Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 16: Cơn sốt

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù nơi khác mùa xuân đông lạnh giá, Thiên Thu Phong vẫn luôn ấm áp. Giữa trưa, Lục Quy Tuyết ở một trong phòng. Y gọi hệ thống trong đầu: “Đừng lười biếng nữa, giúp tìm một thứ.”

 

[Ta lười! Ta đang bận duy trì hoạt động của thế giới . Lần mà vẫn sửa xong. Làm công cụ tìm kiếm cho ngươi mới mệt á.] Hệ thống càu nhàu. [Ngươi tìm cái gì?]

 

Lục Quy Tuyết: “Một cuốn sách cổ, tên Tâm Quyết.”

 

Hệ Thống im lặng một lúc, bất lực : [Chẳng lẽ ngươi tính…]

 

“Được , tìm thì chép cho một bản, đa tạ.” Lục Quy Tuyết nhẹ nhàng. Như thể y chỉ một cuốn sách thường, chứ bản duy nhất của bí kíp từ chân nhân Già Lam, đạt cảnh giới Đại Thừa.

 

Tâm Quyết dạy tu dưỡng tâm trí và linh hồn. Lục Quy Tuyết suy nghĩ kỹ. Kiếp , thể y thể tu tiên, chỉ còn linh hồn là còn chút khả năng.

 

Kiếp , y phát hiện, nhờ mối liên hệ đặc biệt với thế giới, ý thức và linh hồn y mạnh hơn thường. Gần đây rảnh rỗi, y thấy buồn chán, nên tận dụng điểm mạnh. Tâm Quyết là lựa chọn nhất.

 

May mắn, y hệ thống hỗ trợ. Nếu , lấy Tâm Quyết từ Gì Lam đúng là mơ mộng hão huyền.

 

[Xong, tự chép .] Hệ thống chiếu văn bản ý thức Lục Quy Tuyết.

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

 

Y lấy giấy b.út, chép bằng chữ Hán giản thể hiện đại. Như , dù ai thấy cũng chẳng nhận nội dung.

 

Tâm Quyết khó hiểu nên Lục Quy Tuyết trôi chảy, mất khá nhiều thời gian. Đến khi mặt trời lặn, trời tối dần, y mới chép xong bộ.

 

Y đặt b.út xuống, đóng bản thành sổ, cất túi gian. Xong việc, y xoa xoa bả vai đau nhức, bước khỏi phòng, quanh.

 

Trời tối, ánh sáng mềm dịu từ trận pháp Thiên Thu Phong dần sáng lên, nhưng sân vẫn trống, ai về.

 

“Kỳ lạ…” Lục Quy Tuyết lẩm bẩm.

 

Lớp chiều ở Văn Đạo Đường chỉ kéo dài một tiếng, lẽ tan từ lâu. Sao muộn thế Thẩm Lâu Hàn vẫn về?

 

Thời tiết gần đây lạnh, ban đêm càng thêm buốt giá.

 

Lục Quy Tuyết trở phòng, khoác áo lông cáo mỏng. Quấn trong lớp lông trắng muốt, bước trận pháp dịch chuyển, đến Văn Đạo Đường.

 

Đêm khuya, sương dày đặc. Lục Quy Tuyết bước lối trải đá xanh, luôn cảm giác như sắp trượt ngã. Bình thường y chậm, giờ còn chậm hơn.

 

Đến Văn Đạo Đường, xung quanh vắng lặng, chỉ Thẩm Lâu Hàn cuộn tròn ngủ bàn.

 

Lục Quy Tuyết lặng lẽ bước tới, bước chân nhẹ để đ.á.n.h thức .

 

Nhìn Thanh Tĩnh Kinh chép dở bàn, y Thẩm Lâu Hàn phạt.

 

Các trưởng lão ở Văn Đạo Đường nghiêm khắc, thường phạt chép kinh trăm , gần như mất cả đêm.

 

Tay Thẩm Lâu Hàn lạnh ngắt vì gió. Lục Quy Tuyết nhận thể yếu ớt của khó đưa về Thiên Thu Phong. Hơn nữa, nếu chép xong, thể sáng mai Thẩm Lâu Hàn sẽ mắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-16-con-sot.html.]

 

Trưởng lão Văn Đạo Đường chỉ nghiêm, mà còn cổ hủ. Nếu y xin tha, e rằng sẽ phản tác dụng. Dù , họ từng phạt ít tiên nhân trẻ, chẳng sợ ai.

 

Để tăng hảo cảm, bắt đầu từ việc nhỏ.

 

Lục Quy Tuyết xuống bên cạnh Thẩm Lâu Hàn, cởi áo lông cáo, nhẹ nhàng đắp cho . Rồi y cầm b.út, bắt đầu chép kinh .

 

Mọi thứ tĩnh lặng, chỉ tiếng côn trùng rả rích.

 

Hôm nay y chép sách suốt ngày, , mắt gần như mở nổi.

 

Đợi đến khi phía chân trời bắt đầu hửng sáng, y ước chừng đủ lượng, bèn thả lỏng một cái, cả lập tức mất tri giác.

 

Y đ.á.n.h giá quá cao cơ thể yếu ớt . Chính y cũng ngủ quên là ngất .

 

Sáng hôm , tia nắng đầu tiên chiếu lên Thẩm Lâu Hàn, dần dần tỉnh , cảm giác ấm mềm mại. Bộ lông cáo trắng tuột theo cử động khiến vô thức nắm lấy, lập tức tỉnh hẳn.

 

Thẩm Lâu Hàn Lục Quy Tuyết tựa bên cạnh, Thanh Tĩnh Kinh đêm qua chép xong giờ tất.

 

Lục Quy Tuyết gầy gò, nhưng áo lông cáo trắng đắp Thẩm Lâu Hàn.

 

Hắn sững sờ.

 

Lục Quy Tuyết thể…

 

Hắn kìm , cúi xuống kỹ. nhận Lục Quy Tuyết đang nhắm mắt, lông mày khẽ nhíu, hai má ửng hồng, trông chẳng thoải mái chút nào.

 

Thẩm Lâu Hàn kinh ngạc, vội quấn áo lông cáo quanh Lục Quy Tuyết, lo lắng gọi: “Sư tôn?”

 

Lục Quy Tuyết tỉnh dậy, cũng đáp .

 

Thẩm Lâu Hàn tiến gần, thấy y thở hổn hển. Hắn đưa tay chạm trán y, cảm giác nóng ấm lan tay.

 

Sốt , thật nghiêm trọng.

 

Hai ngày nay, Thẩm Lâu Hàn thấy nhiều lời đồn, sức khỏe Lục Quy Tuyết yếu kém, lập tức hoảng hốt. Hắn vội bế y lên, nhanh ch.óng về Thiên Thu Phong .

 

Khi bế Lục Quy Tuyết, Thẩm Lâu Hàn khựng .

 

Y nhẹ đến mức một thiếu niên như cũng dễ dàng nhấc bổng, tựa như ôm một chiếc lông vũ.

 

Bây giờ Văn Đạo Đường còn sớm, chỉ vài t.ử chăm chỉ chứng kiến Thẩm Lâu Hàn bế Lục Quy Tuyết chạy qua.

 

Vài kinh ngạc, rơi cả sách.Chẳng Lục tiên quân Thiên Thu Phong lạnh lùng, đối xử tệ với t.ử, thường xuyên trừng phạt ? Tưởng quan hệ sư đồ họ , nhưng nay thấy thì hình như .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận