Bất Tham
5
Phụ thân nói được hai câu tốt đẹp về kế mẫu thì im bặt, có lẽ do ngượng ngùng trước ánh mắt của đại tỷ.
Lại đi thêm nửa tháng, chân của kế mẫu gần như đã hỏng, cuối cùng chúng ta cũng đến được ngoại thành Lương Châu. Vào thành, sau khi nha dịch điểm danh xong, cả nhà ta chính thức trở thành những người bị lưu đày tại Lương Châu.
Do gần đây triều đình đang cho xây dựng Vạn Lý Trường Thành để ngăn chặn quân địch, những người bị đày đến đây, phàm là nam nhân đều phải đi làm khổ sai, được bao hai bữa cơm.
Trong lúc phụ mẫu ta đang kêu ca phàn nàn thì đại tỷ đã ra ngoài dạo quanh một vòng. Khi trở về, đại tỷ nói với chúng ta: "Nữ nhân trong thành đang may vá quần áo mùa đông cho binh lính để kiếm tiền. Vì vậy, phụ thân và Hoài Viễn sẽ đến chỗ Trường Thành làm việc, ta và Lộ Nhi sẽ đi may mũ áo, giày tất, còn người...", nói rồi đaj tỷ liếc nhìn kế mẫu: “Chân đang bị thương, có thể tạm thời nghỉ ngơi."
Ta cho rằng đại tỷ sắp xếp như vậy là hợp lý, nào ngờ huynh trưởng lại nhảy dựng lên: "Tại sao lại bắt ta đi xây Vạn Lý Trường Thành? Cố Minh Uyển, tỷ có biết đó là công việc gì không hả?"
Đại tỷ nghiêm mặt nói: "Cũng không phải bảo đệ đi ăn trộm ăn cắp, tại sao người khác làm được mà đệ lại không?"
Huynh trưởng tức giận: "Ta đường đường là công tử của phủ Thừa tướng, có tài trạng nguyên! Tỷ vậy mà lại bắt ta làm cái công việc của hạng người thấp kém! Hai người các tỷ thì được ở trong nhà thêu thùa, thật là sung sướng!"
Đại tỷ lạnh lùng đáp: "Vậy đệ cũng đi thêu thùa đi?"