Thịt Xong Hối Hận

Chương 9:

Chương 9:

 

Uống rượu xong, bầu không khí trên bàn có chút kỳ lạ.

 

Đặc biệt là tiếp sau lại có người mời anh ấy uống rượu, anh ấy đều không từ chối, uống nhiều đến mức đáng sợ.

 

Vì mọi người đều uống rượu, một lúc sau bầu không khí lại tốt lên, tôi thấp thỏm ngồi bên cạnh Tống Vãn, có chút lo lắng.

 

“Anh trai cậu bị sao vậy?” Tôi hỏi Tống Vãn.

 

“Tớ còn muốn hỏi cậu đấy, cậu với anh trai tớ bị sao vậy, còn Cố Vũ kia là thế nào nữa?” Tống Vãn len lén trao đổi ánh mắt với tôi.

 

“Cố Vũ à, anh ấy là đối tượng xem mắt mà mẹ tớ tìm cho tớ.”

 

“Cậu đi xem mắt?”

 

Tôi chịu thua! Tôi quên mất Tống Vãn có cái giọng nói oang oang. Cả bàn lại nhìn về phía tôi.

 

“Mọi người đừng làm khó cô ấy, tôi nhận phạt.” Cố Vũ cười nói giúp tôi giảm bớt sự ngại ngùng, còn bảo mọi người đừng trêu chọc tôi.

 

Anh ấy đúng là săn sóc thật.

 

“Anh uống ít thôi.” Tôi len lén kéo tay áo anh ấy, thật sự không nỡ nhìn anh ấy bị ép uống như vậy.

 

“Không sao.” Anh ấy hào sảng nói.

 

Câu nói này khiến mọi người ồ lên một trận, “Cặp đôi này mới vừa bắt đầu đã phát cơm chó rồi!”

 

“Hai người muốn phát cơm chó có thể về nhà đóng cửa lại rồi phát không?”

 

Tôi: ...

 

Bốp! Đột nhiên có người đặt mạnh ly rượu xuống, đứng bật dậy.

 

Là Tống Dã.

 

Tôi giật mình, anh ấy lại nổi cơn gì nữa vậy?

 

“Đi đâu đấy?” Bạn học hỏi anh ấy: “Không uống nữa à?”

 

“Đi vệ sinh.” Anh ấy cáu kỉnh trả lời: “Lát nữa tiếp tục.”

 

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy thất thố như vậy.

 

Phải biết rằng bình thường anh ấy vẫn luôn lạnh lùng, gặp chuyện gì cũng rất bình tĩnh, dường như không có chuyện gì có thể khiến sắc mặt anh ấy thay đổi.

 

Hôm nay anh ấy bị sao không biết.

 

Sau khi Tống Dã quay lại, lại tiếp tục uống rượu.

 

Lúc tôi len lén nhìn anh ấy, anh ấy cũng không còn nhìn tôi như trước nữa.

 

Tới lúc về Tống Vãn lái xe. Lúc tôi lên xe, thầy hướng dẫn của Tống Dã ngồi ở ghế phụ, Cố Vũ và Tống Dã ngồi ở ghế sau.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận