Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 20: Thiếu niên đeo khăn che mặt

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thật, cứ chậm rãi thế cũng . Y định thúc giục luyện tập chăm chỉ hơn.

 

Hai năm nữa, huyết mạch ma tộc của Thẩm Lâu Hàn sẽ thức tỉnh. Ma khí và linh lực luôn đối chọi khốc liệt. Lục Quy Tuyết từng trải qua cảm giác hai luồng sức mạnh xé nát, suýt mất mạng.

 

Lần đầu đối mặt ma khí, tu vi của Thẩm Lâu Hàn càng thấp càng . Ngược , nếu bây giờ càng chăm chỉ, sẽ càng đau đớn. Vậy nên cứ thong thả, hai năm tới sẽ chẳng nguy hiểm gì.

 

“Mệt ? Nếu mệt thì nghỉ . Ngươi lắm.” Lục Quy Tuyết giơ tay, định xoa đầu Thẩm Lâu Hàn.

 

Tay đưa lên nửa chừng, Thẩm Lâu Hàn cúi xuống, tựa lòng bàn tay y. Mái tóc đen mềm mại cọ tay y, chút cảm giác ngưa ngứa, trìu mến.

 

Dưới ánh mắt ngoan ngoãn của Thẩm Lâu Hàn ẩn chứa một tia sôi sục gần như cuồng dại, như dã thú thương khao khát sự gần gũi rõ thật giả.

 

Hắn ngửi thấy mùi sách thoang thoảng từ tay Lục Quy Tuyết, như những trang giấy phơi nắng, dịu nhẹ. Dù là hương thơm dễ chịu, nhưng m.á.u trong Thẩm Lâu Hàn vẫn nóng lên.

 

Sáu tháng qua, những cử chỉ dịu dàng như xuất hiện khắp nơi, Thẩm Lâu Hàn gần như quen. Đôi khi, chẳng phân biệt nổi đang diễn kịch cùng Lục Quy Tuyết thật sự…

 

“Sư tôn, mệt." Khi tay Lục Quy Tuyết rời , Thẩm Lâu Hàn thoáng nỡ. Dù cơ thể non trẻ chứa linh hồn kiếp , nhưng dường như nó cũng lời.

 

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, cảm thấy cần gì đó để trấn tĩnh, bèn lùi nửa bước, khẽ : “Sư tôn, cho cá ăn.”

 

“Được, .” Lục Quy Tuyết đáp.

 

***

 

Đám thỏ Thiên Thu Phong Thẩm Lâu Hàn truy sát gần một năm, năng lực chạy trốn tăng vọt. Như con hôm nay, dù thương vẫn ngừng chạy từ đỉnh núi xuống chân núi.

Có lẽ vì chạy quá nhanh, quên đường, con thỏ đ.â.m sầm một phía .

 

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

"Ai da, đau quá. Thỏ con ở ?" Thiếu niên va dáng vẻ thanh tú, da trắng như ngọc. hiểu vì mà gương mặt khăn che kín.

 

thấy rõ mặt, ánh mắt dịu dàng, đuôi mắt cụp của y toát vẻ ngây thơ vô hại.

 

Thẩm Lâu Hàn chậm một bước, đến nơi thì kịp thấy thiếu niên cúi xuống ôm thỏ lòng.

 

Hắn liếc , thấy quen quen, nhưng chẳng nhớ gặp ở .

 

Chắc từng gặp.

 

Thiếu niên vuốt lưng thỏ, ngẩng đầu lên thấy mặt lạnh lùng thì bất giác sững sờ.

Mắt Thẩm Lâu Hàn u ám, khi biểu cảm, giữa lông mày như phủ thêm một tầng bóng tối. Cộng thêm bộ hắc y đơn sắc, khuôn mặt tuấn tú của trông càng lạnh lẽo, mơ hồ.

 

Thiếu niên giống như giật , rụt rè tiến tới chào: “Xin chào, ngươi cũng là t.ử Quỳnh Sơn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-20-thieu-nien-deo-khan-che-mat.html.]

