Nắng Vẫn Chờ Em Trở Về!
End
Từng chăm người chưa.
________________________
Khi mặt trời dần ló dạng, ánh nắng tươi rói chiếu rọi vào trên gò má trắng trẻo của chàng trai. Thiếu niên trở mình mơ màng ngồi dậy, cảm giác cơ thể dường như đã vơi đi bớt cảm giác nhức mỏi, đầu óc cũng đang dần trở nên tỉnh táo hơn. Cậu chàng nhìn sang bên cạnh giường, không thấy ai. Chỉ thấy nhà cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ, chén bát cũng đã được rửa và đặt ngăn nắp bên trên kệ.
Tựa như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.
Hồ Nhật Anh dùng tay xoa xoa trán cho vơi đi cảm giác đau nhức, đôi mắt đang rũ xuống của cậu khẽ ngước lên, trông thấy đã gần đến giờ vào học cậu mới xoay người đi xuống giường. Nhật Anh vệ sinh cá nhân sạch sẽ, đi thay một bộ quần áo mới gọn gàng hơn. Sau đó tiến về phía bàn gỗ gần bếp, muốn lấy một ít nước để uống thì trông thấy một tờ giấy nhớ được dán trên bàn.
“Khi nào cậu dậy thì hâm cháo nóng lên, ăn sáng rồi uống thuốc, thuốc mình để ở đầu giường.”
Từng dòng chữ nắn nót, thẳng tắp gọn gàng đập thẳng vào trong đôi mắt thanh khiết của người thiếu niên kia. Chẳng biết đã qua bao lâu, chỉ là. Khi tiếng chim bên ngoài vẫn còn vang vọng không ngừng, lá cây còn đang ngân vài tiếng xào xạc động chạm khe khẽ, ánh nắng ban mai lại như thật thiên vị những gì tuyệt đẹp nhất trên đời, đặc biệt chiếu vào đôi môi đỏ hồng của người con trai nọ.
Chỉ có thể trông thấy, một cái nhếch môi dịu dàng.
______________________
Chuông vào lớp vang lên không ngừng, một buổi sáng tràn đầy năng động dành cho những con người mang trong mình màu sắc tươi đẹp của tuổi xuân xanh.
Hồ Nhật Anh bước vào lớp, đầu tiên là lướt mắt vòng quanh cả một phòng, khi trông thấy được điều gì đấy, con ngươi cậu dừng lại, hàng mi khẽ run. Chàng trai bước vài bước đến gần bóng dáng xinh đẹp của người thiếu nữ với mái tóc buộc cao lộ ra vành cổ trắng nõn bị che khuất bởi một ít tóc.
Đến cả bóng lưng trông cũng xinh đẹp.
Đỗ Hạ Anh nghe thấy tiếng động, khẽ quay mặt qua. Trông thấy được một gương mặt quen thuộc thì cô mỉm cười rạng rỡ, thuận tay kéo ghế ra cho cậu ngồi. Sinh viên họ Hồ thấy vậy cũng chẳng có nửa phần khách sáo, chỉ yên lặng ngồi xuống, chống cằm nhìn sang gương mặt mịn màng, tươi đẹp đến không tì vết kia.
“Sao vậy, mặt tôi dính gì à?” Hạ Anh cảm giác bị nhìn đến rợn người, bất giác nhíu mày hỏi.
Lúc này, cậu chàng dường như mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp, thiếu niên nhẹ lắc đầu, liếc mắt lên giảng đường chờ đợi người giảng viên đến để bắt đầu bài học hôm nay.
“Không có.”
Đỗ Hạ Anh nghe vậy thì có chút khó hiểu, cũng đành lắc đầu rồi quay mặt đi.
Chỉ là, chẳng hiểu tại sao, cả buổi học ngày hôm nay cô vẫn luôn có cảm giác như bị “theo dõi” một cách trắng trợn không che giấu. Hạ Anh bị nhìn đến toát cả mồ hôi, khi thì nhíu mày, khi thì mím môi. Nhịn xuống nửa ngày, cho đến khi cảm giác chịu không nổi nữa thì mới quay sang gương mặt biếng nhác bên cạnh. Lúc này mới chợt nhớ ra, hôm nay cậu ta vậy mà lại chẳng đi ngủ.
“Cậu nhìn gì vậy? Có gì thì cứ nói đi.”
Hồ Nhật Anh nghe thế thì chỉ nhìn nhìn sang cô một chút, rồi lại nhìn sang bên trái, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó rất nghiêm trọng.
“Cũng không có gì.”
Hạ Anh: “?”
Hạ Anh: “Không có gì mà cậu nhìn tôi cả ngày vậy à, mắt không mỏi sao?”
Nhật Anh: “Không mỏi.”
Hạ Anh: “…”
Thật cũng chẳng hiểu suy nghĩ của những người điển trai có học thức là như thế nào, đúng là rất khó để bắt kịp.
Khi Đỗ Hạ Anh lại bắt đầu lắc đầu tỏ vẻ chuẩn bị bỏ cuộc, bạn học Hồ bên cạnh lại bất chợt hỏi: “Cậu từng chăm người à?”
“Ừm, sao vậy?” Cô nàng trả lời rất nhanh, mắt còn không thèm dời đi chỗ khác mà cứ chăm chăm nhìn vào bài giảng. Tựa hồ như chẳng mất tập trung một chút nào.
“Không có gì.”
Thiếu nữ nghe vậy thì lại cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng đành thôi. Tính khí cậu ta sáng nắng chiều mưa cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, Đỗ Hạ Anh cô sớm đã làm quen rồi.
Ấy thế mà chớ biết tại sao, chừng vài phút nữa, khi thiếu nữ đã hoàn toàn tập trung vào bài giảng lần nữa thì người bên cạnh lại đột nhiên cất tiếng.
“Chăm ai?”
Hạ Anh: “?” Cái tên này bị mất sóng à, sao cứ nửa ngày mới thốt ra được vài chữ? Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô nàng vẫn rất nhanh gọn đáp: “Em trai.”
“Cậu có à? Em ruột?” Hồ Nhật Anh lại đột nhiên hỏi.
“Em ruột.” Hơi ngực thiếu nữ hiện giờ phập phồng không ngừng, như rằng rất mất kiên nhẫn, chỉ cần một hai câu nữa thì liền cho người bên cạnh hiểu được tại sao biển xanh lại mặn.
Chỉ là khi này thiếu niên bên cạnh lại đột nhiên quay đi, cúi đầu nằm gục mặt xuống bàn không nhìn cô nữa. Cuối cùng sau cả một buổi dày vò, cậu ta cũng đã chịu quay về dáng vẻ lười nhác thường ngày.
Thế nhưng cô nàng lại không biết, bên trong bóng tối mịt mù chôn vùi gương mặt xinh đẹp thanh khiết ấy của chàng trai, chính là nụ cười tươi rói hiếm khi trông thấy được ẩn hiện trên đôi môi căng mọng này.
Khắc sâu.
__________________
Dạo gần đây, Đỗ Hạ Anh cảm thấy hình như cậu bạn của mình của chút kì lạ.
Cậu ta dường như đang hạn chế tranh cãi với cô nàng hơn, cô có trêu ghẹo cùng lắm cũng chỉ trợn mắt nhíu mày, liếc xéo vài cái. Tần suất mỉa mai cũng ít hơn rất nhiều, càng không kể đến lâu lâu lại trông như tiện đường đi ngang qua mặt thiếu nữ, bỏ vào tay cô một ít bánh ngọt và sữa. Thật ra ngày trước vẫn như thế, chỉ là ít hơn, thậm chí là nếu như có được cái vận may đó thì cũng chỉ là trông khoảng thời gian ở ca làm. Mà hiện tại, ở trường cậu ta cũng chẳng ngần ngại gì mà đưa đồ ăn cho cô nàng như thế. Đến khi bị ép khai ra, thiếu niên chỉ phất phất tay, tỏ vẻ đừng quan tâm đừng quan tâm, có hôm còn giả câm giả điếc làm lơ.
“Cậu nói thật đi, gần đây có bệnh à? Nan y hay sao, sao lại gửi nhiều di vật trăn trối thế?” Hạ Anh chớp chớp đôi mắt phượng tinh xảo nhưng lại trong veo của mình, tiến sát lại gương mặt lười nhắc bên cạnh hỏi.
Kết quả chờ câu trả lời nửa ngày, chẳng những con người kia không đáp lại bất cứ câu nói nào mà còn ngoảnh mặt đi trước, để lại cô nàng đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Đến khi đi được vài bước, chàng thiếu niên nọ lại quay người trở về chỗ cũ, vươn đôi tay dài rắn chắc ra gõ mạnh vào đầu cô nàng một cái. Sau đó mang gương mặt tựa như người nào đó nợ mình ba trăm tỷ rời đi.
Đỗ Hạ Anh cảm thấy chờ đợi người này nói ra vài lời chân thật thực sự là còn khó hơn cả dời núi lấp biển, vì thế nên cô dứt khoát không để trong lòng nữa. Không phải khen nhưng bằng cả tấm lòng, thiếu nữ họ Đỗ phải công nhận rằng đãi ngộ của người bạn mình quá tốt. Chẳng qua là nghĩ mãi không ra lí do, đành phải xem như là người ta sau khi được mình “chăm sóc” thì cảm thấy lời nói khi trước dành cho cô quá đỗi gai góc, vì thế nên đành làm lãng tử quay đầu.
“Chị không nghĩ là anh ấy có cảm xúc gì với chị à?” Đỗ Minh Hào nghe chị mình kể lể, cuối cùng đành dừng bút, xoay lưng nhìn về phía người con gái đang ngồi trên giường.
Minh Hào là em trai ruột thịt của Đỗ Hạ Anh, tương tự với chị mình, cậu trai rất ưu tú, hơn cả thế trông còn vô cùng ưa nhìn. Thậm chí còn có thể nói là đẹp trai. Gương mặt Minh Hào mang vài phần sắc bén, sở hữu đôi mắt phượng tương tự như chị gái nhưng hàng chân mày lại rậm rạp nam tính hơn. Nước da cậu người em trai nhỏ cũng không được trắng trẻo như chị gái mà thiên về màu da ngăm, trông rất có khí thế nam nhi.
Từ nhỏ hai chị em đã rất thân thiết, vì ba mẹ của hai người thường xuyên phải đi sớm về khuya lo chuyện tiền bạc, dạo trước Minh Hào còn có sức khoẻ rất kém, vì thế nên khi ở nhà thường được chị gái chăm sóc cho rất chu đáo. Cũng do một phần quá khứ của bản thân, về sau thiếu niên họ Đỗ này rất có chấp niệm với hai từ mạnh mẽ, từ làn da trắng trẻo mịn màng, cậu nhất quyết rong chơi biến nó thành nước da rám nắng khoẻ khoắn. Từ dáng người thon thả gầy gò, theo thời gian lại càng trở nên cứng cỏi rắn chắc.
"Chị cũng từng nghĩ vậy, nhưng suy xét lại thì lại thấy không có khả năng. Cậu ta độc miệng lắm, với lại hình như cũng chưa yêu đương bao giờ, mà cảm giác như chưa từng thích ai luôn ấy. Nhiều khi chị cảm thấy Nhật Anh cậu ta chẳng khác gì một cỗ máy, được sản xuất ra để dung nạp tri thức và kiếm tiền.” Hạ Anh nghĩ nghĩ, xong lại gãi gãi đầu nói một tràn.
Đỗ Minh Hào yên tĩnh nghe chị mình nói, người ngã ra sau nhưng đôi mắt vẫn không dời đi chỗ khác. Chỉ là sau khi nắm bắt được vấn đề thì cậu dứt khoát ngồi dậy, đi đến bên giường ngồi cạnh người con gái nọ rồi nhẹ nhàng nói.
“Vậy thì chị là người đầu tiên thôi.”
Cậu chàng không kiêu ngạo, không mất bình tĩnh, chỉ rũ mắt xuống nói một cách dịu dàng. Thật ra trong lòng chàng trai mười bảy tuổi này cũng tự giác biết được, chị hai mình tốt như thế nào. Hơn cả thế còn rất xinh đẹp, bất kì người con trai nào cũng khó có thể chống đỡ nổi với nhan sắc đầy thu hút này.
“Em thật sự nghĩ vậy sao?” Hạ Anh ngẫm nghĩ, rồi lại nhẹ giọng hỏi.
“Ừm, chưa từng thích ai đâu có nghĩa là sẽ không thích. Chỉ là chị cũng đừng hỏi thẳng làm gì, chờ khi nào anh ấy sẵn sàng thì anh ấy sẽ nói. Còn nếu không thì thôi, vả lại chị cũng đừng hi vọng và trông chờ quá. Em chưa tiếp xúc với anh ấy bao giờ nên không biết, nhưng cũng khó nói rõ. Tình cảm là thứ khó xác định nhất mà.” Chàng thiếu niên mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt phượng sắc bén khi nhìn người con gái bên cạnh lại ánh lên vẻ dịu dàng đến lạ.
“Chị hiểu rồi, cảm ơn Hào. Em ăn bánh không, chị làm cho nhé?” Đỗ Hạ Anh mỉm cười đứng dậy, vươn vai giãn cơ một chút rồi lại xoa đầu người em trai của mình hỏi.
“Em ăn.” Thiếu niên bị xoa đến mức đầu bù tóc rối, nhưng vẫn không hề có tí phản kháng nào.
Sau khi Đỗ Hạ Anh xoay người rời khỏi phòng, chàng trai nọ mới đứng dậy ngồi vào bàn. Cầm bút lên tiếp tục viết, dẫu thế nhưng vẫn có chút mất tập trung. Người con trai nhìn vào hàng chữ được mình viết trên tập, nhẹ nhàng lật ra trang sau cùng của quyển sách kế bên. Đặt bút viết nên ba chữ “Hồ Nhật Anh” nhỏ gọn lên trang sách. Viết xong lại lật sách trở về trang giấy cũ để ôn bài.
Chỉ là, trong thâm tâm người thiếu niên nhỏ tuổi ấy lại khắc ghi sâu trong lòng cái tên của nam sinh viên này.
Vì có lẽ, người đó chính là bước ngoặt cho nụ cười vẫn đang còn rạng rỡ trên đôi môi của người con gái mà cậu yêu thương, thân thuộc nhất.
Còn không phải là bạn trai.
______________________
Khi trời vừa mới tờ mờ sáng, các sinh viên lại đang bắt đầu chạy đôn chạy đáo để chuẩn bị chau chuốt lại vẻ ngoài của bản thân và hành lý của chính mình, bởi vì hôm nay, trường Đại học tổ chức một buổi giao lưu ngoại khoá ở bên ngoài dành cho sinh viên năm nhất của các ngành.
Các sinh viên có thành tích xuất sắc của năm hai và năm ba sẽ được đảm nhận vài vị trí quan trọng như cố vấn và dẫn dắt các bạn sinh viên khác có được trải nghiệm tốt hơn trong buổi giao lưu ngoại khoá này. Các cố vấn lần lượt là Phạm Gia Bảo, Lê Minh Huy, Hồ Nhật Anh và Đỗ Hạ Anh cùng với hai người nữa. Trong đó, Phạm Gia Bảo, Lê Minh Huy là sinh viên năm ba duy nhất trong các cố vấn, năm nay là năm thứ hai các anh chàng đảm nhận vai trò này.
“Các bạn tập trung xếp thành hàng ngay ngắn nào, kiểm tra hành lý rồi chúng ta chuẩn bị lên xe để xuất phát nha.” Đỗ Hạ Anh trên tay cầm một chiếc loa lớn, không ngại ngùng gì mà nói to vào loa. Giọng nói cô nàng được vọng ra mang theo một chút cảm giác tươi mới và năng động, hoạt bát, dáng vẻ lại vô cùng đáng tin cậy.
Các bạn sinh viên nghe thấy giọng nói này thì không khỏi nhìn sang, trông thấy gương mặt thiếu nữ trắng trẻo, vóc người mảnh mai được tôn lên nhờ vào chiếc áo thun đơn giản màu trắng cùng với chiếc quấn tây đen, vô cùng xinh đẹp. Các sinh viên nam nhìn vào đôi mắt phượng và bờ môi đỏ của đàn chị thì không khỏi xuýt xoa một lát.
“Kiếp này trong thấy được người đẹp như vậy, tôt chết cũng mãn nguyện rồi.” Một bạn nam với mái tóc húi cua mắt rưng rưng, miệng ngậm lấy khăn giấy trắng trên tay nói.
“Đừng nói nhảm nữa, người ta cần cậu chết vì người ta chắc.” Các sinh viên nữ thấy được một màn này, không khỏi chép miệng lắc đầu. Nhưng khi nhìn qua thiếu nữ trên tay cầm chiếc loa kia thì lại càng cảm thán, cảm xúc chẳng còn dừng ở mức ganh tị nữa mà chính là sự ngưỡng mộ khó tả rồi.
“Sao lại có thể vừa xinh đẹp vừa xuất sắc thế nhỉ, lại còn trông rất hoạt bát nữa.” Một nữ sinh viên năm nhất chống cằm nhìn từ trên xuống dưới vóc dáng của cô gái, nhẹ nhàng nuốt nước bọt.
“Các bạn ơi, chúng ta nhanh lên nhé. Các anh chị cố vấn sẽ được tách ra từng xe nhé, một xe sẽ có hai người.” Phạm Gia Bảo đi đến gần Đỗ Hạ Anh, nói vào tai cô cái gì đấy rồi sau đó lớn giọng thông báo cho những sinh viên vẫn còn đang loay hoay.
Mà phía xa xa, có một người con trai nọ vẫn còn đang híp mắt lại nhìn tất cả các hành động của đàn anh dành cho cô nàng kia.
“Sao lại đứng gần thế không biết.” Nhật Anh khó chịu, các ngón tay vô thức chà sát vào nhau. Anh chàng đơn phương nhìn thấy lại đơn phương giận dỗi quay mặt đi.
Lê Minh Huy trông thấy hết một màn “ghen tuông” lộ liễu này, khoé miệng không khỏi co giật. Không phải chứ anh bạn à, giận dỗi như thế thì sẽ giành lại được người ta từ tay đàn anh chắc?
Chờ đến gần giờ xuất phát chừng hơn mười lăm phút, sáu bạn sinh viên cố vấn tập hợp lại cùng một chỗ, bắt đầu chia nhau ra để chọn xe khởi hành. Còn chưa chờ mọi người lên tiếng lựa chọn, Hồ Nhật Anh lại không nói không rằng gì đi đến bên cạnh thiếu nữ họ Đỗ, gương mặt lạnh tanh biếng nhác liếc xéo sang đàn anh Gia Bảo.
Gia Bảo: “…”
Hạ Anh dường như không thấy được ánh mắt đó, thế nên cô nàng vô cùng hưng phấn, khoác lấy vai của cậu bạn mình rồi cười cười:
“Sao vậy, muốn đi chung với tôi hả?”
Cậu Hồ nghe vậy thì mày khẽ nhíu lại, môi bĩu lên tỏ vẻ không quan tâm không đồng tình, thế nhưng thấy ánh mắt của những người khác đều nhìn đăm đăm vào hai người họ, cậu chỉ đành “miễn cưỡng” nói.
“Vậy cậu đi với tôi đi.”
Hạ Anh nghe được lời nói này thì nụ cười trên môi càng tươi, cúi đầu chào đàn anh và các bạn cố vấn khác, sau đó dứt khoát cầm tay Hồ Nhật Anh đứng nép sang một bên chờ các sinh viên tiếp theo chọn người đồng hành. Khi sắp đến lúc xuất phát, tổng cộng gồm có bốn xe, Đỗ Hạ Anh và Hồ Nhật Anh làm cố vấn cùng một xe, Phạm Gia Bảo và Lê Minh Huy là sinh viên năm ba, đã có kinh nghiệm nên hai người mỗi người sẽ làm cố vấn riêng của một xe, xe còn lại thì dành cho hai người cố vấn khác đảm nhận.
So với các xe còn lại, dường như xe của đôi Anh-Anh này lại náo nhiệt hơn rất nhiều, bởi lẽ, trên xe không những có một chị gái xinh đẹp, lại còn có một anh chàng trông vô cùng tuấn tú nữa làm cố vấn. Lần này phát tài thật rồi.
“Chị ơi, chị có bạn trai chưa ạ?” Một bạn sinh viên nam ngồi ở ghế sau chồm người lên phía trước hỏi Hạ Anh, trong mắt ánh lên rất nhiều tia mong đợi.
Đàn chị họ Đỗ nghe được câu hỏi này chỉ cười, vươn một ngón trỏ đặt lên chiếc má đào của bản thân:
“Chị hả, em đoán xem nào?”
Cậu trai nghe vậy thì khẽ mím môi, ánh mắt vơi đi không ngớt tia hi vọng. Cũng phải thôi, người ta xinh đẹp thế này mà. Đỗ Hạ Anh trông thấy được sự thay đổi liên tiếp trên gương mặt của thiếu niên nọ, hết sức đa dạng. Thế nhưng cô cũng chỉ cười mà không nói thêm gì khác.
“Chị ơi, anh trai bên cạnh là “người đó” của chị hả?” Lại một bạn nữ khác không ngăn được sự tò mò trong lòng mà hỏi.
Lần này, người con trai từ nãy đến giờ chỉ chống cằm thiên vị dán ánh mắt chằm chằm phía bên ngoài cửa sổ xe lúc này mới lặng lẽ liếc nhẹ mắt sang, muốn trộm nhìn một chút cảm xúc của người bên cạnh.
“Anh ấy hả?” Sinh viên họ Đỗ dịu dàng nhìn sang chàng trai nọ, miệng lại khẽ nở một nụ cười cợt nhả. “Bố chị đấy.”
Sự mong chờ trong đôi mắt Hồ Nhật Anh tắt lịm.
Nhật Anh: “?”
Không phải là quá đen rồi sao?___________________
Sau khi đến nơi thì sắc trời đã dần trầm xuống, đang ở khoảng thời gian chiều tối. Mọi người trên xe nửa giờ đầu thì còn rôm rả, thế nhưng được một lúc là lại ngồi dựa vào nhau để ngủ đến khi tới nơi. Đỗ Hạ Anh cũng vậy, không còn có ai hỏi han vấn đề gì về cô nữa, bản thân cũng có chút uể oải muốn chợp mắt một chút. Chỉ là, mắt cô vừa mới nhắm, còn chưa kịp vào giấc thì bên vai đã nặng hơn đôi chút.
Hồ Nhật Anh ngủ gật mất rồi, lại còn dựa vào vai cô.
Tuy nhiên, thiếu nữ Đỗ lại không có chút khó chịu nào với hành động này, chỉ dịu dàng chỉnh lại tư thế của cậu chàng một chút cho thoải mái. Sau đó cô nàng ngồi thẳng người để ngủ.
Khi gần đến nơi, người tỉnh dậy đầu tiên là một vài bạn sinh viên, sau đó mới đến Đỗ Hạ Anh. Thiếu nữ dụi dụi đôi mắt phượng long lanh của mình, nhìn sang chàng trai bên cạnh, vẫn chưa có dấu hiệu muốn tỉnh dậy. Hạ Anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thấy sắp đến nơi rồi thì nhẹ nhàng nhéo nhéo mu bàn tay của người bên cạnh.
Hồ Nhật Anh đang trong cơn say, cảm thấy tay có chút nhột, có chút khó chịu nhưng vẫn không thèm mở mắt ra. Cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc bảo rằng đến nơi rồi, cậu chàng mới có chút tỉnh táo. Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy chính là tay của mình đặt trên đùi của người bên cạnh. Thiếu niên giật mình ngồi thẳng người dậy, nhìn sang thiếu nữ họ Đỗ kia.
Hạ Anh trông thấy gương mặt của cậu, chỉ nhìn sang nơi khác rồi vươn vai giãn cơ. Thờ ơ nói: “Cậu làm tôi mỏi vai đấy.”
Hồ Nhật Anh nghe thấy thế thì híp mắt lại, đưa con ngươi nhìn sang bờ vai mảnh mai kia. Không nói không rằng mà đưa tay ra phủi phủi vai áo của người bên cạnh.
“Cảm ơn.”
Nữ sinh viên nghe vậy thì mỉm cười, người như cậu ta mà nói lời này với cô thì cũng quý hoá quá rồi.
Cho đến khi xe chính thức dừng lại, Hạ Anh mới đứng dậy quay xuống nhìn những hàng ghế phía dưới, nói to: “Tỉnh dậy nào, đến nơi rồi.”
Các sinh viên nghe vậy thì ngồi thẳng người dậy, có người hăng hái vui vẻ tràn đầy năng lượng đáp lại, có người thì vươn vai ngáp mấy cái, cũng có người thì thờ ơ dựa vào bạn bên cạnh, lười biếng muốn ngủ thêm chút nữa.
Hai người cố vấn xuống xe trước, điểm danh lại một lần các sinh viên xuống xe. Sau đó tất cả mọi người trên các xe khác nhau tập trung lại, những anh chị khoá trên thì tụ lại một chỗ, đứng kiểm tra các thành viên trên xe mình. Phạm Gia Bảo sau khi chắc chắn rằng mọi thứ đã đầy đủ, cũng không thiếu sót ai, chàng trai mới hắng giọng một tiếng rồi nói:
“Hôm nay chúng ta không làm gì cho bài tập ngoại khoá hết, chút nữa mình sẽ làm đồ nướng ăn tối. Các bạn tranh thủ chọn phòng rồi thay quần áo, sau đó ra ngoài tập trung lại phụ nhau làm đồ ăn nhé. Bạn cùng phòng đã được phân chia trong danh sách, chút nữa các anh chị phụ trách sẽ đưa cho các bạn. Chúng ta còn 2 tiếng để chuẩn bị, bắt đầu.”
Các sinh viên sau khi nghe hướng dẫn thì lập tức đi theo cố vấn của mình để tìm phòng. Thường thì một phòng sẽ có hai giường, có bốn người ở. Riêng phòng của các cố vấn thì được phân chia ra thành ba phòng trong một gian nhà riêng lớn trên cùng. Trong tất cả các cố vấn, ngoài Hạ Anh ra thì còn có một người nữa là nữ, tên là Trương Thanh Vy.
“Hạ Anh, tớ mệt mỏi.” Thanh Vy vừa bước vào phòng đã không kiềm được sự lười biếng của mình mà dựa vào người bạn cùng phòng, đôi mắt cũng không buồn mở lên.
“Ngoan, thay quần áo rồi chúng ta ra ngoài.” Hạ Anh trông thấy thế chỉ cười cười, tính cách của cô bạn này cô cũng không còn lạ nữa. Có gặp và nói chuyện với nhau vài lần trong các buổi bài tập nhóm. Thanh Vy vốn rất hoạt bát, thân thiện và đáng yêu, tuy nhiên lại có một khuyết điểm chí mạng chính là lười biếng. Hạ Anh cũng nổi tiếng là rất hoạt bác, nhưng khi đối diện với thiếu nữ họ Trương bên cạnh lại trở nên dịu dàng và điềm tĩnh đến lạ.
“Cậu thay quần áo trước nhé? Tớ muốn nằm một chút.” Trương Thanh Vy mỉm cười nắm lấy tay của cô bạn mà lắc lư, thiếu nữ họ Đỗ trông thấy thế cũng chỉ mỉm cười chiều theo cô bạn. Nhưng khi cô vào phòng để tắm, Thanh Vy lại đột nhiên không còn biếng nhác nữa, muốn đi ra bên ngoài khám phá gian phòng của mọi người một chút.
Ấy thế mà do lúc ra ngoài, cô nàng không kiểm tra cửa phòng kĩ càng, đóng cửa có chút hời hợt. Cửa phòng hé mở ra một chút.
Hồ Nhật Anh vừa mới tắm rửa thay đồ sạch sẽ xong, đi ngang qua phòng của hai cô gái nọ thì trông thấy cửa hé mở. Cũng không biết là có chuyện gì, cậu chàng cũng chẳng dám mở toang cửa ra, sợ như thế thì có chút quá tuỳ tiện. Thiếu niên chỉ bước tới, nắm lấy tay nắm cửa rồi nhẹ nhàng muốn đóng cửa lại.
Thế nhưng hình như vạn vật không muốn mỉm cười với cậu cho lắm.
Tấm thảm bên dưới có chút trơn trượt, Nhật Anh lại lơ đễnh bước sang một cách khá dứt khoát, không khỏi tạo lực đẩy cho nó. Thiếu niên bất cẩn, ngã sõng xoài về phía trước. Chiếc cửa còn chưa được đóng kĩ càng lại lúc này lại mở toang ra.
Đỗ Hạ Anh mặc một chiếc áo trắng mỏng và quần ngắn bước ra từ phòng tắm, mái tóc vẫn còn ươn ướt, nước chảy dài xuống làm lớp áo thấm một tầng hơi nước. Cô nàng vừa mới mở cửa, trông thấy một cậu con trai chẳng xa lạ gì nằm ôm đầu gối trước chân mình, không khỏi nhíu mày.
Hạ Anh: “?”
Nhật Anh: “…”
Còn không phải là quá đen rồi sao?