Thịt Xong Hối Hận

Chương 7:

Chương 7:

 

Tôi không biết cảm xúc này từ đâu tới, có lẽ là do thấy chị gái kia với Tống Dã quá thân mật, không nén được chua xót trong lòng, nói chung là tôi đang cảm thấy rất khó chịu.

 

“Ai lớn ai nhỏ không quan trọng, con gái mà trông trẻ hơn tuổi thật vẫn thích hơn mà.” Đàn chị khóa trên cố hóa giải bầu không khí ngượng ngùng.

 

“Tớ đi đổ rác.” Tôi xoay người cầm túi rác bên chân lên, mở cửa đi ra ngoài.

 

Tôi cảm thấy mình thật nực cười, rõ ràng Tống Dã chẳng nói gì, cũng chẳng cho tôi danh phận gì, tôi lại ở đây ghen tuông linh tinh.

 

Quen biết anh ấy nhiều năm như vậy, dường như quan hệ giữa chúng tôi vẫn luôn là tôi theo đuổi anh ấy, thỉnh thoảng anh ấy sẽ đáp lại tôi một chút, thậm chí là không đáp lại, mà tôi cứ mãi ảo tưởng rằng anh ta cũng hơi thích tôi.

 

Sau đó, tôi cứ thế đơn phương thích anh ấy nhiều năm, ghen bóng ghen gió đủ kiểu, nhưng lại chẳng có gan tỏ tình, chỉ biết tự mình ảo tưởng rồi tự mình ghen.

 

Ngay cả đêm hôm đó, dù đã làm tới bước đó rồi nhưng tôi vẫn sợ anh ấy tỉnh lại sẽ từ chối tôi, cuối cùng tôi lại chạy trốn.

 

Nghĩ tới những điều này, tôi cảm thấy bức bối trong lòng, dứt khoát tựa người vào tường hành lang hít thở thật sâu.

 

“Đổ rác mà đổ ở cầu thang à?” Đột nhiên có một giọng nói vang lên trên đỉnh đầu.

 

Tống Dã?!

 

Tôi lập tức khôi phục lại dáng vẻ cà lơ phất phơ.

 

Thực ra tôi cũng không nhất thiết phải làm như vậy, chỉ là tôi cảm thấy, chỉ cần tôi giữ nguyên dáng vẻ không đứng đắn, cho dù có bị từ chối hẳn cũng không khó chấp nhận quá mức.

 

“Giảm béo không được hay sao?” Tôi không để ý tới anh ấy nữa, xách túi rác chạy xuống tầng.

 

Chạy được nửa đường, đột nhiên Tống Dã kéo tay tôi lại.

 

Tay anh ấy rất lớn, rất lạnh, giống như con người anh ấy vậy, toàn thân toát ra khí lạnh.

 

“Đừng chạy nữa, cẩn thận... đau bụng.” Anh ấy nói rất nhỏ, nhưng từng câu từng chữ in sâu vào trong lòng tôi.

 

“Em không sao, anh không cần quan tâm tới em, anh kéo em như vậy, lỡ đàn chị khóa trên thấy sẽ không vui đâu.” Tôi vẫn giữ giọng điệu chua ngoa như trước kia.

 

Anh ấy không nói gì, nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Tôi bị anh ấy nhìn tới sởn cả gai ốc.

 

 

Tôi nhớ tới câu quảng cáo kia, cứ nhìn nữa đi, nhìn nữa là tôi ăn thịt anh đấy.

 

Một anh chàng đẹp trai như anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi như vậy, đúng là trông còn hấp dẫn hơn cả bánh kẹo.

 

Mỗi tế bào trong cơ thể tôi đều đang sôi trào sung sướng.

 

Vì thế, tôi không kìm được bật thốt ra một câu lưu manh: “Tống Dã, chúng ta có nên thử lại lần nữa không?”

 

Nói xong, chờ khi bản thân kịp phản ứng rồi, tôi thật muốn tát c.h.ế.t mình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận