Thịt Xong Hối Hận
Chương 1:
Chương 1:
Sáng sớm tinh mơ, mẹ tôi thấy tôi xuất hiện trước cửa nhà với quầng thâm mắt to đùng, giật cả mình.
“Tối qua con đi ăn trộm sao?”
Tôi sợ tới mức giật nảy mình. Tôi muốn nói cho mẹ biết thật ra chuyện còn nghiêm trọng hơn ăn trộm...
“Mau vào nhà ngủ đi, còn đứng ngây ra đấy làm gì, khi nào ăn cơm mẹ gọi!”
Mẹ tôi đúng là kiểu người miệng cứng lòng mềm, ngoài miệng mắng chửi như thế nhưng vẫn lo lắng bữa ăn giấc ngủ của tôi.
Tôi ngơ ngác về phòng, nằm vật ra giường cả ngày, đợi đến khi tôi bị cơn đói đánh thức...
Thì đã là buổi chiều.
Đầu giường có một hộp cơm, còn có một tờ giấy nhắn, “Tỉnh dậy thì ăn cơm đi, mẹ đi đánh mạt chược rồi, đừng làm phiền.”
Tôi thật sự không biết tôi có phải con ruột của mẹ tôi không nữa. Ngồi dậy cố ăn vài miếng cơm, nhưng chẳng thấy ngon lành tẹo nào,
Huyệt thái dương đau như búa bổ, tôi sờ lên người mình, toàn thân nóng ran.
Xong đời rồi!
Tôi tìm một cái nhiệt kế ra, quả nhiên, tôi bị sốt.
Tôi ngẩn người vài giây, sau đó lấy điện thoại ra lên mạng tìm xem có ai từng gặp phải tình trạng như tôi không.
Hình như là không có.
Trên mạng có một câu trả lời nói rằng hoảng sợ mệt mỏi quá độ cũng có khả năng dẫn đến sức đề kháng yếu bớt, gây sốt...
Tôi cẩn thận nghĩ lại, vừa thấy buồn cười vừa thấy tức giận vì hành động tự chuốc lấy phiền phức của mình.
Sau đó tôi đi đến tủ lạnh lấy đá chườm, bắt đầu xem tin nhắn trong nhóm lớp.
Một tin nhắn đập vào mắt: “Nguyễn Nguyễn, tối qua cậu và anh trai tớ... thành công rồi chứ?”
Nhìn thấy tin nhắn này, tôi sợ đến mức dựng cả tóc gáy, vội vàng nhắn tin riêng cho tên Tống Vãn miệng rộng này.
“Tống Vãn! Cậu gửi tin nhắn vào nhóm rồi, mau thu hồi lại!”
“A, tớ không biết, hình như không thu hồi được.”
“Thỏi son Dior tớ mới mua, tặng cho cậu.”
“Thực sự không thể thu hồi được.”
“Album có chữ ký của Thiên Tỷ!”
“Thu hồi rồi!”
Tôi:...
Cô ấy thu hồi thì thu hồi rồi đấy, nhưng tôi vẫn không yên tâm cứ nhìn chằm chằm vào nhóm lớp nửa tiếng đồng hồ.
Xác định không có gì bất thường mới bỏ điện thoại xuống.