Thịt Xong Hối Hận

Chương 15:

Chương 15:

 

Chờ tôi cúp máy, tin nhắn WeChat của anh lại tới.

 

“Anh có thể đến tìm em không? Bạn gái của anh.”

 

Tôi vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, hình như tối nay mẹ tôi không ra ngoài đánh bài.

 

“Không tiện.” Tôi trả lời anh ấy.

 

Một lúc sau, anh ấy lại nhắn tin, “Vậy anh đứng dưới cửa sổ nhìn em một chút thôi.”

 

“Có gì đẹp mà nhìn?” Tôi cạn lời.

 

“Không nhìn không ngủ được.”

 

Thôi được rồi.

 

“Để em đi tìm anh.” Gửi xong, tôi vội vàng lau khô tóc, thay quần áo ra ngoài.

 

Kết quả tôi mới vừa chạy xuống lầu đã bị một bàn tay to lớn kéo vào lòng.

 

Tôi còn tưởng mình gặp phải kẻ xấu, định kêu cứu thì nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh ấy.

 

Mấy ngày không gặp, vừa nhìn thấy anh ấy, tim tôi đã đập rộn lên.

 

“Không phải đã nói để em đi tìm anh ư?”

 

“Không đợi được.” Nói xong, anh ấy liền giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi hôn xuống.

 

Khoảnh khắc đó, thế giới của tôi như bị anh ấy lấp đầy, đầu óc toàn màu hồng.

 

Bên ngoài đột nhiên mưa to, chúng tôi cứ thế trốn trong hành lang ôm hôn.

 

Thật muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này.

 

Hôn đến cuối cùng, giọng anh ấy khàn đặc, ánh mắt mê ly nhìn tôi, “Đến nhà anh trú mưa nhé? Tối nay nhà anh chỉ có mình anh thôi.”

 

Tim tôi đập càng nhanh hơn, cúi đầu xuống nói nhỏ một tiếng, “Được.”

 

Thế là hai chúng tôi vội vàng đến nhà anh ấy.

 

Chuyện sau đó cứ thế xảy ra.

 

Tôi cứ như vậy nằm trong phòng anh ấy, nhìn những bóng đèn led trên trần nhà, đếm mãi cũng không hết.

 

Anh ấy không nhịn được nhỏ giọng hỏi tôi: “Muốn anh tắt đèn không?”

 

“Tắt đèn là có thể ngủ ư?” Tôi nhỏ giọng hỏi.

 

Anh ấy dừng lại một chút, không nói gì, chỉ cúi đầu hôn lên môi tôi, “Nghe nói em thích anh rất nhiều năm rồi.”

 

“Rồi sao?” Tôi uể oải.

 

“Anh xin lỗi vì đã lạnh nhạt với em nhiều năm như vậy.” Anh ấy cười dịu dàng, “Anh phải bù đắp cho em.”

 

Tôi thật muốn thân thiết truyền cho anh ấy một chữ: “Cút!”

 

Kêu anh bù đắp chứ không phải kêu anh tự thể nghiệm!

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận