Nắng Vẫn Chờ Em Trở Về!

6

Khó để trở về.

_____________________

Đến hơn nửa đêm, khói lửa mới được những chuyên viên kiểm soát làm giảm bớt hoàn toàn. Hạ Anh được nghe nói là do tầng dưới có hai vợ chồng trung niên sống cùng với nhau, thường xuyên đi làm đến tối muộn mới về. Chiều hôm nay người vợ về nhà làm chút đồ ăn tối mang lên cho mình và chồng để tăng ca, kết quả là khi đi quên kiểm tra lại bếp, gây ra một vụ hỏa hoạn nhỏ.

May là những người ở phòng xung quanh nhận ra được khói phát ra từ đâu, họ cậy khóa cuối cùng cũng mở được cửa rồi chỉnh lại bếp. Phần lớn không có ai trong khu vực sống ở đây bị thương, nếu có cũng chỉ là vết thương ngoài da do xơ xát xô đẩy mà ra, không đáng ngại.

Chỉ có một người duy nhất đáng ngại là chàng trai cao ráo vạm vỡ nằm trên lưng một cô gái trẻ nọ, hai người sau khi ra đến được khuôn viên bên ngoài. Hạ Anh mới thả anh ngồi xuống bên phía ghế đá bên cạnh.

Lúc này, cậu thanh niên ấy trong bóng tối cũng lờ mờ nhìn ra được những giọt mồ hôi còn đọng lại trên trán cô, làm cho làn tóc vốn dĩ mượt mà bây giờ lại có chút bết dính. Làn da được chiếu rọi trong bóng đêm dường như lại càng sáng hơn, gương mặt nhỏ không trang điểm của Hạ Anh, Nhật Anh anh đã thấy qua vô số lần. Chẳng hiểu tại sao sau ba năm, hiện tại nhìn lại bỗng cảm thấy nó nhẹ nhàng nhưng lại quyến rũ và hút hồn đến lạ. 

“Nhìn gì đấy?” Cô nàng hai tay chống nạnh, mí mắt rũ nhẹ xuống nhìn qua cậu trai đang ngồi trên ghế.

Đương trong lúc mơ màng, Nhật Anh chợt giật mình như vừa thoát khỏi cơn ảo mộng. Anh xiết tay đặt lên miệng ho khan một tiếng, thế rồi cuối cùng cũng miễn cưỡng thốt ra được hai chữ: 

“Cảm ơn”.

“Chân anh có cần đi bệnh viện không?” Hạ Anh vừa hỏi, tay vừa lau đi một vết đen trên đùi do đứng trong khói lửa quá lâu. Một vết sẫm màu nhỏ nhặt như thế ấy vậy mà lại lần nữa tôn lên phần đùi trắng nõn được bày ra bên ngoài. Nhật Anh không khỏi tránh ánh mắt, anh có chút mất tự nhiên trả lời.

“Có lẽ bị trật rồi. Ngày mai tôi sẽ đi.”

“Ừ.”

Nói xong, cũng không còn gì phải làm nữa. Thiếu nữ họ Đỗ cô cùng lắm cũng chỉ giúp được người ta đến khắc này thôi, không thể hơn được nữa. 

Hạ Anh nhìn thẳng vào trong khu nhà vẫn còn đang tấp nập người dọn dẹp lại hiện trường, khẽ thở dài. Lẩm bẩm rằng chắc có lẽ một hai giờ nữa cô mới có thể được trở mình chìm vào giấc sâu.

Từ lúc trở về nhà đến giờ, Hạ Anh là do mệt mỏi quá nên chưa nghĩ đến việc ăn tối, hiện tại tỉnh táo một chút mới nhận ra rằng bên phía dưới của mình từ nãy đến giờ đánh trống kêu vang không biết bao nhiêu lần rồi. Cô nhìn sang anh chàng đang ngồi trên ghế một chút, Nhật Anh lúc này vẫn còn đang dùng tay sờ sờ vào chỗ bị bong gân, chẳng hay biết gì đến ánh mắt phía trước. Đến khi ngẩng đầu nhìn lên thì cô cũng đã cất bước đi mất rồi.

Hồ Nhật Anh nhìn theo bóng dáng xinh đẹp nọ, mơ hồ nhớ về những ngày tháng ở trong quá khứ. Chẳng biết từ bao giờ mà hai người lại trở nên xa cách như thế, nói lạ không lạ, nhưng quen cũng chẳng quen. Cảm giác này để lại trong lòng của anh chàng một gánh nặng không hề nhỏ, lặng lẽ nhưng dai dẳng, đến mức chính anh cũng không hề nhận ra cho đến khi gặp cô.

Hạ Anh hiện tại đã khác xưa quá nhiều.

Ngày trước cô nàng cũng chỉ là một cô gái chập chững bước vào đại học, vẫn còn ngây ngây ngô ngô. Nhật Anh so với cô dù cho cùng tuổi nhưng vẫn chững chạc hơn một chút, hai người học khác ngành, nhưng vẫn thường xuyên gặp nhau trong vài cuộc thi nho nhỏ ở trường. Ấn tượng khi ấy của anh về cô rất đơn giản, chỉ cảm thấy cô bé này có chút giỏi giang, lại vô cùng đơn thuần, còn rất hay cười nữa. 

Khi cười Hạ Anh lộ ra hai chiếc răng nanh trắng buốt, cơ hồ lại hiện ra chút vẻ đáng yêu tinh nghịch rất dễ nhìn thấy. Ngày ấy cô nói rất nhiều, cũng thường xuyên hỏi anh vô số chuyện. Năm tháng ấy thiếu nữ vừa dịu dàng lại mỏng manh, đơn thuần lại thanh khiết. Tựa như mọi cạm bẫy của vạn vật trên thế giới đều không phù hợp với cô gái, cô là ánh sáng trong trẻo, sạch sẽ nhất trên cõi đời này.

Vậy mà giờ đây dáng vẻ thuần khiết ấy dường như đã không còn nữa, chẳng phải là mất tăm biệt tích, chỉ là nó không còn mãnh liệt như ngày ấy nữa thôi. 

Bây giờ chỉ cần thoạt nhìn qua bóng dáng xinh đẹp ấy, nổi bật nhất chính là vẻ yêu kiều, quyến rũ, có xen lẫn sự kiêu sa và chín chắn của người trưởng thành. Tỉ mỉ hơn còn trông thấy cả sự nhạy bén, và hơn hết chính là đôi ngươi xếch lên tựa yêu nữ, vô cùng lạnh lùng.

Nghĩ đến đây, Nhật Anh chỉ khẽ thở dài, dời tầm mắt đi không nhìn cô nàng ấy nữa. Anh nhấc nhấc chân, cố gắng xoay thử phần cổ chân đến giờ đã có dấu hiệu bầm tím. Cổ chân cứng nhắc, chẳng nhúc nhích được dù chỉ một chút, cũng quá đau rồi. 

Khi đau hơn, anh vô thức lại nhìn về nơi chốn cũ. Chỉ là lúc này chẳng còn trông thấy được bóng dáng xinh đẹp nổi bật với bộ đồ ngủ màu xanh ngọc, bên ngoài khoác một chiếc áo chống lạnh màu đen nữa. Nhật Anh khi này mới vô thức ngây ngẩn, đôi mắt anh nhìn xa xăm, tiêu cự mờ nhạt như không có điểm đến. 

Trong một khoảnh khắc, anh cảm nhận được rằng tim mình như chững lại.Nhưng dẫu sao cũng đã qua rồi.

.........

Băn khoăn 

___________________

Chờ đến khi Hạ Anh ăn uống và xem xét, xử lý xong vài tài liệu dở dang trên điện thoại thì trời đã tờ mờ sương sớm. Giờ này hẳn có lẽ đã có thể trở về nhà rồi.

Cô nàng nhấc chân ra khỏi cửa hàng tiện lợi gần đó, khoảnh khắc hừng đông dường như hơi lạnh, bộ đồ mỏng manh cùng chiếc áo khoác ngoài cũng chẳng thể che lấp được hết những cơn gió cho cô. Cả gương mặt trắng nõn giờ đây lại trở nên hồng hào. Thiếu nữ chà xát hai tay sau đó kề lên đôi má đào mịn màng, rồi tới đôi tai đang ửng đỏ, sau đó cô mới cho hai tay vào túi áo.

Trước khi vào nhà, Hạ Anh vô thức bước chân chậm lại một chút khi đi ngang qua khuôn viên và chiếc ghế đá nọ, cô nhìn vào hàng ghế trống không một lát rồi dời tầm mắt. Hàng mi cô nàng rũ xuống, cô thở phào, sau đó mới bước chân thật nhanh trở về phòng. 

Vì hôm nay xảy ra khá nhiều vấn đề, thời gian nghỉ ngơi bị đứt đoạn nên cô nàng dứt khoát không dậy sớm để chạy bộ nữa mà ngủ thêm thời gian. Dường như mệt mỏi hơn ngày thường nên Hạ Anh vào giấc nhanh hơn, sâu hơn. 

Cho đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn, cô nàng tắt đi tiếng chuông báo thức vẫn còn đang rộn ràng lên tiếng. Biết rằng ngày mới đã sớm bắt đầu rồi, đôi hàng mi cong cong của Hạ Anh khẽ run, bàn tay trắng nõn nhấc lên xoa hai con ngươi vẫn còn đang nhức mỏi. Thiếu nữ miễn cưỡng ngồi dậy, ngồi ổn định một lúc cho đến khi tỉnh táo hẳn. Còn khoảng một tiếng nữa mới vào giờ làm, từ nhà cô gái đến công ty cũng chỉ mất mười phút, thế nên Hạ Anh cũng không mấy căng thẳng.

Sau khi đã chắc rằng bản thân tỉnh táo, cô nàng trở mình ngồi dậy, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi vào bếp làm đồ ăn sáng. Thường buổi sáng thiếu nữ họ Đỗ không có thói quen ăn quá nhiều, vì sẽ rất dễ nặng bụng. Cô thường chọn ăn những món dễ ăn, đầy đủ liều lượng nhưng vẫn không làm cho chính mình quá căng bụng. 

Hôm nay cũng thế, Hạ Anh vội vội vàng vàng nướng lát bánh mì cho thật chín, sau đó khoác lên nó một lớp áo mỏng màu vàng nhạt ngọt thanh rồi rắc lên một ít trái cây dinh dưỡng. Để chắc bụng hơn, cô nàng uống thêm một ly sữa nóng. Tuy buổi sáng giản đơn như thế nhưng đối với cô bao nhiêu đó cũng đã quá đủ rồi.

Xử lý mọi thứ xong xuôi, cô nàng mới tắm rửa kĩ càng. Cô mặc một chiếc áo thun màu đen và chiếc quần tây dài cùng màu, ngày trước Hạ Anh không có quá nhiều quần áo màu tối. Ấy thế nhưng những năm gần đây, các bộ đồ sáng màu dường như không còn là sự ưu tiên của cô nữa. Có lẽ là do thời gian, hoặc cũng có lẽ là do sở thích và tính cách cô đã thay đổi.

*Cách*

Cửa nhà mở ra, hành lang tối qua đầy khói bụi hiện giờ cũng chẳng còn lại vết tích gì, tựa như chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra. Cô đứng trước cửa nhà, một tay giữ chặt chiếc túi đeo bên vai, nhìn vào cửa nhà phòng đối diện. Ngẩn ngơ suy nghĩ một lúc, đâu đó có chút tò mò rằng chẳng biết người ở bên trong hiện giờ sao rồi.

Nghĩ đoạn, Hạ Anh mới nhận thức rằng chính mình đã lo chuyện ngoài quá nhiều, cô dứt khoát đóng cửa lại rồi cất bước đi. 

Khi vừa bước vào phòng làm việc, cô nàng đã nghe được rất nhiều giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai.

“Trưởng phòng, em nghe nói hôm qua khu nhà chị cháy. Chị có sao không!” Chàng trai với mái tóc húi cua gọn gàng, gương mặt có phần nam tính đẩy đẩy ghế xoay tiến lại gần bàn làm việc của cô hỏi. Ngay lập tức, cả phòng đều xôn xao.

“Đúng không? Hôm qua mình cũng nghe nói, mà hình như cháy cũng không lớn lắm.” Cô gái nhỏ nhắn với bộ tóc ngắn ép sát vào khuôn mặt nhỏ, chiếc kính màu đỏ dường như lại tôn lên làn da trắng và đôi mắt nai tinh nghịch của cô một cách vô thức.

“Trưởng phòng, chị có sao không? Hôm qua anh Hải nhắn ầm ĩ cả nhóm chat đó. Chị không xem hả?” Thiếu niên nhỏ nhắn nhướn người lên từ chiếc bàn đối diện, trong ánh mắt chất chứa ba phần tò mò, bảy phần nhiều chuyện. Hạ Anh từ nãy đến giờ còn chưa trả lời được câu hỏi nào, nghe xong câu này mới khẽ nhíu mày.

Quả thật hôm qua cô có mang theo điện thoại ra bên ngoài, nhưng chỉ mãi mê xem xét các tài liệu có liên quan đến dự án sắp tới chứ chẳng mảy may quan tâm đến những tin nhắn khác. Khi về nhà cũng vì quá mệt mỏi nên lập tức nằm dài lên giường rồi chìm sâu vào giấc ngủ. Nghe thấy thế, lúc này thiếu nữ họ Đỗ mới lấy ra điện thoại từ trong túi, ấn vào nhóm chat làm việc của bọn họ. Vừa vào, điện thoại cô như được giải thoát tin nhắn, thông tin lập tức như muốn nổ tung. Tiếng ting ting ting vang lên liên hồi.

Trong tin nhắn đa phần là những lời hỏi thăm đến từ các đồng nghiệp, nhưng hỏi han cặn kẽ nhất chắc có lẽ không thể bỏ xót đi được người sếp có tên Thanh Hải ấy rồi. Dường như nếu có một trăm tin nhắn, thì đã hết chín mươi tin là của anh, trong đó gồm sáu mươi tin anh nhắc tên cô trong nhóm. Hỏi rất nhiều câu hỏi như em ổn không, có cần bọn anh tới không, cháy lớn hay không vâng vâng và mây mây.

Nhìn thấy được những đoạn tin nhắn này, Hạ Anh không khỏi phì cười. Cô biết người sếp ấy lúc nào cũng luôn để tâm một gì đó chuyện thái quá, nhưng không thể không nói, anh là người cấp trên tâm lý và quan tâm đến nhân viên nhất mà từ trước đến giờ cô từng gặp.

Cả phòng đều đang cười nói bàn tán xôn xao thì ngay lúc này, cửa phòng làm việc được ai đó mở ra.

*Cạch* 

Sau khi nghe thấy một tiếng kẽo kẹt nhỏ, mọi người lập tức im bặt.

Trước mắt họ là một người đàn ông cao lớn, cường tráng với khí thế hừng hực. Nhìn thoạt qua trông rất hung dữ và có chút rợn người, bởi lẽ trên gương mặt tuấn tú ấy, dường như hôm nay u ám đến lạ.

Mọi người: “…”

Hạ Anh: “…”

Sau khi cả phòng im lặng chừng vài nhịp thở, cậu trai có mái tóc húi cua mới ho khan một tiếng. Giọng đầy lo lắng, nhưng lại có chút nén cười hỏi: 

“Trời ơi, anh Hải. Hôm qua anh không ngủ hay sao mà mắt anh đen xì vậy?”

“Đúng rồi đó anh Hải, em thấy tròng mắt của anh hình như sắp rớt ra luôn rồi đó!” Thiếu nữ đeo kính đỏ cũng vội vàng bổ sung.

Ngay lập tức, thiếu niên ngồi đối diện bàn cô cũng nhướn người lên, có chút phì cười rồi mới bắt đầu chen một chân vào để nói:

“Hình như em còn thấy anh sắp sùi bọt mép, máu sắp chảy ra khỏi miệng luôn rồi kìa. Anh Hải, khai thật đi, hôm qua anh tu hành đến mức sinh ra tâm ma luôn rồi phải không?”

Cả phòng kẻ tung người hứng, Hạ Anh nghe mọi người nói cũng chưa thấy sai chỗ nào nên mỗi câu cô đều gật đầu phụ hoạ. Chỉ riêng chàng trai cường tráng ấy nhìn lại một vòng nữa quanh nơi làm việc này, điểm lại mặt mũi của từng nhân viên. Anh nhớ là anh tuyển chọn nhân viên rất kĩ lưỡng, cớ sao bây giờ lại lòi ra một đống những đứa con nít tâm địa mồm miệng độc ác thế này?

Thanh Hải: “?

Thanh Hải: “…”

Cũng không biết là có nên sa thải một lúc hết luôn hay không nữa…

Vẫn còn vài lời chưa nói

_________________________

Sau một khoảng trầm mặc với các vị cấp dưới thèm đòn của mình, cuối cùng người đàn ông cường tráng với đôi mắt thâm quầng mới thở dài. 

“Hôm qua bên em có ổn không? Anh nhắn cả đêm chẳng thấy ai trả lời.” Thanh Hải giọng chầm chậm, vừa nói vừa kéo một chiếc ghế ở gần cửa phòng ra rồi ngồi xuống. Tay trái anh xoa thái dương, trông có vẻ mệt mỏi.

“À, em ổn mà. Do hôm qua em không để ý tin nhắn nên mới không trả lời. Tầng dưới sơ xuất nên cháy nhỏ thôi anh Hải, em không sao, anh đừng lo.” Hạ Anh nghe anh hỏi thì không khỏi mỉm cười, trả lời.

Người sếp lớn nghe vậy thì gật gù, lấy tay chống má, nhìn chằm chằm vào cô nhân viên của mình.

Chàng trai cứ nhìn như vậy chừng vài nhịp thở, đến mức cả phòng ai nấy đều nổi cả da gà. Cuối cùng cậu thiếu niên với mái tóc húi cua cũng đầu hàng, lên tiếng trước:

“Anh Hải, anh đừng nhìn nữa. Không phải nhìn em mà em còn rợn cả người đấy. Mặt của chị Anh hình như sắp xuất hiện một cái vòng tròn nhỏ ở trên đó luôn rồi kia kìa.”

“Phải đó anh Hải, buổi sáng mà anh đừng doạ người nữa.” Cô bé đeo chiếc kính đỏ cũng gật gù bổ sung.

Nghe đến đây, Thanh Hải chỉ liếc nhẹ hai con người đấy một cái. Sau đó mới đứng lên, kéo ghế trả về chỗ cũ. Trước khi đi còn không quên dặn dò: “Sau này có chuyện gì nhớ gọi mọi người đấy.”

Mọi người sau khi thấy sếp mình sắp sửa ra ngoài thì đồng loạt đứng dậy, gật gật gù gù ra vẻ đang chào sếp lớn. Đến khi cửa đóng sầm lại rồi mới ngồi xuống, ai nấy đều thở dài.

“Cô Đỗ, ai không nói em còn tưởng anh ấy là bố chị không đó.” Thiếu niên ngồi bàn đối diện Hạ Anh nhướn người lên, tay phải để lên môi nói nhỏ. Hạ Anh nghe những lời này cũng thành quen, chỉ cười cười rồi không đáp lại.

Đến xế chiều, hôm nay không cần phải gặp đối tác, công việc cũng được xử lý xong sớm cho nên mọi người được tan ca đúng giờ. Thiếu nữ uể oải, xoay người gập lưng hai ba cái rồi mới bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trở về nhà.

Trước khi trở về, Hạ Anh đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, chẳng có dự tính gì thế nhưng cô lại vào đấy để mua hai chiếc bánh nhỏ. Ngày trước, thỉnh thoảng cô cũng có thói quen này. Thế nhưng những năm gần đây thì quên béng mất, lâu dần cũng cảm thấy việc này không còn quá quan trọng nữa. Ấy vậy mà hôm nay khi đi ngang qua tiệm bánh, cô lại không khỏi tò mò, nhìn từng kiểu bánh mà trong lòng thắc mắc chẳng biết hương vị bên trong nó như thế nào.

Cuối cùng, Hạ Anh mang về hai chiếc bánh nhỏ. Chắc có lẽ là do có đồ ngọt, tâm trạng cô vui hơn hẳn. Trên đường đi, đôi môi đỏ mọng cứ vô thức nhếch lên, tựa như vừa tìm lại được một món đồ, một thói quen nào đấy mà trước đó chính mình từng rất xem trọng. Cô nàng nhấn số trên thang máy, hiển thị số ở tầng của mình.

*Ting*

Thang máy mở cửa ra, thiếu nữ bước nhẹ từng nhịp chân tiến ra ngoài. Thế nhưng khi thang máy vừa đóng lại, cô mới chợt để ý đến một bóng dáng cao ráo với chiếc áo thun trắng quen thuộc đang đứng đối diện cửa phòng mình. 

Là Hồ Nhật Anh.

Chẳng biết anh đang loay hoay cái gì, chân anh hiện tại đang bong gân nên đi lại có chút khó khăn. Nhật Anh cứ đứng yên tại chỗ, trên tay có giữ một hộp gì đấy nhiều màu sắc, trông có chút bắt mắt. Con ngươi anh chàng nhìn chằm chằm vào cửa phòng đang đóng chặt của cô, dường như do dự chuyện gì đấy. Hạ Anh trông thấy, nhưng cũng chẳng lên tiếng, chỉ lẳng lặng bước lên tiến về phía phòng mình.

Thanh niên thấy bóng dáng xinh đẹp quen thuộc đi tới thì hàng mi dài đang cụp xuống khẽ run, anh ngước mắt. Miệng mấp máy muốn nói gì đó, nhưng mãi nửa ngày vẫn chưa có chữ nào được thốt ra ngoài. 

Mi mắt người đàn ông nọ vô thức lia xuống vật được giữ trên tay thiếu nữ, là bánh, hẳn hai chiếc. Hộp bánh ngọt nhiều màu sắc trên tay anh chàng dường như khẽ run, có chút tủi thân như muốn nói gì đó với người chủ của mình.

Nhật Anh: “...”

Hạ Anh tay cầm hai chiếc bánh, tay còn lại nhấn mật khẩu mở cửa phòng. Trước khi vào nhà còn không quên nhìn anh một cái với đôi mắt đầy khó hiểu. Chẳng biết từ lúc nào mà người đàn ông này lại có thói quen chết tiệt là đứng trước cửa phòng con gái nhà người ta, cứ đứng trơ ra đấy mà chẳng làm gì. Nếu không phải là cô mà là người khác, phỏng chừng hiện tại anh đã ngồi trên đồn để uống vài tách trà rồi.

*Cạch*

Cửa phòng đóng lại.

Lúc này tay Nhật Anh đang giơ lên giữa không trung chợt buông thõng xuống, khẽ thở dài một hơi. Cậu chàng nhìn xuống nhìn đồ vật trên tay bản thân, sau đó lại nhìn về phía cửa phòng đang bị đóng chặt. Lời nói mấp máy nửa ngày bây giờ mới có thể thốt ra khỏi hai cánh môi hồng hào.

“Tối qua… Cảm ơn.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận