Thịt Xong Hối Hận

Chương 4:

Chương 4:

 

Tôi:?

 

Anh phòng sói đấy à... Anh đang làm gì trong đó thế?

 

“Em muốn giải thích với anh một chút.” Tôi hơi ngại ngùng.

 

Mấy giây sau, cuối cùng cửa cũng được mở ra. Khoảng cách quá gần. Mãi tới lúc này tôi mới nhận ra anh ấy cao như vậy, tôi phải ngước mỏi cả cổ.

 

“Giải thích gì?” Xung quanh anh ấy tỏa ra khí lạnh.

 

“Món quà đó, em có thể lấy lại được không? Sau này em tặng anh cái khác.” Tôi đưa tay ra muốn lấy lại.

 

“Cũng biết ngại à.” Anh ấy không định trả lại cho tôi, “Em tặng quà cho người ta xong rồi còn hối hận đòi lại nữa?”

 

“Không phải... Đó là tặng cho...” Tống Vãn. Nửa câu sau tôi chưa kịp nói hết, chẳng hiểu anh ấy đang tức giận cái gì.

 

“Làm việc cũng vậy, em làm một nửa rồi lại hối hận?”

 

Đôi mắt đen láy sâu thẳm không thấy đáy cứ nhìn chằm chằm tôi khiến tôi sởn gai ốc.

 

Tim tôi đập thình thịch.

 

Tôi không phải kẻ ngốc, hẳn ý anh ấy giống với ý tôi hiểu đúng không?

 

Mặt tôi bắt đầu nóng lên.

 

“Em là con gái, có biết...” Cảm giác như anh ấy muốn mắng tôi, nhưng đột nhiên anh ấy lại dừng lại, thở dài một hơi:

 

“Sau này đừng tặng đồ linh tinh cho đàn ông nữa. Đi xuống đi.” Nói xong anh ấy trực tiếp đóng cửa lại.

 

Tôi: ?

 

Hay lắm, mấy thứ đó vốn không phải tặng cho anh ấy, anh ấy đúng là giỏi tự mình đa tình. Tôi tức giận đi xuống lầu.

 

 

“Nguyễn Nguyễn, cậu đi vệ sinh mà sao lại lên trên lầu?” Cái cô gái Tống Vãn này đúng là âm hồn bất tan.

 

“Đừng chọc mình, đừng tưởng hôm nay là sinh nhật cậu thì mình sẽ không đánh cậu.” Trong lòng tôi rất tức giận, tôi trút hết tất cả tức giận lên người Tống Vãn.

 

“Hung dữ vậy?” Cô ấy đang rửa chén với tôi nhưng ánh mắt cứ luôn nhìn ra ngoài cửa:

 

“Cậu hung dữ như vậy, tớ thật sự muốn thấy dáng vẻ cậu quát anh trai tớ.”

 

“Cậu là em gái ruột của anh ấy thật sao?” Tôi trợn trắng mắt: “Huống hồ anh trai cậu không tới phiên mình mắng.”

 

Mắng?

 

Mình mới là người mới phải chịu tức chạy xuống đây? Mình dám hung hăng với anh ấy mới là lạ?

 

“Đừng nản chí, anh trai tớ có hung dữ cỡ nào cũng chỉ là cái bị bông thôi, cậu mà quát anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ khóc.”

 

Khóc? Tống Dã?

 

Không thể nào! Đời này cũng không thể!

 

Nhưng... đột nhiên tôi có một ý nghĩ đáng xấu hổ.

 

“Cậu đang cười ngây ngô cái gì vậy?” Tống Vãn dùng cánh tay hích tôi.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận