Bất Tham

7

Đại tỷ vẫy tay gọi ta lại gần, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh nghịch, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh nhạt thường ngày.

 

Ta ghé sát tai, nghe đại tỷ khẽ nói: "Cái gọi là quen biết của phụ thân, chẳng qua chỉ là cùng ngồi ăn với người ta trong bữa tiệc mừng tân quan mà thôi. Trước kia ỷ vào chức vị Thừa tướng, nên có người nịnh bợ, bây giờ thì không thể như vậy nữa rồi."

 

Ta cũng che miệng cười thầm.

 

Khi ta và đại tỷ đang sống những ngày tháng yên bình thì huynh trưởng lại gây ra chuyện. Hắn đã ve vãn con gái của quan Thủ bị Lương Châu, dỗ dành cô nương nhỏ tuổi kia phải lòng mình, rồi làm nũng mè nheo để hắn được miễn lao dịch, được chiêu mộ vào quân đội.

 

Thậm chí, ngay cả phụ thân cũng không phải làm việc nữa.

 

Hôm đó, huynh trưởng đến cửa nhà, vênh váo tự đắc, cứ như bản thân đã làm tướng quân vậy.

 

Đại tỷ lạnh nhạt nói: "Thủ đoạn hèn hạ như vậy, cho dù có nói với ta, ta cũng sẽ không bao giờ làm."

 

Ta càng thêm thản nhiên: "Ồ, vậy chúc huynh thành công."

 

Hai câu nói đó khiến huynh trưởng tức giận đến mức đóng sầm cửa bỏ đi. Không đến mấy ngày, chuyện của hắn và con gái quan Thủ bị đã ồn ào khắp thành. Đại tỷ tìm đến tận nhà, chỉ nói một câu: "Hủy hoại thanh danh của con gái nhà người ta mà gọi là hành vi của quân tử sao?"

 

Phụ thân có vẻ chột dạ, kế mẫu len lén véo phụ thân một cái rồi nói: "Không biết ngươi đang nói gì. Chẳng lẽ ngươi không mong Hoài Viễn được sống tốt sao?"

 

Phụ thân cũng phụ họa thêm vào: "Phải đấy, đợi Hoài Viễn cưới con gái quan Thủ bị, cả nhà mình đều được nhờ."

 

Đại tỷ nhìn kế mẫu, hỏi: "Đây là chủ ý của người sao?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận