Trận chiến trong biển ý thức của Tạ Triết Phong diễn kịch liệt, nhưng Lục Quy Tuyết hóa thành chim tuyết, lặng lẽ rút , thu thần thức về cơ thể.
Y trích xuất ký ức về trận đấu kiếm với Tạ Triết Phong tại phế tích Nam Hải kiếp , mờ một chi tiết biến thành luồng tinh thần, lưu trong biển ý thức của .
Ký ức tái hiện bảy, tám phần. Lục Quy Tuyết tin, với thiên phú của Tạ Triết Phong, chỉ cần thêm chút thời gian, sẽ ngộ chiêu thức cuối của Thái Huyền Đạo.
Xong việc, Lục Quy Tuyết mệt mỏi rã rời. Bây giờ chiều tối , Thẩm Lâu Hàn chắc sắp từ Văn Đạo Đường trở về.
Lục Quy Tuyết mở mắt, ghế dài hồi lâu, thể gầy yếu bắt đầu khó chịu. Y uể oải vươn vai, liếc một cái thì suýt giật nảy .
Thẩm Lâu Hàn chẳng về từ lúc nào, lưng lặng lẽ y, lời nào.
“Sư tôn mơ ?” Hắn hỏi.
“Ừ.” Lục Quy Tuyết gật đầu theo bản năng. Thần thức y một vòng dài, cũng thể gọi đó là mơ.
“Sư tôn, trong mơ gì vui ?” Thẩm Lâu Hàn kiên trì hỏi.
Lục Quy Tuyết cảm thấy đồ hôm nay lạ, nhưng câu hỏi bình thường, nên gật đầu: “Ừ.”
Dù đến biển ý thức ban đầu, y vẫn vui vì vô tình giúp Tạ Triết Phong.
Thẩm Lâu Hàn mỉm , khóe môi cong lên, nhưng nụ chẳng chạm đáy mắt. Hắn : “Thảo nào sư tôn lẩm bẩm tên của Tạ sư bá trong mơ. Hóa là mơ chuyện vui.”
Từ câu , Lục Quy Tuyết , khi Thẩm Lâu Hàn nhắc đến ba chữ “Tạ sư bá”, giọng như đang đay nghiến khiến y thoáng hoang mang. Y nhớ Thẩm Lâu Hàn và Tạ Triết Phong chẳng thù hằn gì, đúng ?
Kiếp thể ân oán với Quỳnh Sơn, nhưng kiếp thì lý do gì để hận thù cả.
Thẩm Lâu Hàn thực sự bất ngờ. Hắn vốn ưa Tạ Triết Phong, nhưng ngờ ghét đến mức chỉ tên thôi là khó chịu. Hắn nên bộc lộ sự thù địch rõ ràng, nhất là ở mặt Lục Quy Tuyết.
Hắn lạnh trong lòng. Lục Quy Tuyết luôn xem trọng sư , trong mắt y, chỉ là mối họa cần đề phòng. Chẳng cần rõ ai quan trọng hơn ai.
Cả hai đều mang tâm tư riêng, khí thoáng chốc trầm xuống.
Lục Quy Tuyết hiểu rõ, nhưng cảm thấy chuyện quá nghiêm trọng. Dù Thẩm Lâu Hàn và Tạ Triết Phong chỉ gặp vài , nếu thích hẳn cũng sẽ quá mức.
Y nhẹ nhõm hơn, quyết định đổi chủ đề.
Sau khi quyết tâm đối với Thẩm Lâu Hàn ở kiếp , Lục Quy Tuyết luôn dùng ánh mắt dịu dàng, giọng điệu mềm mỏng: “Hôm nay ngươi về sớm nhỉ.”
Còn Thẩm Lâu Hàn tái sinh, còn là thiếu niên ngây thơ, ngại ngùng sư tôn nữa. Hắn lặng lẽ Lục Quy Tuyết, ghi nhớ từng nét biểu cảm tinh tế gương mặt y.
Lục Quy Tuyết thường lạnh lùng, khó đoán cảm xúc, nhưng Thẩm Lâu Hàn vẫn nhạy bén nhận sự đổi.
Ánh mắt y dừng , giữa đôi lông mày thoáng nét dịu dàng, khiến tim đập nhanh.
Thẩm Lâu Hàn c.ắ.n môi, như dùng chút đau đớn để tỉnh táo . Nếu ký ức kiếp , chắc chắn chìm sự dịu dàng mơ hồ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-19-ghen-ti.html.]
Thẩm Lâu Hàn nhanh ch.óng điều chỉnh trạng thái, trở dáng vẻ t.ử ngoan ngoãn như ban đầu: “Sư tôn, quên ? Mai Văn Đạo Đường bắt đầu nghỉ đông, nên về sớm.”
“Thì thời gian trôi qua nhanh như …” Lục Quy Tuyết nhớ , chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết.
Hàng năm, Quỳnh Sơn kỳ nghỉ đông mười ngày, từ cuối năm đến đầu năm mới.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Lục Quy Tuyết quanh năm ở Thiên Thu Phong, nơi luôn ấm áp, chẳng việc lớn nên quên mất chuyện .
“Sư tôn, hôm nay học một kiếm pháp mới.”
Thẩm Lâu Hàn như học trò chăm chỉ, ngày nào cũng luyện kiếm pháp mặt Lục Quy Tuyết. Bộ kiếm pháp là kỹ thuật cơ bản nhất của Quỳnh Sơn, bắt buộc trong kỳ thi kiếm đạo. Kiếp , khi mới Quỳnh Sơn, để lấy lòng Lục Quy Tuyết, Thẩm Lâu Hàn dốc sức luyện bộ kiếm pháp .
Hắn nghĩ, Lục Quy Tuyết là một kiếm tu nên sẽ thích, nhưng cuối cùng y chỉ liếc một cái, bước mà gì thêm.
Hồi , Thẩm Lâu Hàn còn ngây thơ nghĩ rằng với kiếm pháp của Lục Quy Tuyết, một kỹ thuật đơn giản, thể khiến y động lòng là chuyện bình thường. Vì thế, nản chí, ngược càng nỗ lực hơn.
Hắn dậy sớm, ngủ muộn, bất kể đông hè đều miệt mài nghiên cứu các tầng kiếm đạo cao hơn.
Cuối cùng, Thẩm Lâu Hàn thành công xây dựng nền tảng, tiến bộ vượt bậc về kiếm thuật, giành giải nhất trong kỳ thi kiếm đạo năm đó.
Hắn vẫn nhớ ngày , Lục Quy Tuyết trừ yêu chân núi trở về, vạt áo trắng loang m.á.u yêu ma, khô thành màu đỏ thẫm.
Bước chân vội vã của Lục Quy Tuyết hiếm khi dừng . Thẩm Lâu Hàn đang luyện kiếm, Lục Quy Tuyết lặng lẽ cạnh, như bông tuyết lướt trong gió.
Năm , Thẩm Lâu Hàn tràn đầy nhiệt huyết, ngẩng đầu mong chờ lời khen từ sư tôn. giọng Lục Quy Tuyết lạnh nhạt, chút cảm xúc, nào lời khen mà khao khát.
Y : “Ngươi cần vất vả thế .”
Khoảnh khắc , Thẩm Lâu Hàn ngập tràn cảm xúc: bối rối, thất vọng, oán hận, cam lòng… Cuối cùng, tất cả hóa thành một câu: “Tại ?”
Hôm đó, Lục Quy Tuyết đáp, chỉ lặng lẽ rời .
Sau , Thẩm Lâu Hàn mới nhận ngu ngốc, hiểu lý do y là gì.
Làm gì nhiều “tại ” như ? Tất cả chỉ là vì Huyết mạch ma tộc chảy trong , Lục Quy Tuyết thể tu luyện quá nhanh? Kiếm pháp của càng cao, y càng khó khống chế.
Không còn ý nghĩa nào khác.
Vì thế, khi giờ luyện kiếm, Thẩm Lâu Hàn cố ý chậm , thậm chí giả vờ phạm vài nhỏ. Nếu Lục Quy Tuyết tiến quá nhanh, sẽ luyện chậm . Dù , tu luyện đạo pháp bất t.ử cũng chẳng mấy ý nghĩa với . Hắn tạm thời đối đầu Lục Quy Tuyết, cũng chẳng vạch trần tình cảm sư đồ giả tạo.
Thẩm Lâu Hàn thành một bộ kiếm pháp, bước đến bên Lục Quy Tuyết, khẽ hỏi: “Sư tôn, thấy luyện thế nào?”
“Rất . Kỳ thi kiếm đạo năm nay, e rằng ai vượt ngươi.” Lục Quy Tuyết tiếc lời khen, nhưng trong lòng thoáng cảm giác kỳ lạ.
Tốc độ tu luyện của Thẩm Lâu Hàn dường như chậm. Dĩ nhiên, so với sự nỗ lực quá mức của kiếp , sự chậm chạp cũng là điều dễ hiểu.
Chẳng lẽ lười biếng quá, lây sang ? Lục Quy Tuyết thầm nghi ngờ.