Bất Tham
3
Vì vậy, hôm sau khi đi vệ sinh, ta đã hái một nắm lớn mang đến cho đại tỷ. Đại tỷ có vẻ ngạc nhiên, rồi lại luống cuống, cứ như việc ta nhìn thấy nàng ấy cắn răng khêu mụn nước là chuyện gì to tát lắm vậy. Nhưng cuối cùng nàng ấy vẫn nhận lấy, rồi cứng nhắc và vụng về xoa đầu ta.
Chuyện này bị huynh trưởng nhìn thấy. Nhiều ngày đi đường khiến hắn sớm đã mất đi phong thái của văn nhân, chuyện gì cũng so đo tính toán. Hắn nhìn chằm chằm vào ta, hỏi: "Cố Minh Lộ, đó là cái gì?"
Ta không thích cái giọng điệu mà hắn gọi tên ta như vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Cỏ chữa đau chân ạ."
Huynh trưởng tức giận quát: "Sao muội không cho ta?"
Ta nhìn đại tỷ, rồi lại nhìn hắn, lấy hết can đảm nói: "Bởi vì muội không thích huynh!"
Huynh trưởng sốt ruột, xông lên định giật lấy. Ta sợ quá nhắm chặt mắt, đưa tay đẩy ra, ai ngờ lại khiến hắn ngã nhào xuống đất. Ta kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại nhìn tay mình, cứ như một ngọn núi lớn vừa bị ta dễ dàng đẩy ngã vậy.
Huynh trưởng tỏ vẻ bị sỉ nhục, chỉ trích ta: "Trăm điều thiện, hiếu thuận là đầu. Muội có thứ tốt gì cũng chỉ biết giấu diếm, có chút nào giống làm con cái, làm em út trong nhà không?"
Ta nghe không hiểu, liền hỏi đại tỷ: "Trăm điều thiện, thật sự hiếu thuận là đứng đầu sao ạ?"
Đại tỷ đáp: "Đúng vậy."