Ánh trăng nhô lên, treo đầu ngọn liễu, ánh bạc dịu dàng rải xuống mặt hồ, lấp lánh tựa ngọc lưu lý.
Thiên Thu Phong, bên ao sen.
Lục Quy Tuyết cạnh bờ, tay nắm đầu con cá chép béo, trầm giọng khẽ hỏi: “Sao c.ắ.n khác?”
Nửa canh giờ , y định để Tuyết Lộc Thanh Vũ Liên Đài tĩnh dưỡng, dùng linh khí trong hồ phục hồi thể. Tuyết Lộc bước xuống nước con cá chép c.ắ.n chân, mạnh đến nỗi chảy m.á.u.
Lục Quy Tuyết đành bất đắc dĩ đưa Tuyết Lộc về biệt viện, xin bôi t.h.u.ố.c, bận rộn một hồi mới ngoài.
Con cá chép béo trong ao vung đuôi, nước b.ắ.n tung tóe, như thể đang lườm y.
Bỗng nhiên, cánh tay trái Lục Quy Tuyết nóng rát, tay áo hiện lên một đường chỉ đỏ, quấn quanh như vòng tay.
Rồi y giọng non nớt cáu kỉnh vang lên: “Ngươi hiểu ? Cái hồ như phòng ngủ của ! Ngươi ký khế ước với , nên mới cho ngươi thỉnh thoảng ngâm một chút. Sao giờ dẫn khác ? Phòng của ngươi cũng để khác thích thì thích thì ?”
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Lục Quy Tuyết bất lực đáp: “Thanh Vũ Liên Đài là của sư tôn , chỉ cho ngươi mượn. Đừng ngang ngược như thế.”
“Ta mặc kệ! Giờ ở đây, hồ là của . Đừng tùy tiện nữa! Nếu còn , sẽ ăn thịt ngươi - Awoo!”
Lục Quy Tuyết giơ tay b.úng lên trán con cá, nghiêm giọng: “Ta dặn ngươi thế nào? Rèn luyện cho , đụng đến m.á.u tươi thịt sống. Giờ còn dọa ăn thịt ? Vậy đừng ở đây với nữa.”
Giọng thiếu niên lập tức dịu : “…Thì chỉ vì tức thôi. Ta c.ắ.n nhẹ mà, dùng sức. Nhìn , rớt miếng thịt nào .” Con cá béo ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh Lục Quy Tuyết.
Nghe nó mà bất lực, dạy dỗ một đứa trẻ thật dễ dàng một chút nào. So , Thẩm Lâu Hàn quá là ngoan ngoãn.
Dù trong kỳ nghỉ Tết, vẫn lơ là luyện tập. Sau yến tiệc, ngày nào Thẩm Lâu Hàn cũng đến Hàn Nhai Tiểu Cảnh luyện kiếm, lễ phép, hiểu chuyện, còn chăm chỉ.
Đang nghĩ cách dạy con cá nghịch ngơm , thì một giọng khác xen ý thức y.
Hệ thống vắng bóng lâu nay hiện lên, chen : [Ta ngắt lời cuộc trò chuyện cảm động , nhưng nhắc ngươi, lá bùa hộ mệnh của ngươi sắp dùng đến . Chuẩn ngay .]
Lục Quy Tuyết thì còn tâm trí dạy dỗ con cá hư đốn.
Y từng chuẩn hai lá Song Tâm Phù, một lá Vân Lan Tiên Tôn đem theo khi khỏi Quỳnh Sơn, lá còn y luôn giữ bên để tránh bất trắc.
Kiếp , khi Vân Lan Tiên Tôn đến Bắc Hoang trừ yêu, lúc mấu chốt để độ kiếp thì một tai họa bất ngờ ập đến - Cửu Thiên Lôi Kiếp bất ngờ giáng xuống, đây là thiên kiếp hiểm ác và quỷ quyệt nhất. Lúc , Vân Lan Tiên Tôn còn Ma chủ từ Ma giới Bắc Hoang đ.á.n.h lén, phân tâm ứng phó, dẫn đến độ kiếp thất bại.
Đã thế, lúc lôi kiếp giáng xuống, Vân Lan Tiên Tôn còn Ma Chủ Bắc Hoang phục kích, phân tâm ứng phó, cuối cùng vượt qua . Hơn nữa, Vân Lan Tiên Tôn kiếp từng giúp Lục Quy Tuyết luyện huyết mạch, tiêu hao nhiều linh lực, để vết thương ẩn, khiến khó phi thăng lên thành thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-27-song-tam-phu.html.]
Lục Quy Tuyết nhớ rõ, từ khi khôi phục trí nhớ, y luôn tìm cách tránh hậu quả . Độ kiếp là điều tất yếu, vượt Cửu Thiên Lôi Kiếp mới thể đột phá Đại Thừa kỳ, đạt cảnh giới “kim tiên” trong mắt đời, là khát vọng cả đời của vô tu sĩ.
Đời , Lục Quy Tuyết luyện huyết mạch, tinh thần lực của Vân Lan Tiên Tôn hao tổn. Vấn đề chính là đòn đ.á.n.h lén của Ma Chủ.
Với Cửu Thiên Lôi Kiếp sắp đến, Ma Chủ chỉ một cơ hội đ.á.n.h lén. Gã đạt Độ Kiếp kỳ viên mãn, nếu dây dưa quá lâu sẽ dễ cuốn lôi kiếp, khi chính gã cũng sẽ trọng thương.
Chỉ cần chặn đòn đ.á.n.h lén , chuyện sẽ .
Song Tâm Phù của Lục Quy Tuyết là pháp bảo lấy từ một bí cảnh khi y mất tu vi. Nhìn thì bình thường, nhưng công dụng thì vô cùng kỳ diệu, gồm mẫu phù và t.ử phù. Khi t.ử phù tấn công, sát thương sẽ chuyển sang mẫu phù bảy .Hơn nữa, một khi sử dụng, Song Tâm Phù sẽ mất hiệu lực.
Trước đó, Lục Quy Tuyết dặn dò hệ thống nhắc nhở y, khi Song Tâm Phù kích hoạt.
Lần , hệ thống xem như cũng khá đáng tin.
Nghĩ đến tình thế nguy cấp của Vân Lan Tiên Tôn, Lục Quy Tuyết dám chần chừ, giơ tay vớt con cá chép béo trong ao lên, vội vã băng qua hành lang, tiến hậu viện nơi bể tắm.
Khế ước tinh thần đỏ rực cánh tay trái y bỗng chốc nóng bỏng, luồng nhiệt rõ từ truyền đến, thổi bay cả ống tay áo.
“Lê Tẫn, đến lúc ngươi tay .”
Bầu trời đêm trong trẻo bỗng mây đen che phủ, thể con cá chép đỏ trong tay Lục Quy Tuyết đột nhiên bành trướng.
Ánh sáng đỏ rực tràn như hoả diễm, nhuộm đỏ gần như thứ trong tầm mắt.
Khi ngọn lửa tắt, một con Xích Long khổng lồ hiện , cuộn tường viện. Dù cố thu gọn thể, nhưng đầu và đuôi vẫn thò ngoài.
Lục Quy Tuyết thấy còn chỗ đặt chân, bèn bất đắc dĩ : “Lê Tẫn, ngươi lớn quá , thu nhỏ .”
Lê Tẫn từ xuống, phì nóng mới miễn cưỡng đáp: “Tại nhà ngươi nhỏ quá. Ta giờ còn trăm tuổi, đợi trưởng thành chắc chắn còn to hơn gấp đôi.”
Dù càu nhàu, Lê Tẫn vẫn thu nhỏ thể, cuộn đuôi nên chỉ chiếm nửa sân viện.
Lục Quy Tuyết lấy từ túi gian hơn chục món linh khí thượng phẩm. Đây gần như là bộ tài sản tích lũy cả nửa đời trong danh phận một kiếm tu màng danh lợi.
Y bước đến bên cạnh Lê Tẫn, hai tay ấn lên lớp vảy đỏ nơi cổ rồng.
Khế ước tinh thần đỏ rực sáng lên.
[Tới !] Hệ thống gào lên, giọng đầy lo lắng.
*Tác giả lời : Có bạn nào đoán hình dạng thật của Cá Chép Béo ? Chính là con Xích Long Lục Quy Tuyết thu phục ở Bắc Hoang lúc đó! Bạn nào đoán đúng thưởng một bông hoa đỏ nha~