Lục Quy Tuyết bỗng hỏi: “A Hàn, ngươi bắt thỏ ?”
Bắt thỏ?
Thẩm Lâu Hàn ngơ ngác gật đầu, chẳng hiểu y định gì.
“Phía núi vài lứa thỏ xám, lát nữa ngươi thu xếp xong thì tranh thủ bắt một con." Lục Quy Tuyết con cá chép béo trong ao, tiếp lời: “Nấu chín thì cho cá ăn. Đừng để nó ăn thịt sống.”
Tại một con cá ăn thịt thỏ?
Và còn nấu chín?
Thẩm Lâu Hàn con cá, ánh mắt trống rỗng, rõ ràng là thể suy nghĩ gì nữa. Hắn chỉ gật đầu theo bản năng: “Vâng.”
Rồi thật sự chạy núi bắt thỏ. Hắn cũng tò mò về con cá kỳ lạ ăn thịt thỏ .
Những con thỏ Lục Quy Tuyết thả tự do lâu ngày, chẳng khác gì thỏ hoang, những thiện mà còn chạy nhanh như chớp, thoắt ẩn thoắt hiện.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Với hình nhỏ bé, Thẩm Lâu Hàn trèo đèo lội suối gần cả ngày, chạy khắp nửa Thiên Thu Phong mới bắt một con.
Khi nhặt tai thỏ, rửa sạch, cho nồi, thậm chí nghi ngờ đây là cách mới Lục Quy Tuyết nghĩ để hành hạ .
Thẩm Lâu Hàn quen với việc tự lập, thêm chịu nhiều khổ sở khi đến Quỳnh Sơn, nên nấu ăn là sở trường của . Chẳng mấy chốc, món thỏ nướng thơm lừng.
Lục Quy Tuyết tài nấu nướng của Thẩm Lâu Hàn chỉ giỏi mà còn xuất sắc. Chưa đến chuyện khác, chỉ cần món thôi đủ khiến con cá béo trong ao ngoan ngoãn.
“Thơm quá!” Lục Quy Tuyết bên ao sen, Thẩm Lâu Hàn bưng đĩa thỏ nướng tới, khỏi cảm thán.
Thẩm Lâu Hàn thì tay nhanh hơn não. Chưa kịp nghĩ, dùng xiên tre gắp một miếng thịt thỏ nướng, đưa tới mặt Lục Quy Tuyết.
Hắn chẳng hiểu tại , rõ ràng Lục Quy Tuyết rằng ăn. ánh mắt ngưỡng mộ của y, Thẩm Lâu Hàn chỉ dâng hết thứ trong tay cho y.
Hắn luôn khao khát một ánh lời khen từ sư tôn, nhưng mãi chẳng . Hắn tưởng từ bỏ, nhưng cơ thể phản bội suy nghĩ .
“Hả?” Lục Quy Tuyết ngẩn .
Y vốn định nhân cơ hội khen Thẩm Lâu Hàn. Dù , theo quan niệm giáo d.ụ.c hiện đại, trẻ nhỏ cần khen ngợi để trưởng thành khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Nghĩ đến Thẩm Lâu Hàn kiếp hắc hóa thành tà ma, Lục Quy Tuyết càng khen nhiều hơn.
sức khỏe y . Sư tôn nghiêm khắc lệnh từ lâu, ngoài đan d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c bổ, y ăn gì khác, đặc biệt là thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-11-ca-an-tho.html.]
Nếu dám phá luật, e rằng y sẽ sư tôn đ.á.n.h c.h.ế.t.
“Không …” Lục Quy Tuyết một nữa, thấy Thẩm Lâu Hàn lặng lẽ thì đành lòng. Y từng thề sẽ đối với đứa trẻ khổ sở suốt phần đời còn .
“Thôi , sẽ thử một chút, nhưng đừng với sư tôn .” Lục Quy Tuyết dấu im lặng, đôi môi nhợt nhạt khẽ hé, tiến gần.
Môi lưỡi y chạm miếng thịt nướng, khiến tay Thẩm Lâu Hàn run lên.
Lớp da giòn tan hòa quyện với gia vị, ngon đến mức Lục Quy Tuyết chợt nghĩ, để con cá béo ăn đúng là uổng phí.
lúc y cúi xuống, một mùi hương mát lạnh thoảng qua mũi Thẩm Lâu Hàn, lấn át cả mùi dầu mỡ nồng. Hương thơm nhè nhẹ, nhưng đủ khiến tim đập liên hồi, nhanh đến mức chẳng rõ Lục Quy Tuyết khen thịt thỏ ngon thế nào.
Ta đang gì thế ?
Để che giấu sự hoảng loạn, Thẩm Lâu Hàn bước nhanh đến mép ao, cầm xiên thịt thỏ, nghĩ cách cho con cá béo ăn. Không thể ném thẳng xuống ao .
Chưa kịp nghĩ thêm, mặt nước yên ả bỗng gợn sóng. Con cá chép béo nhảy vọt lên, cao ngang nửa , nuốt trọn miếng thịt xiên tre.
Một mớ nước tanh tạt mặt Thẩm Lâu Hàn. Hắn kịp lau, chỉ sững sờ cái miệng rộng ngoác của con cá và hai hàm răng sắc như d.a.o bên trong.
Rốt cuộc Lục Quy Tuyết đang nuôi cái thứ quái quỷ gì ?
dường như y chẳng hề để tâm, thần sắc bình thản, an nhiên bên ao sen Thẩm Lâu Hàn cho cá ăn.
Sau khi Thẩm Lâu Hàn cho cá ăn xong, Lục Quy Tuyết khẽ vỗ chỗ bên cạnh: “A Hàn, đây .”
Thẩm Lâu Hàn rõ y định gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới, xuống.
Một ý nghĩ kỳ quặc thoáng qua.
Lẽ nào Lục Quy Tuyết dùng mồi cho con cá chép kỳ lạ ?
Lục Quy Tuyết chỉ , ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ cong, nhẹ giọng hỏi: “A Hàn, hiện giờ ngươi thanh kiếm nào hợp với , đúng ?”
Thẩm Lâu Hàn gật đầu. Hắn thật sự .
Là chuyển thế của Ma Thần, dù huyết mạch thức tỉnh, nhưng các linh kiếm trong Kiếm Các Quỳnh Sơn đều ghét bỏ , chẳng thanh nào chịu lập khế ước. Vì thế, chỉ dùng loại kiếm phổ thông nhất do Quỳnh Sơn chế tạo.
Lục Quy Tuyết nhớ tình tiết , khẽ thở dài, lấy từ gian một vật. Đó là Kinh Hồng, bản mệnh kiếm của y.