Thịt Xong Hối Hận
Chương 2:
Chương 2:
“Sao cậu lại về rồi, không phải cậu đang đi du lịch sao?” Tôi vội vàng chuyển chủ đề.
“Đừng nói nữa, anh tớ bị cảm nặng, sốt cao, tớ quyết định về luôn.”
“Sốt?” Tôi không nhịn được, giọng nói hơi cao lên.
Nói xong tôi vội vàng che miệng lại, nhưng vẫn không thoát được ánh mắt của Tống Vãn: “Cậu kích động cái gì? Sao mặt cậu đỏ thế?”
“Ngủ đắp chăn mặt không đỏ mới lạ? Cậu đừng có động tay động chân!”
Tôi gạt tay cô ấy ra, không cho cô ấy sờ lên mặt tôi, sợ cô ấy phát hiện tôi cũng đang sốt.
“Cậu đánh tớ làm gì!” Tống Vãn bực bội thu tay về.
“Anh trai cậu ốm đến mức đấy rồi, cậu không về chăm sóc anh ấy, chạy đến đây làm gì!”
Tôi cũng quát cô ấy. Quát tháo là cách giao tiếp thân thiện giữa tôi và cô ấy.
“Đúng rồi đấy, anh ấy ốm đến thế rồi, còn bảo tớ mang dây chuyền đến trả cậu, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!”
Nói xong cô ấy nhét một cái túi vào tay tôi rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
Tôi nghẹn lời. Lúc này mới phát hiện cổ mình trống trơn.
Dây chuyền rơi từ lúc nào không biết, may mà Tống Vãn không suy nghĩ nhiều.
Sau khi tiễn cô ấy đi, tôi càng nghĩ càng thấy không đúng, làm sao Tống Dã biết sợi dây chuyền này là của tôi?
Đây là lần đầu tiên tôi đeo sợi dây chuyền này, là tôi mua riêng để đeo trong buổi họp lớp cho ra dáng con gái một chút.
Lẽ ra, đây cũng là lần đầu tiên Tống Dã nhìn thấy nó. Vậy nên, hoặc là anh ấy đã nhìn chằm chằm tôi trong buổi họp lớp, hoặc là lúc đó anh ấy vốn không hề say...
Không say? Tôi giật mình ngồi bật dậy.
Vậy chẳng lẽ... anh ấy tỉnh táo nhìn tôi vụng về cởi cúc áo, cởi thắt lưng của anh ấy, còn nghe thấy những lời lẽ không đứng đắn của tôi?
“Anh, anh đẹp trai quá đi, em chỉ hôn một cái thôi, anh sẽ không giận chứ?”
“Em chỉ sờ một chút thôi, anh sẽ không để ý chứ?”
“Anh nóng quá, em cởi quần áo ra giúp anh là đang làm việc tốt đúng không?”
“Oa, anh còn có cả cơ bụng nữa, em học toán kém, đếm từng múi một được không?”
...
Vậy là những lời ong bướm đó của tôi đều bị anh ấy nghe thấy hết?
Tôi muốn c.h.ế.t đi cho xong! Giết tôi đi, ngay bây giờ!
…