Không Lối Thoát

Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Nam nửa mộng nửa tỉnh, cả như lửa nung đỏ mà phiếm sắc ửng hồng, lông mày nàng nhíu c.h.ặ.t vì bất kham thừa nhận, trong đôi mắt mờ mịt khe khẽ hé mở như che phủ bởi một tầng sương mờ lãng đãng, nước lượn lờ, ánh lên tia d*c v*ng mong manh.

 

Tống Thanh Thư lòng khẽ , cúi xuống hôn lấy nàng, thấy trong lòng cuối cùng còn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, con ngươi càng lúc càng thêm cuồn cuộn sương mù.

 

Hắn cố ý thả chậm động tác, nghiền ép cọ sát, lẳng lặng đôi mắt từng rạng rỡ như ánh mặt trời của nàng đang dần dần lây dính bản chất của , tại nơi mành trướng chật hẹp , cùng chìm đáy biển d*c v*ng.

 

Phúc T.ử ngoài hành lang hồi lâu, bên trong còn tiếng c.h.ử.i rủa đ.á.n.h loạn nữa, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở .

 

Hắn thật sự nửa đêm còn xông thu dọn tàn cục. Cô nương tính tình cứng cỏi, ngay cả đầu của Vương gia cũng từng nàng đ.á.n.h toạc. Nay cuối cùng thông suốt, những ngày hẳn sẽ dễ thở hơn nhiều, đám bọn họ cũng khỏi theo lăn lộn chịu khổ. Nửa năm qua, quả thật mệt đến kiệt sức.

 

Mãi đến khi ánh sáng nhạt của ban ngày hừng lên, âm thanh trong phòng mới dần dần lắng xuống. Tống Thanh Thư hai ngày chợp mắt, tuy thể như sắt, giờ phút cũng thấm chút mệt mỏi, liền sai nha bưng nước lau .

 

Yến Yến mang nước , thoáng thấy cô nương ẩn giữa mái tóc đen rũ rượi, gương mặt tái nhợt như tuyết bất động giữa chăn gấm uyên ương đỏ rực, khiến mà sởn gai ốc, nàng vội vàng cúi đầu, bước mau ngoài.

 

Tư Nam nửa híp mắt, tua rèm trướng đỉnh đầu lay động, đẫm mồ hôi, nhưng nàng nhúc nhích, chỉ để mặc Tống Thanh Thư lau chùi thể .

 

Nàng cách nào thoát khỏi.

 

Trong mơ hồ như thấy bàn tay cắt đứt gân , đầu dây thần kinh nơi đầu ngón run lên khe khẽ, m.á.u tươi tuôn trào…

 

Ngủ một mạch đến khi hoàng hôn, nàng mới tỉnh . Đảo mắt quanh, Tống Thanh Thư còn ở đây. Hiện tại nàng cảm thấy thể càng thêm tệ, mỗi ngày đều mê man chìm sâu.

 

“Cô nương, ngài tỉnh ạ?” Yến Yến động liền vội vã đến hầu.

 

Cả Tư Nam đau nhức, đầu đau như nứt, lúc chống dậy suýt nữa ngã lăn xuống.

 

“Ngươi ngoài , một một lát.”

 

Yến Yến định thôi, gương mặt tràn đầy thương xót, nhưng cô nương vốn thích khác ở gần hầu hạ, nàng chỉ đành lui .

 

Không Tống Thanh Thư rời khi nào, Tư Nam mệt đến mở miệng, tự nhiên cũng chẳng quan tâm .

 

Nàng nhất định nghĩ cách chạy trốn. Nơi là địa ngục, nàng thể chịu thêm dù chỉ một khắc.

 

Chỉ là thể hiện giờ quá tệ, nàng chút hối hận vì bản để rơi tình trạng kiệt quệ thế . Nếu hôm thể giữ chút sức lực, chạy thoát.

 

Nghĩ đến đây, Tư Nam vội vàng lệnh: “Giúp tìm một đại phu đến.”

 

Nghe , Yến Yến mừng rỡ, giọng trong trẻo đáp: “Vâng, cô nương!”

 

Cô nương thà c.h.ế.t cũng chịu cho đại phu xem bệnh, mặc Vương gia cưỡng ép cũng chịu khuất phục, hôm nay rốt cuộc chịu nghĩ thông.

 

Tư Nam cảm thấy bản chắc hẳn là thiếu m.á.u, thêm quanh năm thấy ánh mặt trời, trong phần thiếu chất vôi (canxi), lẽ còn mang theo chút tổn thương ở thận – tất cả đều nhờ “ân sủng” của Tống Thanh Thư mà .

 

Đại phu vuốt râu, khuôn mặt tái nhợt của Tư Nam, cả vô lực, suy nghĩ chốc lát mới mở miệng : “Cô nương khí huyết đều suy, cần bổ huyết, ích khí cho . Ngoài , mắt mang sắc xanh, trong cơ thể hư hỏa quá vượng, đây là chứng âm hư hiện , nên chú ý việc hành phòng thể quá mức thường xuyên…”

 

Lời còn dứt, Tư Nam khẽ nhạt, khóe môi tái khẽ nhướng về một bên:

 

“Mấy lời , ngươi lưu với chủ t.ử của ngươi .”

