Bất Tham
13
Nhu nhi có lẽ là người không chịu khuất phục nhất mà ta từng gặp. Không lâu sau, chúng ta lại tình cờ gặp nhau trên phố. Nàng ta khẽ cắn môi, vẻ mặt như phải cố lấy hết can đảm mới có thể mở lời: "Đại tỷ tỷ, muội biết mình sai rồi, tỷ có thể bớt giận được không?"
Đại tỷ thản nhiên liếc nhìn nàng ta, hỏi: "Ngươi sai ở đâu?"
Nhu nhi ngẩn người, trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng. Ngước mắt lên nhìn đại tỷ, nàng ta lại trở về với vẻ mặt sắp khóc đến nơi: "Đại tỷ tỷ nói vậy là không muốn tha thứ cho muội sao? Khi gia đình gặp nạn, muội không thể cùng mọi người chịu khổ, trong lòng cũng lo lắng lắm chứ...Giờ đây thấy mọi chuyện đã qua, phụ thân cũng được minh oan, dù tỷ có giận muội thế nào, muội cũng xin tỷ rủ lòng thương, cho muội được trở về phụng dưỡng phụ mẫu..."
Theo đại tỷ bấy lâu nay, ta ít nhiều cũng nhìn ra được ý đồ của Nhu nhi. Nàng ta cứ ngỡ mình vẫn còn ở phủ Thừa tướng, chỉ cần giả vờ đáng thương là có thể đạt được mọi thứ mình muốn.
Đại tỷ dừng bước, nghiêm nghị nói: "Xem ra ngươi vẫn chưa biết mình sai ở đâu, vậy để ta nói cho ngươi rõ. Cố gia nuôi nấng ngươi mười sáu năm, thế mà ngươi lại chẳng có chút biết ơn nào. Từ khi Lộ nhi trở về, ngươi hết lần này đến lần khác cố tình gây chia rẽ, đó chính là bất trung! Phụ mẫu gặp nạn, ngươi chỉ lo nghĩ cho bản thân, bỏ mặc gia đình, đó là bất hiếu! Vì muốn gả vào hoàng tộc, ngươi không từ thủ đoạn, nào biết rằng trốn đi như vậy chỉ có thể làm thiếp, thật chẳng ra thể thống gì, đó là bất nghĩa! Ngươi bất hiếu, bất trung, bất nghĩa, vậy mà giờ đây lại ở đây nói năng quanh co, đủ thấy ngươi chẳng hề có chút thành ý hối lỗi. Ngươi đi đi, dù sao nàng cũng không phải con gái Cố gia, từ nay về sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt là được rồi."
Nói xong, Đaj tỷ kéo tay ta định lên lầu, Vĩnh Hòa công chúa đang đợi chúng ta ở nhã gian trên lầu.
Nhu nhi thấy vậy vội vàng gọi với theo: "Muội biết đại tỷ tỷ chê muội ham mê phú quý, giận muội, nhưng, nhưng muội cũng có nỗi khổ tâm riêng mà!"