 

Thẩm Lâu Hàn đáp, hứng thú trò chuyện, chỉ chằm chằm con thỏ đang run rẩy: “Đưa đây.”

 

Giọng điệu lạnh lùng của Thẩm Lâu Hàn khiến thiếu niên sợ hãi lùi , ôm c.h.ặ.t con thỏ trong tay. Y oán trách : “Nó thương . Ngươi định mang nó ?”

 

Thẩm Lâu Hàn đáp, đưa tay túm cổ con thỏ, mạnh mẽ giật khỏi vòng tay thiếu niên. Hắn xoay bỏ , chẳng đoái hoài đến thiếu niên phía , trông giận dữ lo lắng, mắt ngấn lệ.

 

“Ngươi ? Trả cho !” Thấy Thẩm Lâu Hàn đầu, thiếu niên vội đuổi theo, nhưng Thẩm Lâu Hàn giả vờ như thấy, bước chân càng lúc càng nhanh.

 

Đến sân nhỏ nối với hậu sơn và nhà bếp, Thẩm Lâu Hàn bỏ xa thiếu niên. Hắn nhanh nhẹn g.i.ế.c c.h.ế.t con thỏ, sạch và nhổ lông. Khi thiếu niên đuổi kịp, chỉ thấy lông thỏ vương vãi đất.

 

Y sụp xuống, nước mắt lăn dài. Đôi mắt sáng ngời ngập nước như hoa lê trong mưa. Người thường thấy cảnh , ai mà an ủi?

 

Thiếu niên càng nghĩ càng buồn, tiếng kiềm nén nghẹn ngào, chỉ còn tiếng rên khe khẽ khiến xót xa. Y thổn thức: “Thỏ con thương, ngươi nỡ lòng nào ăn thịt nó? Ngươi…”

 

“Thêm gia vị .” Một giọng dịu dàng vang lên, át tiếng của thiếu niên.

 

Thẩm Lâu Hàn , thấy Lục Quy Tuyết đang bên ao sen trong sân, bất ngờ lên tiếng.

 

Con cá chép béo nổi lên, gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình.

 

“Sư tôn.” Thẩm Lâu Hàn khẽ gọi, khóe miệng vô thức cong lên một nụ mà chính cũng nhận .

 

Lục Quy Tuyết vẫn mặc bạch y trắng như tuyết, ánh mắt lạnh lùng, giọng nhẹ nhàng, nhưng bỗng toát lên chút gần gũi, đời thường khiến bất giác vui vẻ.

 

Lục Quy Tuyết lặng tiếng ngắt quãng, cuối cùng cảm thấy .Y bước đến bên cạnh, lấy khăn lụa, dùng ngón tay nhẹ lau đôi mắt đỏ hoe của thiếu niên chậm rãi hỏi: “Sao ngươi chạy đến Thiên Thu Phong?”

 

Lục Quy Tuyết vốn lạnh lùng, ít giao thiệp. Khi tu vi suy yếu, danh hiệu trưởng lão chẳng còn giá trị, đến Thiên Thu Phong càng lúc càng hiếm.

 

“Ta… lạc.” Thiếu niên lí nhí trả lời, đôi mắt ướt át, trong veo vì như chú nai con vô hại.

 

Lục Quy Tuyết thở dài, dẫn đến trận pháp dịch chuyển, hỏi: “Để đưa ngươi về. Ngươi ở phong nào?”

 

“Ở… Trích Tinh Phong.” Thiếu niên đáp khé, đó Lục Quy Tuyết dùng ngọc bài mở trận pháp, đưa thiếu niên .

 

Khi ánh sáng trận pháp tan, một tia bất an lóe lên trong lòng Lục Quy Tuyết, như gì đó vô cùng quen thuộc.

 

Đáng lẽ nên hỏi tên .

 

thôi, chẳng việc lớn.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận