi Diễm t.ử trận, chiến sự Thanh Châu kéo dài suốt mùa thu, mãi đến mùa đông mới bình định. Sau đó do Đại hoàng t.ử Lệ Vương chủ trì, phối hợp với Hoàng Thành Ty điều tra xử lý.
Bùi Oản vội hỏi: “Vậy Hoàng Thành Ty cam tâm ?”
Bùi Diễm hừ nhẹ: “Không cam tâm cũng cam tâm. Thánh chỉ ban, lẽ nào bọn chúng dám kháng chỉ? Huống hồ Bệ hạ còn sai Ung Vương điện hạ phối hợp điều tra, Hoàng Thành Ty chỉ thể ngậm bồ hòn.”
“Ung Vương?” Bùi Oản mở to mắt, trong lòng càng thêm kinh ngạc.
Kiến An Đế tuy lập Thái t.ử, nhưng Đại hoàng t.ử Lệ Vương Lý Hách do Hoàng hậu sinh , mang danh đích trưởng, sủng ái. Kiếp , hai năm khi nàng gả cho Tống Gia Ngạn, Lệ Vương lập Thái t.ử.
Còn Ung Vương Lý Tuân, mẫu phi chỉ là Tần, địa vị cao. Kiếp khi nàng qua đời, Ung Vương vẫn chỉ là một vương gia nhàn tản. So , Tề Vương do Quý phi sinh còn cao hơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-14-va-vao-long-nguc.html.]
Bùi Diễm : “ , dẹp loạn Thanh Châu, Ung Vương lập công lớn, địa vị khác xưa .”
Bùi Oản chợt hiểu . Một lúc , nàng khẽ hỏi: “Vậy lập công đầu... vẫn là Tam thúc ?”
Bùi Diễm bật : “Đương nhiên! Chính g.i.ế.c tên tướng lĩnh cầm đầu phản loạn!”
Trong lòng Bùi Oản dâng lên thêm vài phần kính phục. Dù Bệ hạ ban thưởng cho bao nhiêu , lập công lớn nhất vẫn là Tiêu Thịch. Có thể chính sớm kết thúc cuộc loạn ở Thanh Châu. Không chỉ cứu mạng trưởng của nàng, còn giúp Ung Vương lập công, những cứu hoặc nhờ mà hưởng lợi cũng ít.
Ai thể ngờ, một Tiêu Thịch vô danh cách đây đầy một tháng, trong thời gian ngắn thể đổi vận mệnh của nhiều đến , thậm chí ảnh hưởng đến cục diện quyền lực nơi kinh thành.
“Nhắc đến Hàm Chương, e là cũng Thanh Châu.”
Bùi Diễm thêm. Bùi Oản sững : “Thúc cũng ?”
Bùi Diễm gật đầu: “Người từ Thanh Châu trở về ít, nhưng Nhạc Chỉ huy sứ điều tra, đương nhiên mang theo đắc lực nhất. Mà đó chẳng là Hàm Chương ?”
Bùi Oản khẽ gật: “Chuyến ... bao lâu.”
Bùi Diễm lắc đầu: “Khó . Điều tra đại án, ít thì một tháng, nhiều thì nửa năm. Hoàng Thành Ty và triều đình đều dõi theo, Nhạc Chỉ huy sứ hẳn sẽ giải quyết nhanh.”
Nói đến đây, xoa tay đầy tiếc nuối: “Giá như nhậm chức sớm hơn, cũng thể theo một chuyến.”
Bùi Oản tán thành: “Vết thương của còn khỏi hẳn mà trở Thanh Châu. Lần loạn dân nghiêm trọng, chuyến chắc chắn nguy hiểm.”
Nói , trong lòng nàng dâng lên một tia lo lắng: “Khi nào Tam thúc khởi hành?”
Bùi Diễm đáp: “Chắc trong một hai ngày tới, đến lúc đó sẽ tiễn .”
Bùi Oản định thêm, nhưng thôi. Tuy nàng thể cùng, nhưng chuyện đêm đó vẫn khiến nàng hổ, thực sự thể mặt dày mà chủ động gặp .
Quả nhiên, ngay chiều hôm đó, tin tức lan khắp kinh thành: Chỉ huy sứ Kim Ngô Vệ Nhạc Lập Sơn phụng chỉ đến Thanh Châu điều tra, trong thuộc hạ theo, thâm niên thấp nhất chính là Trung lang tướng Tiêu Thịch, mới nhậm chức đầy nửa tháng.
Bùi Oản chuyến nguy hiểm, nhưng nghĩ đến võ nghệ và bản lĩnh của , cũng quá lo. Chỉ điều, lọ t.h.u.ố.c mỡ nàng định tặng vẫn thành. Đêm đó hứa, nhưng trở về mới bắt tay , ba ngày qua vẫn thiếu một vị d.ư.ợ.c liệu mà trong phủ .
Tiêu Thịch sắp rời , nếu kịp đưa, chẳng là thất hứa?
Ý nghĩ lóe lên, Bùi Oản lập tức sai chuẩn xe ngựa để đến tiệm t.h.u.ố.c. Tuyết Trà và Tân Di còn kịp hỏi, nàng vội vàng bước khỏi viện.
Trong lòng chút nôn nóng, bước chân nàng nhanh đến mức bỏ hai phía . Đi quá gấp, rẽ qua bình phong, nàng liền đ.â.m sầm một .
Cú va chạm nhẹ, giơ tay đỡ lấy mới giữ nàng vững. Bùi Oản giật lùi , ngẩng đầu lên, lập tức chạm một đôi mắt phượng mang ý .
Tiêu Thịch mỉm nàng: “Vội vàng như , tiểu chất nữ định ?”