Thịt Xong Hối Hận
Chương 11:
Chương 11:
“Anh mau dậy đi.” Tôi thật sự muốn khóc.
“Chóng mặt.” Anh ấy lẩm bẩm bên tai tôi, không có ý định đứng dậy: “Em để anh nghỉ một lát.”
“Anh để em dậy trước đã, anh cứ nằm nghỉ ngơi... A!”
Tiếp sau đó, giọng nói của tôi nhỏ đến mức chính tôi cũng không thể nghe thấy được, chỉ vì tư thế này quá xấu hổ khiến tim tôi đập thình thịch.
Đặc biệt là hình như nơi nào đó của anh ấy còn có phản ứng nữa.
Tôi tiêu rồi.
“Tống Dã.” Tôi nhỏ giọng gọi tên anh ấy, tiếng tim đập như muốn át cả giọng nói của tôi.
“Ừm.” Anh ấy đáp lại với giọng trầm thấp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận