Sự việc trong tiệc mừng năm mới nhanh ch.óng lan khắp Quỳnh Sơn. Thậm chí, t.ử tò mò còn dùng Lưu Ảnh Châu ghi khung cảnh . Dù dám công khai nhưng vẫn ngấm ngầm truyền tay ít. Vì suy cho cùng, buôn chuyện và “ăn dưa” là bản năng của con .
Đệ t.ử ghi cảnh Lưu Ảnh Châu của lan xa tới , cuối cùng rơi tay Hiên Viên - Thái thượng trưởng lão của Quỳnh Sơn.
Người như tên, lão vóc dáng tròn trịa, râu tóc bạc trắng trắng, khuôn mặt hiền hòa như một ông lão.
Hiên Viên là trưởng lão cao tuổi nhất, địa vị cao nhất Quỳnh Sơn, cũng từng là sư tôn của Nguỵ Lâm Thần.
Trước đây Lão từng nuốt một viên nội đan của Thánh thú Huyền Vũ, nên tuổi thọ kéo dài hàng ngàn năm, vượt xa tu sĩ bình thường,
Đáng tiếc, lão mắc kẹt ở cảnh giới Độ kiếp sơ kỳ gần ngàn năm. Nhìn Vân Lan Tiên Tôn nhỏ hơn một thế hệ đạt đến cảnh giới viên mãn, kế thừa chức chưởng môn, Hiên Viên trưởng lão đành lui về Tầm Tiên Cốc, dần khuất hiếm khi xuất hiện nữa.
Lúc tại Tầm Tiên Cốc, Hiên Viên trưởng lão bên cửa sổ, thong thả tỉa cành hoa. Nếu Nguỵ Lâm Thần quỳ kính cẩn mặt, lẽ ai cũng sẽ nhầm tưởng lão là một lớn tuổi đang an hưởng thú vui bình yên.
Hiên Viên trưởng lão tỉa một chiếc lá khô, đó lấy một viên Lưu Ảnh Châu từ tay áo ném xuống chân Nguỵ Lâm Thần, bất mãn : “Ta bảo ngươi tìm cớ thăm dò, kết quả thành thế . Ngươi tu Phong Nguyệt Đạo quá lâu nên đầu óc đầy những toan tính nhỏ nhen, thật là khó coi.”
“Sư tôn dạy chí ,” Nguỵ Lâm Thần im lặng. Gã quả thật chút ích kỷ, trêu chọc và sỉ nhục Lục Quy Tuyết. Nếu thì tốn công tốn sức đến .
Gã hỏi: “Không sư tôn thăm dò chuyện gì?”
Hiên Viên trưởng lão đáp, mà hỏi ngược : “Mấy ngày nay ai đến tìm ngươi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-26-am-muu.html.]
Nguỵ Lâm Thần giật đáp: “Không .”
“Vậy rõ ?” Hiên Viên trưởng lão vuốt râu, mỉm hiền hòa: “Đám Vân Lan vốn bảo thủ. Lần , chỉ vì kẻ nào đó dám Lục Quy Tuyết mà đ.á.n.h tơi bời. Giờ tin ngươi ức h.i.ế.p Lục Quy Tuyết lan khắp Quỳnh Sơn, mà chẳng ai động đến ngươi… Hừ, xem Tô Hoàn Nhan ở trong môn phái, Tạ Triết Phong cũng thể xuất quan. Vân Lan Tiên Tôn đang du hành, trong tông môn chỉ còn Lục Quy Tuyết.”
Nguỵ Lâm Thần nhíu mày: “ Lục Quy Tuyết giờ là phế nhân. Dù nhân cơ hội g.i.ế.c y thì cũng lợi ích gì.”
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Hiên Viên trưởng lão ngắt lời: “Sao, ngươi còn luyến tiếc ? Yên tâm, sống c.h.ế.t của Lục Quy Tuyết quan trọng. Điều đáng là… nếu tiểu đồ Vân Lan Tiên Tôn hết lòng bảo vệ, che chở bao năm nay, thực nhiễm ma khí từ hai năm , hóa thành ma vật, cảnh tượng sẽ đặc sắc đến nhường nào?”
Hai năm , khi Vân Lan Tiên Tôn đưa Lục Quy Tuyết từ Bắc Hoang về, y đầy những vết sẹo do ma khí để . Lúc , nhiều thấy vết thương của Lục Quy Tuyết dính đầy ma khí, tất cả đều nghĩ y sống bao lâu.
Sau đó Vân Lan Tiên Tôn lập tức giải tán , đưa Lục Quy Tuyết về Dao Hoa Phong chữa trị. Từ đó, Lục Quy Tuyết trở thành như bây giờ.
Quỳnh Sơn giải thích rằng Lục Quy Tuyết ma vật tấn công nên trọng thương, ngoài tiết lộ điều gì nữa. Qua nhiều năm, ai nghi ngờ chuyện , nhưng đều Vân Lan Tiên Tôn trấn áp.
Khoảng thời gian Lục Quy Tuyết hiếm khi xuất hiện, sự hiện diện của y dần phai nhạt và sự tò mò về y cũng lãng quên.
Dù lúc đó Nguỵ Lâm Thần ở trong môn phái, tuy nhiên khi trở về, gã cũng nhanh ch.óng nắm rõ sự việc. Hiểu ý Hiên Viên trưởng lão, khóe môi gã cong lên nụ lạnh: “Ý của sư tôn, hiểu.”
Hai năm , Lục Quy Tuyết thực sự nhiễm ma khí cũng quan trọng. Điều then chốt là giờ y cô độc, ai che chở, mà khiến một bình thường nhiễm ma khí cũng khó. Khi sự thật Lục Quy Tuyết ma khí nhập thể từ lâu lộ , và Vân Lan Tiên Tôn mà vẫn che giấu, đó sẽ là một cơn chấn động khiến cả tu chân giới kinh hãi.
Hiên Viên trưởng lão gật đầu hài lòng, nheo mắt, mỉm hiền từ: “Xem Phong Nguyệt Đạo mờ tâm trí ngươi. Nếu ngươi còn oán hận Lục Quy Tuyết, khi Quỳnh Sơn đổi chủ mới thì ngươi gì y cũng .”