Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 17: Không dám tin

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía bên , Thẩm Lâu Hàn trận pháp dịch chuyển, tay khẽ run.

 

Nhanh hơn, nhanh hơn nữa…

 

Hắn thúc giục trong lòng.

 

Ánh sáng lóe lên, chỉ trong chớp mắt, họ về Thiên Thu Phong.

 

Thẩm Lâu Hàn ngẩng đầu, thấy trong sân một mỹ nhân áo xanh nhạt, mắt sáng, răng ngọc, cánh tay quấn lụa xanh mỏng xoay tròn như khói sương, toát lên khí chất huyền ảo khó thể quên.

 

Chưa kịp nhận đó là ai, mỹ nhân giận dữ lao tới.

 

“Hôm nay là ngày tái khám, sáng sớm ngươi …”

 

Lục Quy Tuyết sưởi ấm bởi ấm Thiên Thu Phong, dần tỉnh táo . Nghe giọng quen thuộc, y khàn khàn gọi: “Sư tỷ.”

 

Tô Hoàn Nhan, chưởng phong Lan Vũ Phong, từ nhỏ yêu thích độc d.ư.ợ.c, nhưng là thiên tài y thuật.

 

Nàng nghiên cứu Độc Thư ở Văn Đạo Đường, nhưng thành tựu y thuật vượt trội hơn nhiều. Sau , nàng tình cờ tìm một cổ thư về y d.ư.ợ.c, trở thành danh y ca tụng.

 

Tô Hoàn Nhan đến gần, thấy tình trạng Lục Quy Tuyết thì giật , giận lo: “Sao ngươi nông nỗi ? Sư tôn , ngươi tự hủy hoại thể thế ?”

 

“Xin sư tỷ, sai ,” Lục Quy Tuyết luôn lễ phép Tô Hoàn Nhan, nhận ngay, cãi. Đáng chú ý là y… nhút nhát, đúng hơn, kính trọng vị danh y .

 

, như tục ngữ , ai cho sữa đó là , bác sĩ bao giờ xúc phạm.

 

“Ngươi! Nếu còn thế , sớm muộn cũng tức c.h.ế.t." Tô Hoàn Nhan thấy y nhận , dù đang sốt vẫn khiến nàng mềm lòng, nên mắng thêm.

 

Nàng sang Thẩm Lâu Hàn: “Ngươi là Thẩm sư điệt đúng ? Giúp đưa sư tôn ngươi về phòng.”

 

Lục Quy Tuyết sốt đến choáng váng, mới nhớ Thẩm Lâu Hàn bế cả đoạn đường, liền cố dậy: “Không , chỉ cảm thôi, đến mức nổi.”

 

Thẩm Lâu Hàn những thả, còn siết c.h.ặ.t hơn.

 

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Môi kề sát tai Lục Quy Tuyết, thì thầm: “Sư tôn, để , nếu sẽ áy náy.”

 

“Có gì mà áy náy? Ngươi gì sai.” Lục Quy Tuyết khàn giọng an ủi.

 

Đôi môi nhợt nhạt của y như kim chích tim, khiến gây đau nhói.

 

“Sư tôn." Thẩm Lâu Hàn gọi thêm, nữa, chỉ thẳng mắt y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-17-khong-dam-tin.html.]

 

Lục Quy Tuyết cuối cùng cũng thỏa hiệp. Sốt cao khiến y choáng, đành để Thẩm Lâu Hàn dìu .

 

Theo chỉ dẫn của Tô Hoàn Nhan, Thẩm Lâu Hàn bế Lục Quy Tuyết về phòng, đặt lên giường, giúp nàng chuẩn đồ, chạy qua chạy hồi lâu.

 

Lúc , Tô Hoàn Nhan nhịn , mắng Lục Quy Tuyết: “Chép kinh phạt thì gì to tát? Hồi nhỏ, ai mà Văn Đạo Đường phạt? Sao ngươi tự chép đồ ? Còn tái phạm, thèm quan tâm nữa.”

 

Lục Quy Tuyết chỉ , xin , hứa tái phạm.

 

Khi tình trạng y định, Tô Hoàn Nhan để đơn t.h.u.ố.c điều chỉnhrồi mới yên tâm rời Thiên Thu Phong.

 

Thẩm Lâu Hàn cạnh giường, Lục Quy Tuyết cuộn trong chăn, ngủ như một quả cầu trắng mềm mại.

 

Hắn chẳng cảm thấy thế nào.

 

Cảnh tượng tự nhiên, dịu dàng, như thể và Lục Quy Tuyết thật sự là sư đồ thiết, khiến ghen tị.

 

Thẩm Lâu Hàn cố nghĩ nhiều, nhưng một giọng trong lòng giãy giụa.

 

Lục Quy Tuyết, nếu đây chỉ là kịch, ngươi diễn nghiêm túc đến ?

 

Nghiêm túc… khiến thể tin.

 

dám.

 

Nỗi đau yêu ma xé xác trong Ma Ngục, m.á.u thịt tan rã, vẫn khắc sâu trong tâm trí.

 

điều khiến Thẩm Lâu Hàn sợ hơn là thanh kiếm Kinh Hồng lạnh lùng khi Lục Quy Tuyết dùng nó đẩy Ma Ngục.

 

Sư tôn, con thật sự chẳng dám tin thêm nữa.

 

***

 

Tác giả lời :

 

[Thẩm Lâu Hàn: Dù kiếp c.h.ế.t, nhảy xuống Ma Ngục, thề tin một lời nào của Lục Quy Tuyết nữa!

 

Lục Quy Tuyết (vươn tay xoa đầu): A Hàn, hôm nay ngươi lạnh ?

 

Thẩm Lâu Hàn: …Sư tôn thật .]

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận