Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 24: Dưa lớn

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì thiếu niên đang quỳ trong đại điện khuôn mặt giống Lục Quy Tuyết đến chín phần.

Người trẻ tuổi mặc bạch y tên là Tuyết Lộc.

“Lục sư điệt, đường đến đây, sư điệt ma vật tấn công khiến cho cơ thể trọng thương, tu vi tiêu tán. Ta thật sự tiếc. Tình cờ, ngang qua một di tích tiên phủ, tìm một vật nhỏ thú vị.” Nguỵ Lâm Thần khẽ nâng cằm thiếu niên, như rõ hơn, : “Không Lục sư điệt từng về Kính Linh ?”

Gương vốn là vật vô tri. Dù đôi khi ý thức, chúng vẫn ngây ngô và yếu ớt, dễ tổn thương. Điểm đặc biệt duy nhất của Kính Linh là khi hóa thành hình đầu, chúng thể mô phỏng ngoại hình của khác, kể cả giọng , giống đến mức khó phân biệt.

, những Kính Linh hiếm và mỏng manh thường trở thành món đồ chơi trong tay kẻ quyền thế, gọi là "Kính sủng".

(Chị cá đực: Kính sủng cũng tương tự như từ nam sủng, nữ sủng đó.)

Giờ đây, chỉ cách vài bước, hai khuôn mặt gần như giống hệt .

Một tựa tuyết cô độc ánh trăng, đôi mắt và lông mày băng giá, cao, khiến khác chỉ dám ngưỡng mộ, trông ngóng từ xa. Người còn như dòng suối biếc bên hoa sen, mềm mại quỳ đất, nhu thuận và dễ bắt nạt.

Hai hình ảnh đan xen, tạo nên một cảm xúc hỗn loạn, khiến lòng thoáng nảy sinh ý nghĩ mờ ám khó .

Đây là trò đùa, là sự sỉ nhục.

Ai ở Quỳnh Sơn cũng , Lục Quy Tuyết bao giờ dễ dàng khuất phục. Suốt trăm năm kể từ khi nhập môn, y chỉ quỳ sư tôn Vân Lan Tiên Tôn.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt trong đại điện đổ dồn về Lục Quy Tuyết.

y chỉ khẽ liếc qua, cụp mắt quả vải bóc dở trong tay, thản nhiên hỏi: “Ta qua. Không ý của Nguỵ sư bá là...?"

Quả vải trong suốt trắng ngần nhưng cũng sánh bằng với làn da y. Cả y như phủ một lớp sương mỏng, đến gì sánh bằng .

Thái độ của Lục Quy Tuyết quá đỗi thờ ơ, như thể đây chỉ là một màn kịch vụng về, đáng để tâm. Câu trả lời cũng nhàn nhạt, qua loa.

Thấy Lục Quy Tuyết như , một ngọn tà hoả chợt bùng lên trong lòng Nguỵ Lâm Thần.

Gã bỏ vẻ giả tạo, khóe môi cong lên nụ lạnh: “Nay sư diệt mất hết tu vi, còn bệnh tật quấn . Nếu một ngày sư điệt , các sư và bằng hữu cũ chắc chắn sẽ đau lòng, nhất là Vân Lan sư , mà ngươi kính trọng nhất… Đáng tiếc , đưa Tuyết Lộc về, để nó bái sư tôn Vân Lan đồ , để khi Lục sư còn, vẫn chút an ủi.”

Nghe Nguỵ Lâm Thần , đám t.ử đang “ăn dưa” trong đại điện đang vểnh tai lên suýt rơi cả “quả dưa” vì kinh ngạc.

Giờ ai cũng trưởng thành, chuyện tìm thế từng thấy. đây là đầu thấy công khai nhét kẻ thế môn phái ngay mặt chính chủ.

thể Lục trưởng lão yếu ớt, nhưng vẫn còn sống sờ sờ. Làm chuyện , rõ ràng cố ý chọc tức ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-trong-sinh-thanh-bach-nguyet-quang-benh-kieu/chuong-24-dua-lon.html.]

Ánh mắt đổ dồn về Lục Quy Tuyết, bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm cử chỉ nào của y.

Từng là thiên chi kiêu t.ử, giờ đây y mất hết những gì từng tự hào, thể tan nát, ngày tháng còn nhiều. Nay, bao , y so sánh với một Kính sủng như . Nếu gặp chuyện , dù là tính tình cũng sẽ nổi giận, đúng ?

Sẽ phẫn nộ, bất cam, chỉ đơn thuần là đau lòng?

Nhiều dường như đang mong chờ phản ứng của Lục trưởng lão, luôn giữ vẻ lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc.

Lần , Lục Quy Tuyết dừng tay , về phía thiếu niên tên Tuyết Lộc . Y khẽ nhíu mày, quan sát đôi mắt thiếu niên một lúc, chợt nhớ , đây chính là từng lạc đến Thiên Thu Phong vài ngày .

Chẳng trách lúc đó linh cảm kỳ lạ. Hóa tấm mạng che mặt là một khuôn mặt giống đến .

Lục Quy Tuyết bừng tỉnh, nhẹ giọng: “Thì hôm là ngươi.”

Thấy Lục Quy Tuyết phản ứng, Nguỵ Lâm Thần nhịn . Xem Lục sư điệt vô cảm.

Nguỵ Lâm Thần thầm nghĩ, Lục Quy Tuyết chắc chắn đang nhíu mày, đang để tâm, đang đau lòng, đang tức giận, cam lòng, và hẳn là oán hận… Giống như ở đại điển bái sư năm xưa y kéo léo từ chối gã, ngay lập tức trở thành t.ử chưởng môn.

Nguỵ Lâm Thần từ lâu xé nát dáng vẻ cao quý giả tạo của Lục Quy Tuyết.

Nghĩ đến đây, nụ môi gã càng đậm.

Nói , nếu hai năm Lục Quy Tuyết ma vật tấn công, trọng thương mất hết tu vi, lẽ Nguỵ Lâm Thần cũng tìm cơ hội đến mức .

Ánh mắt gã càng lúc càng u tối, như dây leo lầy lội, xé nát vẻ lạnh lùng của Lục Quy Tuyết.

hỏi: “Lục sư điệt, ngươi nghĩ về lời ?”

Lục Quy Tuyết thực ý kiến gì. Nói thẳng, y lười nghĩ đến những chuyện ngoài cốt truyện.

Tuyết Lộc là Tuyết Lộc, Lục Quy Tuyết là Lục Quy Tuyết. Tuy khuôn mặt giống thì cũng liên quan gì.

Lục Quy Tuyết đáp: “Sư bá, chuyện thu đồ , dù cũng tác dụng. Xin hãy đợi sư tôn trở bàn tiếp.”

Y đồng ý, cũng từ chối, chỉ khéo léo đẩy câu hỏi trở .

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Thấy Lục Quy Tuyết bày tỏ ý kiến gì, Nguỵ Lâm Thần cố tình gây hấn.

“Lục sư điệt đúng, nhưng vẫn cần ngươi giúp một việc.” Nguỵ Lâm Thần lộ vẻ tiếc nuối, châm t.h.u.ố.c, nhả một khói chậm rãi : “Linh lực của Tuyết Lộc vốn yếu ớt, lúc hóa hình thương nặng. Nghe Thanh Vũ Liên Đài của Vân Lan sư đang ở Thiên Thu Phong. Lục sư , ngươi thể đưa Tuyết Lộc về, cho nó mượn Thanh Vũ Liên Đài vài ngày để tĩnh dưỡng ? Cũng giúp ích cho việc tu luyện của nó.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận