Thịt Xong Hối Hận
Chương 13:
Chương 13:
Mới vừa mơ tới đây, tôi đã kích động bừng tỉnh.
Tôi mới vừa tỉnh dậy đã nghĩ ngay tới chuyện đêm qua. Tôi vội vàng xuống giường tìm người, nhưng nào còn bóng dáng ai nữa?
Xong đời, cầu trời cho anh ấy đừng đi linh tinh để bị mẹ tôi phát hiện.
Kết quả khi tôi chạy ra khỏi phòng đã thấy anh ấy với mẹ tôi đang ăn sáng trong phòng ăn.
Ôi trời ơi…
Thế là chuyện tôi dẫn đàn ông về nhà qua đêm đã bại lộ rồi ư?
Mẹ tôi kêu tôi qua ngồi.
Tôi thấp thỏm nhìn bà rồi lại nhìn anh ấy, không ngờ anh ấy có thể bình tĩnh tới vậy…
“Tối hôm qua con thức khuya? Gọi con mãi mà con không chịu dậy.”
Tôi mới vừa ngồi xuống, mẹ tôi đã trừng mắt liếc tôi.
A?
“Con sai rồi.” Không chờ mẹ tôi nổi giận, tôi đã ngoan ngoãn thừa nhận sai lầm.
Mẹ tôi nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, sau đó tôi lại nhìn thấy anh ấy cúi đầu nghẹn cười.
“Sao hôm nay ngoan quá vậy?” Mẹ tôi nhỏ giọng thì thầm, sau đó bà bỗng nghĩ tới chuyện gì, kề sát vào tai tôi, tôi sợ tới mức nhắm tịt mắt lại.
“Mẹ hiểu rồi, con đang giả vờ ngoan ngoãn trước mặt Tống Dã đúng không?” Dừng lại một chút, bà ấy lại nói tiếp:
“Người ta đã tới hơn một tiếng đồng hồ rồi con mới dậy, không ngờ con còn có ngày được người khác chờ đợi như thế, đúng là có cao nhân chỉ điểm, tiếp tục đi.”
Tôi: !!!
Cái gì gọi là anh ấy đã tới đây hơn một giờ?
Rõ ràng anh ấy đã tới đây hơn mười giờ rồi có được không…
“Khụ…” Tôi ho nhẹ một tiếng, hỏi với giọng thăm dò: “Anh tìm em có việc gì ư?”
Anh ấy cười trầm thấp rồi lại nghiêm túc nói: “Đồ của anh bị rớt mất, em có nhìn thấy không?”
Mẹ tôi lộ ra vẻ mặt khó hiểu, mà tôi thì sợ tới độ vội vàng bịt chặt cái miệng bắt đầu nói linh tinh của anh:
“Có thể là có… Hôm qua em có cầm một bộ quần áo trên xe, không biết có phải đã cầm nhầm quần áo của anh không…”
Nói xong tôi lại vọt nhanh vào trong phòng mình.
Tên đàn ông thúi, quần áo của anh ấy nằm ở chỗ nào vậy?
Tôi lật tung khắp nơi, lật tới đầu đầy mồ hôi, tìm thế nào cũng không thấy đồ của anh ấy. Không biết lúc ra ngoài phải giải thích sao với mẹ đây…