Bất Tham

22

Đại tỷ không buồn liếc nhìn ông ta lấy một cái, kéo tay ta định rời đi. Ông ta vội vàng kêu lớn: "Uyển Nhi! Uyển Nhi! Con cũng đã nghe thấy rồi đấy, tất cả đều là do nàng ta làm, đều là do tiện phụ này gây nên! Nàng ta đã khiến ta và Lộ Nhi phụ tử ly tán, khiến Hoài Viễn chẳng nên trò trống gì, tất cả đều không liên quan đến ta, Uyển Nhi! Con hãy nghe ta nói! Nghe ta nói! Nàng ta đã c.h.ế.t rồi, ta là phụ thân con, con không thể bỏ mặc ta!"

 

Đại tỷ dừng bước, cúi đầu nhìn ông ta, bỗng nhiên khẽ cười. Nàng nói: "Có một hôm, ta lo lắng cho mẫu thân, liền chạy đến trốn trong tủ gỗ lê hoa ở phòng bà ấy để ngủ trưa. Ta nghe thấy người đến thăm bà. Mẫu thân nói: 'Cố lang, thiếp mấy ngày nay cảm thấy trong người mệt mỏi, chi bằng mời Tề đại phu của Tế Thế Đường đến xem sao'."

 

Lời đại tỷ vừa dứt, sắc mặt Cố Thành Chi càng thêm tái mét, ông ta run rẩy môi, lắp bắp: "Đừng... đừng nói nữa..."

 

Đại tỷ cười khẩy: "Người đã nói rằng: 'Chiêu Chiêu đừng suy nghĩ nhiều, nàng phúc lớn mạng lớn, sao có thể xảy ra chuyện gì chứ?'. Người phúc lớn mạng lớn như vậy, chắc hẳn cũng sẽ không gặp chuyện chẳng lành đâu."

 

Nói xong, nàng dắt tay ta bước ra khỏi căn phòng đó. Sau cánh cửa vang lên tiếng kêu gào ai oán, tuyệt vọng, một lúc sau liền trở nên im ắng.

 

Ngày hôm sau, Cố Thành Chi c.h.ế.t vì bệnh trong chính căn nhà nhỏ ấy.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận