Bất Tham

25

Nhưng tất cả những điều này đều quá đỗi vô vị. Trên cõi đời này, ta chỉ có hai người thân yêu nhất, vậy mà họ đều lặng lẽ ra đi mà ta không hề hay biết. Ta đã dày công tính toán, khiến những kẻ đó phải trả giá bằng máu, nhưng người đã khuất nào có thể sống lại.

 

Tân đế tìm đến ta. Nàng khoác trên mình long bào, toát lên vẻ uy nghi, cao quý.

 

Nàng nói: "Trước kia, ngươi có tài năng, mưu lược hơn người, nhưng lại bị giam cầm nơi nội trạch, chỉ có thể dùng đến mưu mô, thủ đoạn, không thể nào phô diễn hết hoài bão. Giờ đây, trẫm muốn phong cho ngươi làm thừa tướng, ngươi có nguyện ý cùng trẫm lưu danh sử sách?"

 

Ta lập mộ cho Lộ Nhi, rồi chuyển hài cốt của mẫu thân từ phần mộ Cố gia sang một nơi sơn thủy hữu tình, để hai mẫu tử được ở bên nhau.

 

Tân đế đăng cơ, trăm công nghìn việc cần phải làm, ta bận rộn với việc triều chính, hiếm khi có thể dành thời gian đi thăm mộ. Ban đầu, ta luôn nghĩ đến hai người họ, rồi tự nhủ cứ chờ thêm chút nữa, chỉ cần chờ đến khi ngôi vị của nữ đế vững chắc, ta sẽ rời khỏi thế gian này, để cả gia đình ba người được đoàn tụ nơi suối vàng.

 

Nào ngờ đâu, ta làm thừa tướng đến hơn mười năm trời.

 

Ta đã tiễn đưa tiên đế, tự mình bước lên ngai vàng, rồi lại cẩn thận chọn ra một cô bé trong hàng tông thất, có tư chất thông minh, dung mạo lại rất giống tiên đế, lập làm trữ quân. Nàng thường xuyên đến tìm ta, lúc thì làm nũng, lúc thì nịnh nọt, nói rằng bản thân còn nhỏ dại, chưa hiểu sự đời, mọi việc đều cần ta chỉ dạy, xin ta đừng bỏ rơi nàng.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận