Bất Tham

21

Trong triều văn võ bá quan có kẻ phản đối, lại có lão thần ở giữa triều đường, nước mắt giàn giụa mà rằng: "Công chúa làm vậy chẳng khác nào gà mái gáy sáng!"

 

Tân đế vẫn tươi cười, hỏi: "Còn ai cùng hắn đồng quan điểm? Hãy để trẫm xem mặt."

 

Quả nhiên có vài kẻ không sợ c.h.ế.t đứng ra, nàng liền vung tay, c.h.é.m đầu bọn chúng, m.á.u chảy thành sông.

 

Ngoài cửa Chu Tước, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả con đường dài, ba ngày sau vẫn chưa thể tẩy sạch.

 

Kể từ đó, những lời phản đối dần tan biến.

 

Tân đế ban lệnh đại xá thiên hạ, phụ thâ. và kế mẫu của chúng ta vốn chưa kịp hành hình, vậy mà may mắn được thả ra khỏi ngục.

 

Đại tỷ lại dẫn ta đến gặp họ một lần. Trong ngục, họ nhiễm phải phong hàn, không được chữa trị, ho đến thoi thóp. Vừa nhìn thấy đại tỷ, họ vội vàng níu lấy làn váy của nàng, vừa khóc vừa nói những lời như "Tất cả đều là lỗi của phụ thân", "Xin con hãy cứu phụ thân".

 

Trong mắt đại tỷ vừa có sự thương hại, vừa có sự chán ghét. Nàng chỉ hỏi một câu: "Cái c.h.ế.t của mẫu thân, có liên quan đến người hay không?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận