Bất Tham

18

 

Ngày hôm sau, cấm quân đến phủ, tuyên bố rằng trong phủ có loạn thần tặc tử âm mưu tạo phản, vừa vào cửa đã xông thẳng đến thư phòng của đại tỷ.

 

Bọn họ lục tung gần như cả thư phòng lên, phụ thân đứng ngoài nhìn mà mặt mày tái mét, nụ cười gượng gạo cũng sắp không giữ nổi nữa! Thế nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.

 

Ta và đại tỷ nhìn phụ thân như nhìn một kẻ ngốc. Chẳng lẽ họ thật sự cho rằng kế hoạch của mình cao siêu đến vậy sao?

 

Hơn nữa, bản thân ông ta cũng từng bị chiêu này hãm hại một lần, vậy mà giờ lại định giở trò cũ? Chẳng lẽ trong mắt ông ta, đại tỷ thật sự ngốc nghếch đến vậy?

 

Thế là, tình thế hoàn toàn thay đổi. Đại tỷ bình tĩnh ung dung, mặc cho người ta lục soát, còn phụ thân thì đứng ngồi không yên. Chừng nào chưa tìm thấy "tang chứng" mà bọn họ đã ngụy tạo, chưa thể kết tội đại tỷ, thì ông ta vẫn không thể nào yên tâm.

 

Nhìn bộ dạng của phụ thân, ta thật sự cảm thấy có chút đau lòng. Chẳng lẽ đại tỷ không phải là con gái ruột của ông ta sao? Dù ta là con gái mới được nhận về, tình cảm chưa sâu đậm, nhưng đại tỷ dù sao cũng là do chính tay ông ta nuôi lớn. Sao cứ phải đẩy mọi chuyện đến mức này, chỉ vì phú quý của bản thân, mà không tiếc hãm hại chính con gái ruột của mình?

 

Đúng lúc này, một đội cấm quân khác từ thư phòng của phụ thân tìm thấy "bức thư" kia, nhưng nội dung bên trong lại là những lời lẽ bất mãn của ông ta và Nhu nhi đối với Hoàng thượng, sự sùng bái Lục hoàng tử, cùng với những oán hận dành cho đại tỷ.

 

Trong thư thậm chí còn viết rằng, sau khi Lục hoàng tử lên ngôi, sẽ đày ta và đại tỷ đến biên ải làm quân kỹ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận