Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 23: Tuyết Lộc

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đông đến sớm. Mới hoàng hôn mà trời tối đen. 

Tuyết rơi lất phất, Lục Quy Tuyết mặc áo lông cáo trắng do Thẩm Lâu Hàn tỉ mỉ khoác lên giúp y khi lên đường. 

truyền tống trận, nhưng khi Lục Quy Tuyết bước từ trận pháp đến đại sảnh yến tiệc, chân y vẫn cứng đờ vì lạnh. May mắn là trong sảnh trận pháp giữ ấm, chắn gió tuyết ngoài cửa. 

Đại sảnh rộn ràng tiếng chạm ly, tiếng đàn, khung cảnh náo nhiệt vô cùng, chủ khách đều vui. 

Khi Lục Quy Tuyết xuất hiện ở cửa, đại sảnh đang ồn ào bỗng lặng . Mọi ánh mắt đổ dồn về bóng dáng bạch y nơi ngưỡng cửa. 

Y bệnh nặng, gió sương dọc đường khiến y kiệt sức. Tuyết bám lông mày và tóc, giờ tan dần, để vài vệt ướt làn da trắng ngần. Dáng vẻ Lục Quy Tuyết vốn lạnh lùng, nay thêm phần băng giá như phủ sương mù. Lại giống như bông tuyết cô đơn lạc giữa trần gian, xa cách với khí náo nhiệt xung quanh. 

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Trên cao, Ngụy Lâm Thần mặc áo xanh thẫm, tay cầm tẩu ngọc đàn hương, tựa ghế, toát lên vẻ phóng túng hiếm thấy ở Quỳnh Sơn. 

Đạo pháp của gã một nhánh phong nguyệt, hành động thường ba phần càn rỡ. vì đang ở Quỳnh Sơn nên gã khá kiềm chế. 

Thấy Lục Quy Tuyết bước , Ngụy Lâm Thần lười biếng vỗ tay hai cái, hiệu dừng nhạc cụ trong sảnh. 

Rõ ràng là gã đang , nhưng lời khiến khó chịu: “Mời Lục sư điệt đến dự tiệc mừng năm mới quả là dễ chút nào.” 

Lục Quy Tuyết nhận vui, nhưng thèm trả lời, chỉ khẽ cúi đầu hướng về phía gã, chào một tiếng: “Ngụy sư bá.” 

Không thất lễ, cũng thiết. 

Ngụy Lâm Thần , ánh mắt thoáng thâm trầm. Vị sư điệt luôn lạnh lùng, nghiêm nghị. Dù khác gì, gì, , Lục Quy Tuyết đều quan tâm, giống như con robot cảm xúc là gì.

Gã tự hỏi, y thật sự hiểu chỉ đang giả vờ hiểu? 

Có đôi lúc Ngụy Lâm Thần nghi ngờ Lục Quy Tuyết chỉ là tượng ngọc tinh xảo chứa chút linh hồn, khiến xẻ từng tấc để xem m.á.u thịt bên trong còn tươi

Không khí trong sảnh lặng trong chốc lát. 

Các t.ử tinh ý ngửi thấy mùi bất thường, nín thở, chuẩn “ăn dưa”. 

Ngụy Lâm Thần chỉ ghế trống mặt: “Lục sư điệt, mời .” 

khí ban đầu , Lục Quy Tuyết vẫn bước tới, thản nhiên xuống. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-23-tuyet-loc.html.]

Trong đại sảnh trận pháp giữ ấm. Lục Quy Tuyết từ bên ngoài bước , nóng lạnh xen kẽ khiến y khó chịu. Đám đông, đèn sáng, mùi hương lạ lẫm khiến y choáng váng, ngợm nóng ran. 

Dù ở kiếp nào chăng nữa thì y cũng ưa thích môi trường và mùi hương như thế

Thẩm Lâu Hàn bỗng lên tiếng, nghiêng , ghé sát tai Lục Quy Tuyết khẽ : “Sư tôn, nên cởi áo lông cáo .” 

Lục Quy Tuyết cũng thấy nóng, gật đầu. 

Y định tháo dây áo, nhưng Thẩm Lâu Hàn giữ tay y . Trong cơn choáng váng mơ hồ, y : “Sư tôn, để .” 

Lục Quy Tuyết choáng, bèn nhờ giúp. 

Thẩm Lâu Hàn cúi đầu, tháo dây áo, cởi gấp cẩn thận, đặt sang một bên. Sau đó mới xuống bên cạnh Lục Quy Tuyết. 

Hắn đưa tay lấy vài quả vải mà Lục Quy Tuyết thích từ giỏ trái cây, đặt mặt y. 

Lục Quy Tuyết bóc một quả, hương vải ngọt ngào lan giữa môi răng, xua tan cơn buồn ngủ. 

Ngụy Lâm Thần đối diện, cử chỉ mật giữa hai sư đồ mà nụ môi phai nhạt dần. 

Hắn cầm ly ngọc trắng, nhưng ánh mắt dừng chiếc cổ trắng ngần của Lục Quy Tuyết. Như thể thứ vuốt ve cái ly ngọc, mà là làn da mịn màng , khi chạm sẽ từ lạnh chuyển sang ấm. 

“Lục sư điệt, chuẩn một bất ngờ cho ngươi.” Ngụy Lâm Thần đặt ly xuống, ngả , ngoắc tay với bóng tối: “Tuyết Lộc, đây .” 

Lúc , các t.ử mới nhận quỳ màn sa phía Ngụy Lâm Thần. Người cúi đầu, ẩn trong bóng rèm, khó phát hiện

“Vâng thưa trưởng lão.” giọng mềm mại vang lên. chút run run căng thẳng khiến bất giác che chở. 

Vài t.ử ngứa ngáy, ngẩng đầu lên

Một thiếu niên thanh tú bước từ trong bóng tối. Da trắng như ngọc, môi nhạt như đào, mắt tựa hồ thu ngấn nước, gợn sóng lấp lánh, mê hồn. 

Thiếu niên mặc bạch y, tóc đen buông nhẹ bên má. Như sợ hãi khung cảnh xa lạ mà khẽ c.ắ.n môi, đôi mắt sáng toát lên vẻ thanh tú. Vòng eo mảnh mai, một tay cũng thể bẻ gãy. 

“Bái kiến các vị tiên nhân…” Thiếu niên ngoan ngoãn quỳ xuống bên cạnh Ngụy Lâm Thần, đôi tay mềm mại chắp n.g.ự.c, cúi đầu thấp, ngoan ngoãn như nai con thuần hóa. 

Dù cảnh khiến lòng xót thương, nhưng nhiều t.ử bất giác hít sâu một , thậm chí vô thức bật dậy, dám nhận cái quỳ .%%%

Bạn cần đăng nhập để bình luận