Ngọc Vỡ
Chương 7
08
Tôi không nói gì với Thẩm Hiểu Mạt nữa, cho dù tôi có nói gì, cô ta cũng sẽ không nghe.
Kiếp này, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình.
Vào đại học, cuộc sống trôi qua vội vã trong việc cày cuốc điểm số, tìm kiếm thực tập và vùi đầu trong thư viện, nỗ lực nhưng cũng có phần tẻ nhạt.
Thấy tôi mãi không yêu đương, mẹ tôi với tấm lòng của người mẹ, giới thiệu cho tôi con trai của một khách hàng lớn của bà, học ở Bắc Đại ngay bên cạnh, kém tôi một tuổi.
Anh chàng này lần đầu gặp mặt thực sự khiến tôi kinh ngạc, một chú "chó săn nhỏ" cao 1m88, anh tuấn, qua chiếc áo phông thấm đẫm mồ hôi của mùa hè, thấp thoáng cơ bụng 8 múi săn chắc.
Cho dù kiếp này tôi đã hạ quyết tâm không mê trai đẹp nữa, vẫn không nhịn được thầm nghĩ: Mlem mlem quá đi, phải "ăn" thử một miếng mới được!
Vừa hay gần đó có khu vui chơi mới xây, "chó săn nhỏ" mời tôi cùng đi chơi.
Kết quả vừa vào cổng, tôi đã nhìn thấy dưới tàu lượn siêu tốc, trong đám người xếp hàng, có một đôi tình nhân đang cãi nhau.
Cô gái rõ ràng đã trang điểm kỹ lưỡng, nhưng lúc này lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt: “Rõ ràng cô ta đã chen vào chỗ của em! Tại sao anh không bênh vực em!”
Giọng nói của chàng trai mang theo sự mệt mỏi: “Người đông như vậy, chen lấn va chạm là khó tránh, em có thể đừng gây chuyện nữa được không?”
Cô gái khóc to hơn: “Trước đây anh không như vậy! Anh nói cho dù thế nào anh cũng sẽ bảo vệ em! Anh nói anh là người cứu rỗi của em nhưng bây giờ tại sao anh lại giúp người bắt nạt em nói chuyện?”
Người tụ tập xung quanh xem náo nhiệt ngày càng đông, chỉ trỏ bàn tán, còn có người tốt bụng giơ điện thoại lên quay video.
Chàng trai không chịu nổi nữa, anh ta bỏ lại cô gái đang khóc lóc bỏ đi, chạy nhanh đến một nơi không người, đ.ấ.m mạnh vào tường.
Sau đó anh ta dựa vào tường muốn bình ổn lại cảm xúc.
Kết quả liếc mắt một cái liền nhìn thấy tôi trong đám đông.
...
Đúng vậy, đôi tình nhân cãi nhau này, chính là Hứa Vân Châu và Thẩm Hiểu Mạt.
Lúc này Hứa Vân Châu nhìn tôi, ánh mắt anh ta khẽ d.a.o động, dường như cảm xúc rất phức tạp.
“Em... em vẫn mặc váy trắng.” Anh ta khẽ nói: “Hồi lớp 10, anh đã khen em mặc váy trắng rất đẹp, không ngờ chúng ta đã lâu như vậy không gặp nhau, em vẫn mặc như vậy.”
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hứa Vân Châu, thực sự không biết nói gì cho phải.
Anh ta quả thực đã khen tôi mặc váy trắng rất đẹp.
Đó là vì tôi mặc váy trắng thực sự rất đẹp mà!
Váy đâu có lỗi, nếu tôi vì một tên khốn nạn như Hứa Vân Châu mà không bao giờ mặc váy trắng nữa, vậy mới là đáng tiếc.