Nắng Vẫn Chờ Em Trở Về!
8
Lại có chút hối hận rồi.
________________________
Hạ Anh vốn biết có người đang nhìn mình, đặc biệt là còn nhìn đến mức muốn xoáy cả đôi mắt vào gương mặt trắng nõn của cô. Nếu đôi mắt biết giết người, ắt hẳn là giờ này thiếu nữ ấy đã không còn nguyên vẹn.
Dù vậy thì sao?
Cô nàng đứng phía sau bên tay phải của người đàn ông phía trước, tư thế đứng ngay ngắn, bóng lưng thẳng tắp tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mắt cô cắm cúi nhìn chặt vào điện thoại. Thoáng qua rất giống như đang tập trung vào thứ gì đấy, cũng chẳng khác gì việc đang trốn tránh thứ gì.
Nếu như không phải sợ bản thân mình mất kiểm soát, có lẽ hiện giờ người con trai trước mặt cô đã thốt ra một ngàn lần năm chữ cô có bệnh à.
Gương mặt anh nhịn tức đến đỏ, nhưng thôi vậy, cũng không cần phải để bụng. Nhật Anh cau mày, rũ mắt, trở về dáng vẻ dửng dưng vốn có. Thế nhưng khi cửa thang máy mở ra, chẳng biết có phải ảo giác hay không. Lúc Đỗ Hạ Anh ngước mặt lên, bất chợt trông thấy nụ cười như ẩn như hiện của người trước mặt. Mà hình như… nụ cười ấy không có thiện ý cho lắm?
Hai chữ thần kinh được Hạ Anh nuốt vào trong bụng.
Mặc kệ, mặc kệ, mặc kệ.
Tuyệt đối không để trong lòng.
Cho đến khi cả hai người đều bước vào, cô nàng mới biết rằng bản thân thực chất không nhìn nhầm, hơn nữa còn có thể hiểu rõ được lý do tại sao cậu ta lại cười một cách kỳ quái như thế.
Hồ Nhật Anh đứng phía trong thang máy, ở gần chỗ nhấn tầng. Anh chủ động vươn bàn tay thon dài của chính mình ra trước, không cho người phía sau có cơ hội động thủ thì mọi chuyện đã được giải quyết gọn gàng, sạch sẽ hết cả rồi.
Hồ Nhật Anh vậy mà lại nhấn hết tất cả các tầng trên chỗ ấn thang máy.
Anh chàng rũ mắt xuống, thoáng nhìn qua gương mặt trắng trẻo cứng đờ của người bên cạnh, trong mắt anh ẩn hiện hình ảnh đôi môi đỏ hồng kia giật giật một chút. Anh khẽ cười, không những vậy một bên chân mày còn nhếch lên, chủ động đáp trả khiêu khích.
Dáng vẻ trông rất ngứa đòn.
Đỗ Hạ Anh có vài nhịp ngơ ngẩn, khi này nhìn người đàn ông duy nhất trong thang máy, gương mặt dần trở nên méo mó khó coi.
Ấu trĩ, quả thật là quá ấu trĩ rồi!
Nếu không nói, sợ không ai nhận ra rằng anh ta là thằng nhóc hơn hai mươi lăm tuổi mà đầu óc vẫn còn thua một đứa trẻ chưa lên năm hay làm sao?
Khoé môi Hạ Anh không tự chủ được lại có chút cử động nhỏ, ắt hẳn không phải là lời hay ý đẹp gì. Cô nàng thầm nghi ngờ trí tuệ của người bác sĩ đang đứng trước đôi mắt trong trẻo long lanh quyến rũ của mình.
Sau khi hai người đi một vòng các tầng của cả khu trong sự im lặng ngột ngạt, lạnh lẽo đến âm độ, cuối cùng cửa cũng đã mở ra ở tầng bốn, nơi có phòng của hai con người này đang trú ngụ.
“Thật may là bản thân kiềm chế được, nếu không là không tự chủ được gây họa rồi.”
Cả hai người cùng nghĩ.
Hạ Anh không chờ người kia chủ động chiếm tiện nghi của mình, cô bước một chân đi ra trước, lúc đi ngang còn không quên nhép môi lẩm bẩm nói nhỏ một câu “Bệnh nặng thật.” Anh ta còn không thể tự đi mà chữa cho bản thân, vậy mà lại làm bác sĩ chữa trị cho người khác. Thế giới này cũng loạn quá rồi, thầm cảm thán, chẳng biết có ai nhìn ra được gương mặt ấu trĩ này của người đàn ông ấy hay không.
Cô nàng nhí nhảnh mặc bộ quần áo y tá màu hồng vẫn còn đang tăng ca, bỗng nhiên hắt xì một cái.
Yên Thảo: “...” Lạ thật, giờ này mà lại có người nhớ đến mình sao?
Hồ Nhật Anh nghe vậy thì chỉ cong môi, dẫu cho cách của anh có hơi tốn thời gian một chút, hơn cả thế lại còn là kiểu thương địch một vạn, hại mình tám trăm. Dẫu vậy nhưng cậu chàng vẫn có thể rút ngắn lại thời gian nghỉ ngơi của người phụ nữ rảnh rỗi sinh nông nỗi đi gây chuyện này. Như vậy là quá đủ.
Anh chàng cũng không để bụng ba chữ tàn độc vừa được thốt ra từ đôi môi hồng hào xinh đẹp đó, chỉ lặng lẽ đi ra. Nhật Anh cho tay vào chiếc túi đeo chéo của mình, lấy ra chìa khoá phòng màu bạc óng ánh. Thật ra phòng anh vẫn có mật khẩu, bất quá chỉ là thường những buổi tối thế này mắt hơi kém, hay nhấn sai. Có hôm tốn hơn cả phút chưa biết sai chỗ nào, vậy nên anh dứt quyết sau này nếu cảm thấy chính mình có dấu hiệu không tỉnh táo thì sẽ sử dụng chìa khoá nhà.
Sau lưng, tiếng chuông kêu sau khi nhập đúng mật khẩu của phòng 506 vang lên. Hạ Anh nhấc chân, chuẩn bị xoay người bước vào thì bỗng một cơn choáng váng ập đến, hai mắt cô mơ mơ màng màng, sau đó tối sầm lại. Tay thiếu nữ họ Đỗ giữ chặt tay nắm cửa, thế nhưng đến khi lực khống chế bản thân không còn nữa thì ngay lập tức mất thăng bằng, ngã phịch xuống đất.
*Rầm*
Nhật Anh vừa mở khoá phòng xong thì nghe một tiếng động mạnh, đôi môi hơi co giật, chẳng biết người phía sau lại bày trò gì. Thế nhưng quay người lại nhìn thì bỗng dưng có chút gấp gáp, anh ngẩn người.
Nhật Anh: “?”
Nhật Anh: “…”
Mẹ nó, không phải chỉ là đùa chút thôi sao?
Đột nhiên có chút hối hận rồi.
Dáng vẻ thế này.
________________
Cái ngã nhẹ tựa bông hồng, thế nhưng sấm chớp trong lòng Hồ Nhật Anh tựa hồ như lại không hề nhẹ nhàng một chút nào.
Nhật Anh: “...”
Một thoáng ngẩn ngơ, đến lúc hoàn hồn lại thì anh mới giật mình nhớ ra lần đầu tiên sau ba năm, anh và Hạ Anh đã gặp lại nhau trong hoàn cảnh nào. Khi này chàng trai nọ mới cuống cuồng đi tới, thuần thục đỡ thiếu nữ ngồi dậy rồi nhấc bổng cô lên.
Nhật Anh nhìn qua cánh cửa trước mặt đang mở, là cửa phòng của cô. Anh tựa hồ như không dám nhìn vào bên trong, dẫu sao cũng chẳng biết bên trong nhà con gái người ta sẽ có những gì, bước vào cũng có chút tùy tiện và không được đúng đắn. Người đàn ông nghĩ nghĩ, sau đó dứt khoát dùng chân đóng cửa phòng năm trăm lẻ sáu lại.
Anh chàng xốc cô lên lần nữa, chạy nhanh trở về phòng của mình. Cậu trai đặt Đỗ Hạ Anh nằm gọn trong phòng ngủ của mình, cởi hết giày và tất của cô nàng ra rồi bắt đầu cởi quần áo khoác ngoài của mình. Nhật Anh hít thở sâu một hơi, kế tiếp như đã quen thuộc với hành động này, anh chàng dùng tay xoa bóp cho đôi bàn chân trắng hồng ẩn chứa hơi lạnh của người thiếu nữ, anh chàng nọ cứ xoa như thế, cho đến khi bàn chân dần trở nên ấm áp mới dừng lại.
Sau khi xong hết thảy các động tác nhỏ, người đàn ông nọ đi đến, chỉ hạ giọng lầm bầm vài câu như xin phép, tôi không cố tình đâu vâng vâng và mây mây. Sau đó cậu chàng dứt khoát cởi chiếc áo khoác ngoài của Hạ Anh ra, đắp chăn lên che kín lại nửa người cô, rồi lại mở máy sưởi ấm. Đến khi thấy hàng mày của cô nàng trong vô thức giãn ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay buông thõng xuống người.
Ngồi được một chút, cậu chàng lại day day trán, liếc nhìn qua người con gái đang nằm trên giường của mình. Nghĩ xong lại khẽ lắc đầu, lẩm bẩm: “Hôm nay chắc phải ngủ ở ngoài rồi”.
Hồ Nhật Anh trở mình đứng dậy, đi qua tủ đồ, lấy một bộ áo thun tay dài màu xanh đen và chiếc quần thun ngắn ngang đầu gối tối màu mang vào phòng tắm. Thường ngày khi ở nhà, cậu chàng sẽ không mặc quần áo quá kín đáo. Chẳng qua là… hôm nay có người ngoài ý muốn không mời mà đến, thế nên thôi vậy.
Miễn cưỡng kín đáo một chút.
Bên trong phòng tắm, Nhật Anh mở vòi hoa sen, đứng dưới làn nước, từng sương khói mờ nhạt ấm áp làm ẩn hiện lên các cơ thịt rắn chắc, bắp tay vạm vỡ cùng với làn da trắng hồng.
Tuyệt xinh đẹp, không tì vết.
Lồng ngực Nhật Anh phập phồng, anh thở dài vài lần. Chàng trai nghĩ mãi, chẳng biết nên nói gì với bóng dáng xinh đẹp đang nằm yên phận trên chiếc giường êm ái kia của mình.
Chẳng biết cô có làm sao hay không.
Đang yên đang lành bỗng dưng ngã xuống như thế, chỉ tội dọa cho người khác một phen. Đỗ Hạ Anh này dường như chẳng giỏi gì, chỉ giỏi làm người khác lo lắng. Từ trước, người đàn ông này vốn dĩ đã biết rõ tính cách ngày nào cũng sống không nghỉ ngơi của cô gái nọ, tuyệt chẳng cho mình một khoảng thời gian ngắn nào để thoải mái. Dường như đối với người khác, việc cô Đỗ thở thôi cũng đã tạo ra một loại áp lực kiên trì nào đó đối với người khác rồi.
Tắm rửa sạch sẽ, cậu chàng mới rũ mắt, mặc quần áo kín đáo rồi mới mang theo khăn tắm bước ra ngoài phòng. Anh chàng nhướng mi, trông thấy người kia đang thở đều, cơ thể căng chặt của cậu chàng mới thả lỏng. Anh bước đến gần, quỳ xuống một gối, nhìn thẳng vào vầng trán trơn bóng óng mượt giờ đây lại đang ẩm ướt một tầng mồ hôi.
Nhật Anh vươn bàn tay, để nguyên nó ở trong khoảng không vô định hồi lâu, ánh mắt thâm trầm nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn kia, lúc này, hàng mày kia của cô nàng đang co lại không ít.
Nhíu mày thôi cũng xinh đẹp.
Cậu chàng họ Hồ khẽ run mi, bàn tay đang vươn ra khẽ hạ xuống, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước long lanh mờ nhạt trên gương mặt trắng nõn. Môi Hạ Anh mím lại, cứ như ẩn chứa trong sự mơ màng, ẩn hiện ba phần phản đối. Đôi môi đỏ hồng của cậu chàng khẽ nhếch lên.
Đến lúc này rồi mà còn xem trọng mặt mũi.
Nhật Anh lật bàn tay trắng nõn lại, dùng ngón tay trỏ dịu dàng đặt lên giữa trán của thiếu nữ nọ, xoa xoa, cứ xoa như thế cho đến khi nó giãn ra rồi mới rút tay trở về.
Người đàn ông quay người ngồi dậy, đi đến cửa tủ nhỏ bên cạnh tủ quần áo, lấy ra một chiếc chăn ấm dày cùng với một cái gối trắng mềm mại, cậu chàng kiểm tra lại một chút hai đồ vật mình đang cầm, dùng tay phủi phủi vài cái rồi mới ôm vào lòng.
Đôi mi anh chàng khẽ động, liếc nhẹ qua thân ảnh bên kia một chút, sau đó lại liếc mắt xuống khung ảnh nhỏ được đặt trên chiếc bàn cạnh giường, chỉ cách mái tóc đen rối mù của Hạ Anh một khoảng.
Bên trong khung ảnh đó chính là một tấm ảnh cũ, tựa hồ như đã rất lâu rồi vì những vệt màu đã nhạt phai. Hơn cả thế, tấm ảnh còn xuất hiện rất nhiều dấu vết bị xé ra, bị rách rất nhiều, nhưng đều đã được dán lại, sửa chữa một cách tỉ mỉ rồi mới đóng vào khung.
Trong ảnh là bóng dáng của một chàng trai mặc chiếc áo phông màu đen cùng với chiếc quần thun dài rộng màu trắng, gương mặt trắng nõn được ánh nắng chiếu vào. Thoạt nhìn chẳng thấy rõ được biểu cảm gì trên gương mặt lười nhác lạnh nhạt ấy, thậm chí còn có chút miễn cưỡng. Chỉ là, đôi mắt ấy li
Quả nhiên là rất khó nhai.
_____________________
Nắng sáng lung linh mờ nhạt chiếu rọi qua từng kẽ ngách của mọi lớp học, đi xuyên những gương mặt xinh đẹp của các sinh viên độ tuổi mới vừa chớm nở. Chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống, đặt thân mình lên trên dòng nước nhỏ, làm dấy lên một làn sóng dịu dàng của năm tháng cũ tựa như mới vừa hôm nào.
Dọc quanh sân trường, ở một lớp học nọ, khi mọi người đều tập trung lắng nghe giọng nói phía bên trên giảng đường, thỉnh thoảng ở trên ghế ngồi của sinh viên có các học sinh quay người qua nhau trò chuyện gì đấy, cũng có những sinh viên thờ ơ, chỉ tập trung vào chiếc điện thoại ở phía dưới ngăn bàn của mình. Và trộn lẫn trong đó, một gương mặt được nắng sớm thiên vị chiếu vào, làm sáng lên làn da trắng nõn mịn màng. Hàng mày rậm rạp cùng với những làn mi cong màu đen tuyền, đôi môi hồng khép mở từ tốn, đầy tinh tế. Chàng trai nọ nằm gục mặt vào một cánh tay của mình, nửa gương mặt úp hẳn xuống bàn, đôi mắt nhắm lại đang mê mang, hiển nhiên chẳng để ý đến mọi thứ xung quanh đang tùy ý một chút nào.
Phía sau lưng cậu thiếu niên trẻ tuổi, ở bàn trên tay phải đang có một đôi mắt xếch óng ánh dõi theo nhất cử nhất động của cậu chàng. Tuy nhiên, cô nàng chẳng dám nhìn lâu, cứ cách vài lần lại liếc mắt qua một chút, mỗi một lần còn không đến một giây. Hiển nhiên là sợ người phía trước bỗng dưng trườn mình thức dậy, quay ngoắt ra phía sau bắt tại trận hành động của mình.
Cô là Đỗ Hạ Anh, sinh viên năm nhất vừa mới vào trường được gần nửa năm đã có rất nhiều tiếng tăm vang dội, cô là tân thủ khoa của chuyên ngành mà mình đang học với số điểm chỉ sát điểm tuyệt đối còn có nửa bước chân nữa thôi. Hơn cả thế, đôi mắt xếch lên quyến rũ nhưng lại trong trẻo, dường như chẳng có chút ăn nhập nào với hai chiếc má đào trắng nõn có chút phúng phính. Gương mặt thon nhỏ cùng với hai chiếc răng nanh trắng muốt ranh mãnh, tạo nên sự tinh nghịch dễ tìm thấy được ở độ tuổi thanh thiếu niên này.
Và người mà sinh viên họ Đỗ trộm nhìn từ nãy đến giờ chẳng ai khác chính là Hồ Nhật Anh. Nhật Anh cũng không kém cạnh, cũng là thủ khoa ở chuyên ngành mà cậu học, hơn cả thế gương mặt lại còn rất bắt mắt, rất hút con gái, thậm chí còn có cả con trai.
Dẫu vậy, Hạ Anh nghĩ mãi vẫn không ra.
Thiếu nữ học chung với cậu chàng này trong một vài môn học nhất định, tất nhiên là không để tâm gì đến nhan sắc bắt mắt của cậu chàng. Chỉ là một nỗi tò mò, hiếu kỳ của một sinh viên mãi quen đứng hạng nhất mà thôi.
Cô không hiểu, thật sự không hiểu.
Hầu như những lần có thể trông thấy được cậu sinh viên điển trai họ Hồ kia, chưa bao giờ mà cô thấy cậu ấy tỉnh táo cả, thậm chí kể cả là có đi chăng nữa, cũng vô cùng ít ỏi.
Thế nhưng tại sao, cậu ta lúc nào cũng đạt điểm A các môn ấy nhỉ?
Điểm A đối với Hạ Anh không khó, chỉ khác là trong từng tiết học, cô luôn rất tập trung nghe giảng. Không giống như ai kia, lần nào gặp, lần đó nhắm mắt.
Dĩ nhiên sinh viên họ Đỗ này không có suy nghĩ đến việc cậu ta sẽ gian lận thi cử hay bất cứ thứ gì, chẳng qua là để mà gian lận thì rất khó. Vì các môn lấy điểm cũng chẳng dễ dàng gì, vả lại điểm của cậu ta cũng chẳng phải là ngày một ngày hai. Hơn cả thế, Hạ Anh nhìn vào gương mặt sáng sủa ấy là biết, thật sự…
Không thể nào là người thiếu kiến thức được.
Cô cũng biết rằng, thực chất người giỏi có rất nhiều cách học khác nhau, không phải ai cũng đều phải chăm chỉ học tập như vẻ ngoài của cô. Tất nhiên là còn có những kiểu học giỏi khác, ví dụ như cậu trai này.
Chỉ là tò mò mà thôi.
Không biết phương pháp học của cậu ấy là gì, có thể vừa nghỉ ngơi thật nhiều, vừa học thật tốt.
Vài lần Hạ Anh cũng rất muốn qua bắt chuyện để hỏi thăm tình hình, chẳng qua là… mỗi lần gặp, cậu ta nếu không ngủ, thì cũng chính là đang nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Hơn cả thế chính là tính khí thất thường của học bá ấy, là cái kiểu… rất khó nói chuyện.
Bạn học: “Nhật Anh, cậu làm sao mà suốt ngày ngủ mà vẫn có thể học giỏi như vậy thế? Chỉ bọn tôi với, bố mẹ chúng tôi lần nào thấy điểm cũng trách mắng bọn tôi hết, nói cái gì mà không có tiến bộ, không có chăm chỉ, suốt ngày ăn chơi trác táng. Không bằng nhìn cậu và cái cậu Đỗ Đỗ Hạ gì ấy, lần nào điểm cũng cao, đi đến đâu cũng nghe giảng viên bàn tán.”
Nhật Anh: “...”
Bạn học: “Nhật Anh? Nhật Anh ơi? Hồ Nhật Anh? Cậu có nghe không đó? Chỉ bọn tôi với, đi mà.” bạn học nam nũng nịu.
Nhật Anh: “Tùy duyên.”
Bạn học: “...”
Không biết có nghe nhầm hay không, bạn học ngoáy ngoáy lỗ tai, nhỏ nhẹ hỏi lại lần nữa một câu cậu vừa nói gì. Đáp lại cái đuôi nhỏ chính là một cái liếc mắt qua loa của Hồ Nhật Anh, sau đó lại không thấy bóng dáng đâu nữa.
Mà Hạ Anh đang núp ở một góc sau bức tường chỗ mà hai người họ vừa đứng, vừa cắn cắn ngón tay, nhíu mày vừa nghĩ.
Quả nhiên là rất khó nhai mà!