Thịt Xong Hối Hận

Chương 5:

Chương 5:

 

Tôi nhìn chằm chằm anh ấy, anh ấy cũng nhìn chằm chằm tôi, giằng co không dứt.

 

“Thôi được rồi, anh lái xe đưa em về.” Anh ấy nhìn đồng hồ rồi nói: “Nhanh lên.”

 

Tôi thấy anh ấy bày ra vẻ không tình nguyện lại tức giận, nếu không phải cần tiết kiệm tiền xe, chắc chắn tôi sẽ không chịu được cơn tức như vậy.

 

“Biết rồi.” Tôi cầm quần áo lên rời đi.

 

 

Dọc theo đường đi chúng tôi không nói với nhau câu nào, mỗi người có một tâm tư riêng.

 

Cuối cùng cũng tới dưới nhà tôi, anh ấy dừng xe lại, xuống xe theo tôi.

 

Tôi đi về phía trước, anh ấy đút hai tay trong túi chậm rãi đi theo tôi.

 

“Nghe Tống Vãn nói, mấy hôm trước em bị ốm?” Anh ấy mở lời trước. Quả nhiên Tống Vãn vẫn nhìn ra tôi bị sốt.

 

“Ừm, hơi khó chịu một chút.” Tôi nhỏ giọng nói.

 

Không biết vì sao, việc ở riêng với anh ấy làm tôi cảm thấy rất ngại ngùng, tay chân lóng ngóng không biết nên đặt đâu mới phải.

 

Anh ấy cụp mắt nhìn tôi  rồi thở dài, “Đã nói với em là anh bị cảm rồi, em không nghe còn trách ai?”

 

“Lúc nào?” Tôi cảm thấy lời này của anh ấy có chút khó hiểu.

 

“Em nói xem còn có thể là lúc nào?” Anh ấy dừng lại, hỏi tôi.

 

“Không biết... A...” Vừa nói xong, trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh: Lúc tôi cúi người vội vàng hôn anh, anh quay mặt đi, hình như lúc ấy anh đã nói một câu như vậy.

 

Trời ơi... Tôi không còn mặt mũi nào để sống trên đời này nữa.

 

Tôi nhìn thấy ánh mắt mang ý chất vấn của anh ấy cũng đủ biết mình không thể trốn tránh chuyện kia được, đúng là đau đầu.

 

“Anh rất tức giận ư?” Tôi thăm dò thái độ của anh ấy.

 

“Ừm.” Anh ấy trả lời dứt khoát lạ thường.

 

“Em... Em say, em không biết gì ết.” Tôi vẫn đang chối cãi, “Chỉ hôn có một cái thôi, anh không cần phải tức tới vậy chứ.”

 

Anh ấy không nói gì chỉ nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt nặng nề: “Chỉ hôn... một cái?”

 

Đúng lúc này, cách đó không xa đột nhiên có một người đi tới, tôi vừa nhìn đã biết đó là bác Vương, người lắm chuyện nổi tiếng ở khu chúng tôi, bác ấy rất thân với mẹ tôi.

 

Nửa đêm nửa hôm, tôi và Tống Dã trai đơn gái chiếc đứng ở nơi này, nếu bị bác Vương nhìn thấy, đoán chừng ngày mai cả khu đều sẽ biết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận