Trước đây, Lục Quy Tuyết luôn nhanh, đúng như tên thanh kiếm Kinh Hồng của y, lướt nhẹ mặt nước.
Có lúc Thẩm Lâu Hàn cố theo , dù nỗ lực thế nào cũng chẳng đuổi kịp. chẳng dám lên tiếng, vì Lục Quy Tuyết thời gian dừng chờ đợi. Hắn chỉ thể cắm đầu đuổi theo, sợ chậm một bước sẽ bỏ .
Giờ đây, Lục Quy Tuyết chậm rãi bước bên cạnh , chỉ cần vươn tay là thể chạm ống tay áo sạch sẽ của y.
Thẩm Lâu Hàn bỗng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, xua tan những cảm xúc tiêu cực đang cuộn trào. Hắn thậm chí còn đưa tay chạm đường nét mềm mại của Lục Quy Tuyết ánh hoàng hôn.
Sư tôn của thật sự .
Lông mày thanh tú, đường nét dịu dàng, tiên tư ngọc cốt. Y tựa ánh trăng trời cao, tuyết trắng nơi núi thẳm, lơ lửng giữa trời mây.
Giờ đây, ánh trăng dần ấm áp, tuyết cũng bắt đầu tan. Người mặt như giấc mộng dịu dàng, từ mây bước xuống, đến mặt Thẩm Lâu Hàn.
Hắn nghĩ, dù đây chỉ là ấm hư ảo, nhưng lúc , vẫn thể đắm trong đó.
Chỉ một chút thôi, chỉ một khoảnh khắc.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Hắn sẽ còn tin sự giả dối của Lục Quy Tuyết nữa. Chỉ một lát, chỉ một lát thôi.
Lục Quy Tuyết hề , đoạn đường đường dài , Thẩm Lâu Hàn, ngoan ngoãn lặng lẽ theo mang bao suy nghĩ rối ren.
Đến trận pháp dịch chuyển, Lục Quy Tuyết lấy ngọc bài, chạm tâm trận. Ánh sáng trắng lóe lên, trong chớp mắt, họ về Thiên Thu Phong.
Thẩm Lâu Hàn gạt những ý nghĩ hỗn loạn. Thiên Thu Phong giờ đây khác xa trong ký ức của .
Trong lúc Lục Quy Tuyết dưỡng thương, Vân Lan Tiên Tôn chuyển đài sen ngọc bích từ động phủ của đến đây, lấy đài sen trung tâm, kết nối linh mạch đất, tạo nên một trận pháp trường sinh.
Ban đầu, trận pháp nhằm kéo dài tuổi thọ cho Lục Quy Tuyết khi mất tu vi. Sau , nhờ linh khí dồi dào, Thiên Thu Phong quanh năm ấm áp như xuân. Đài sen ngọc bích hóa thành ao sen, đặt ở chính giữa sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-10-ca-beo.html.]
Ao nước trống trải, chỉ con cá chép đỏ béo múp chiếm trọn đài sen.
Thấy Thẩm Lâu Hàn đến, con cá chép phun một chuỗi bong bóng, bên mép ao, vây giang rộng háo hức .
Thẩm Lâu Hàn thoáng bối rối.
Lục Quy Tuyết con cá đang nhớ lời , thèm thịt, bèn bước đến mép ao, cúi xuống gõ nhẹ mặt nước: “Được , lát nữa lấy thức ăn cho ngươi.”
Con cá chép vui vẻ vẫy đuôi, nước b.ắ.n tung tóe, ướt cả tay áo Lục Quy Tuyết.
Y hề tức giận.
Thẩm Lâu Hàn Lục Quy Tuyết trêu đùa cá chép, cảm thấy thế giới càng thêm hư ảo. Hóa Lục Quy Tuyết thể nhàn nhã đến , thậm chí rảnh rỗi trò chuyện với một con cá.
Cảm xúc giữa đôi lông mày Thẩm Lâu Hàn vẫn còn mơ hồ, nhưng hề cảm thấy xa lạ. Lẽ nào chấn thương nửa năm thật sự khiến Lục Quy Tuyết đổi đến ?
Cũng thể, Thẩm Lâu Hàn tự hỏi tự đáp.
Nếu khác trải qua những gì Lục Quy Tuyết chịu, e rằng họ suy sụp, thể hồi phục. Họ khó lòng thản nhiên như y, chẳng màng đến những lời đồn đại ngoài .
Thẩm Lâu Hàn tự hỏi, Lục Quy Tuyết thật sự đổi ?
Không, bản chất của sư tôn vẫn như xưa.
Lục Quy Tuyết luôn thờ ơ với những thứ y để tâm, nhưng với điều y , y sẽ đạt bằng giá, dù là mạng sống của chính .
Đáng tiếc, Thẩm Lâu Hàn trong những thứ y quan tâm.
Hắn chợt cảm thấy ghen tị. Ở kiếp , địa vị của trong mắt Lục Quy Tuyết lẽ còn thua cả con cá chép béo mặt .