Thịt Xong Hối Hận

Chương 3:

Chương 3:

 

“A… Có thể là cháu nhớ nhầm, để cháu nhặt rau giúp dì nhé.” Tôi đành phải mặt dày đi vào bếp.

 

Kết quả Tống Vãn cũng lẽo đẽo theo vào.

 

“Cậu đang sợ anh tớ à?” Tống Vãn vừa nhặt rau vừa hỏi tôi.

 

“Nói nhảm, cậu làm như cậu không sợ ấy?” Tôi bực bội cãi lại.

 

Từ nhỏ đến lớn, Tống Dã vẫn luôn là học bá, vừa lạnh lùng vừa hung dữ, tôi và Tống Vãn đều học dốt, mỗi năm trước khi khai giảng chúng tôi đều phải hèn mọn đi ăn cắp bài tập về nhà của anh ấy để chép.

 

Lúc đầu anh ấy còn mắng chúng tôi, nhưng không biết từ ngày nào đó, bỗng nhiên anh ấy bắt đầu mở một con mắt nhắm một con mắt.

 

Đã ôm đùi người ta thì phải quỳ xuống mà ôm, tôi và Tống Vãn luôn sợ anh trai cô ấy.

 

“Có không? Tớ thấy cậu sợ anh ấy quá rồi!” Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi phải vội vàng quay đi né tránh ánh mắt cậu ấy.

 

“Bình thường thôi, anh ấy có hung dữ cỡ nào thì cậu cũng là em gái ruột của anh ấy.” Tôi ấp úng, cố gắng lừa cho qua chuyện.

 

 

Lúc ăn cơm, cuối cùng Tống Dã và bạn học của anh ấy cũng ra khỏi phòng.

 

Tôi nấp ở một góc len lén nhìn anh ấy, không ngờ trùng hợp đụng phải ánh mắt cũng đang nhìn về phía tôi của anh ấy.

 

Nhịp tim tôi bỗng tăng tốc, vội vàng thu hồi tầm mắt.

 

Tôi nhớ đến đêm hôm đó, anh ấy cũng dùng đôi mắt này, nửa tỉnh nửa mơ nhìn tôi, lại không nói gì.

 

Tôi lề mề một lúc, cuối cùng vẫn đi đến ngồi vào bàn ăn.

 

Lúc ăn cơm, tôi cứ như con rùa rụt cổ, chỉ cắm cúi ăn.

 

“Tống Dã, chúc mừng sinh nhật cậu!”

 

“Đây là một chút tâm ý của bọn tớ.” Các bạn học của Tống Dã bắt đầu lần lượt tặng quà cho anh ấy.

 

Nhân duyên tốt thật đấy!

 

Đang nghĩ linh tinh, chợt Tống Vãn đá tôi một cái.

 

“Làm gì vậy?” Tôi trừng mắt nhìn cô ấy.

 

“Không phải cậu đã quên chuẩn bị quà cho anh tớ đấy chứ?” Cô ấy nhỏ giọng nói.

 

Tôi thật sự cảm ơn cái giọng oang oang của cô ấy, cho dù đã hạ giọng rồi, nhưng cả bàn vẫn nghe thấy hết.

 

Tôi: ...

 

Tôi thực sự không chuẩn bị.

 

Kết quả, vẫn là tôi đã đánh giá thấp cô ấy!

 

Chỉ một giây sau…

 

“Anh, đây là quà Tô Nguyễn tặng cho anh, cậu ấy ngại đưa cho anh.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận