MẸ CHỒNG THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH HẸN HÒ, YÊU CẦU CHỈ LẤY ĐẠI GIA
CHƯƠNG 5
Đến ngày ghi hình tại nhà, tôi như thường lệ dẫn Đậu Đậu ra ban công chơi.
Nhân viên chương trình nói rằng tập trước có tỷ lệ người xem khá cao, nên lần này họ sắp xếp một người dẫn chương trình khéo léo hơn để tăng khả năng thành công cho buổi hẹn hò.
Ngay giây đầu tiên người đàn ông bước vào, mắt mẹ chồng tôi sáng rực.
Ông ta có ngũ quan cân đối, dáng người thẳng thớm, mặc áo polo màu xanh lam và quần dài trắng. Cổ áo hơi dựng lên, làn da trắng trẻo sạch sẽ, trông chẳng giống 60 tuổi mà giống như ngoài 40.
Ông ta mỉm cười bước vào, toàn thân tỏa ra khí chất ôn hòa, nhã nhặn nhưng đầy phong thái.
Sau màn chào hỏi đơn giản, người dẫn chương trình sắp xếp hai người ngồi xuống trò chuyện.
Ông lịch sự đưa tay, chờ mẹ chồng tôi ngồi xuống trước rồi mới từ tốn ngồi xuống, ung dung nói:
"Tôi là Trần Mục Chi, năm nay đúng 60 tuổi. Khi còn trẻ, tôi từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi, không con cái, hiện tại sống một mình."
"Về thu nhập, tôi có một công ty ngoại thương, sở hữu ba căn nhà: một căn tôi đang ở, hai căn cho thuê. Tổng thu nhập hàng năm khoảng 300 vạn."
"Sức khỏe của tôi tốt, chỉ hơi đau dạ dày nhưng không nghiêm trọng. Tôi thích đọc sách, du lịch, nhảy múa, và tôi luôn ngưỡng mộ những người biết nhảy múa."
Ông nói với giọng điềm tĩnh, thái độ chân thành và hào phóng.
Mẹ chồng tôi ngẩn người nhìn ông, trên mặt dần hiện lên một chút ngượng ngùng, bà khẽ nói:
"Tình hình của tôi—"
Bà chỉ nói được vài chữ rồi ngưng bặt, rõ ràng nhận ra những điều mình từng tự hào chẳng đáng kể gì trước mặt ông.
Trần Mục Chi mỉm cười và nói:
"Tôi đã biết tình hình của bà Lý Ái Lan rồi. Tôi là người thẳng thắn, có gì nói nấy."
"Tôi biết bên ngoài có người không hiểu chuyện bà đòi sính lễ. Tôi rất bất bình thay cho bà. Xã hội bây giờ quá thực dụng và nông cạn, chỉ biết định giá hôn nhân, thậm chí đánh đồng nó với tuổi tác và ngoại hình. Nhưng tôi nghĩ rằng, nội tâm và quá khứ của một người mới là điều lay động trái tim nhất."