Bất Tham
11
Giữa lúc các vị đại thần đang tranh luận sôi nổi, công chúa Vĩnh Hòa từ sau tấm rèm châu bước ra, che miệng cười nói: "Chuyện này chẳng phải rất đơn giản sao? Người giữ thành, dù là ai, cũng xứng đáng được khen ngợi là có công lao to lớn, vất vả hi sinh, tại sao nam nhân thì có thể làm quan, mà nữ nhân lại không được?"
Lễ bộ Thượng thư đứng đầu hàng dưới bước ra, thưa rằng: "Lời ấy của công chúa thật là hoang đường! Cố thị nữ tuy trung dũng nhưng thưởng chút vàng bạc là được rồi. Nay trong triều toàn là nam nhân làm quan, nữ nhân mà bước vào triều đường thì còn ra thể thống gì!"
Công chúa Vĩnh Hòa lại cười đáp: "Nếu đã vậy, đổi toàn bộ quan viên trong triều thành nữ tử, chẳng phải là được rồi sao?"
Các vị đại thần cổ hủ nghe vậy đều tức đến mức râu tóc dựng ngược, trợn mắt nhìn, thế mà hoàng đế lại thấy cô con gái nhỏ của mình thật ngây thơ đáng yêu.
Cuối cùng, công chúa Vĩnh Hòa thấy đã đạt được mục đích nên dừng lại, nàng bám lấy cánh tay hoàng đế nũng nịu: "Phụ hoàng, người đã biết con không hiểu việc triều chính, vậy mà cứ bắt con nói ra suy nghĩ của mình, khiến con bị bọn họ chê cười! Hay là thế này, phụ hoàng ban cho Cố thị thứ nữ một tấm biển ngạch, rồi phong thêm cáo mệnh cho nàng ấy, được không ạ?"
Vẫn còn vài vị đại thần muốn lên tiếng phản đối: "Cáo mệnh từ trước đến nay đều là ban cho những người có phu quân hoặc con cái lập được công trạng..."
Công chúa Vĩnh Hòa trừng mắt phượng: "Chẳng lẽ không cho người ta tự mình kiếm lấy cáo mệnh sao?"
Hoàng đế ngẫm nghĩ một lát, dù sao cũng chỉ là cáo mệnh, tuy nói có chút kinh thế hãi tục, nhưng cũng chẳng sao. Cáo mệnh vốn không có thực quyền, chỉ là danh tiếng nghe cho sang mà thôi, vậy nên cứ phong cho nàng ta làm Nghi nhân ngũ phẩm, đỡ cho bọn họ cứ tranh cãi mãi.