 

Đại phu vốn kiến thức rộng, nhưng chung quy vẫn là nam nhân, lúc sắc mặt khỏi lúng túng. Viết đơn t.h.u.ố.c xong, một câu cáo từ, liền vội vã xách hòm t.h.u.ố.c rời khỏi.

 

“Ngươi chứ?” Tư Nam nghiêng mắt Yến Yến, tỳ nữ cận bên nàng, vốn dĩ là của Tống Thanh Thư.

Tên điên , quả thực chính là ác quỷ, Tư Nam bao giờ một khắc nào rõ điều như lúc .

 

Yến Yến khẽ đáp: “Dạ…”, vội cúi : “Cô nương, phòng bếp chuẩn xong, chắc ngài đói bụng ?”

 

Tư Nam lạnh nhạt : “Đói, đương nhiên đói.”

 

Trên bàn bày một chén nhỏ cơm gạo tẻ, một bát canh cá trắng đục, một dĩa ngỗng om mềm, một chén măng chua da gà, cùng vài món nguội nhỏ, đều là những món cho khai vị.

 

Thân thể mệt mỏi, nàng chẳng bao nhiêu khẩu vị, nhưng vẫn cố ăn hết chén cơm. Đợi cơm nước xong xuôi, trời tối, trong viện cũng thắp đèn.

 

Trong lòng nàng chút buồn phiền, cứ thế mãi, luyện thể cho khỏe mạnh? Mỗi ngày phần lớn thời gian đều giường, tâm tình cũng thoải mái .

 

Tiểu Bạch ở một bên hào hứng húp canh cá, nhỏ xíu, ăn xoay quanh cái bát, đuôi nhỏ lay động run run.

 

Tư Nam đến nhịn bật , đợi nó ăn xong liền bế lên, lau miệng cho nó. Thấy cái bụng trắng tròn phấn nộn căng phồng, nàng vui vẻ sờ sờ mãi thôi.

 

“Ngốc t.ử, tự lượng sức, ăn nhiều như , sợ no căng ?”

 

Nói , nghĩ đến bản , nàng khỏi lắc đầu bất đắc dĩ, chẳng nàng cũng ? Tiểu Bạch thì liều mạng để lớn, còn nàng thì liều mạng để hồi phục thể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-loi-thoat/chuong-9.html.]

Chỉ thể tiêu thực, nàng liền ngầm quyết định, từ tối nay bắt đầu đổi. Tống Thanh Thư , nàng hiện tại thể căng quá, lỡ như nửa đêm “mang lễ tới”, nàng thật sự chịu nổi nữa.

 

Tóm , tìm đường sống trong kẽ hở. Khiến Tống Thanh Thư nghi ngờ , đồng thời khiến thể chịu sự tồn tại của nàng. Sống chung từng thời gian, lâu ngày Tư Nam cũng học gì.

 

Tiểu Bạch ngoan ngoãn theo phía nàng, cái bụng căng như sắp kéo lê xuống đất. Nha đầu hầu trong viện Tư Nam quát ai gần quá, đành theo phía con ch.ó nhỏ, cảnh tượng thành phần buồn .

 

Rất nhanh, nàng mệt chịu . Lần thử qua, thể chẳng khác một cây cột sắt rỉ sét sắp gãy, hồi phục ắt cần thời gian.

 

Tiểu Bạch cũng mệt, từ xa ngã sụp xuống. Đợi nàng lên giường, nó mới cố sức mà gian nan vượt qua bậc cửa.

 

Tư Nam giường hồi lâu, đầu óc trống rỗng. Nghiêng đầu liếc thấy Tiểu Bạch đang dựa mép giường, đôi mắt đen lúng liếng nàng, liền gọi một tiếng: “Yến Yến, mang nước và khăn đây.”

 

Yến Yến vén rèm trướng, thấy tư thế ngốc nghếch của Tiểu Bạch cũng bật khẽ, nhỏ giọng kể: “Cô nương, Tiểu Bạch thật che chở cho ngài lắm. Hôm đó Vương gia ngoài, Tiểu Bạch đuổi theo c.ắ.n vạt áo , chỉ là nó quá nhỏ, Vương gia hề thấy.”

 

Tư Nam ngạc nhiên: “Nó c.ắ.n gì?”

 

Yến Yến ghé thấp giọng : “Tiểu Bạch tiếng ngài, chạy phòng nhưng nô tỳ ngăn . Vương gia lúc cửa nó trông thấy…” Nói đến đây, giọng nàng càng nhỏ dần, vẻ mặt chút ngượng.

 

Tư Nam lập tức hiểu , trong lòng thoáng hổ, những âm thanh hôm đó cũng nàng cố tình gây . Động tác trong tay càng thêm nhẹ nhàng, ôm lấy Tiểu Bạch buông.

 

Hai dứt khoát giúp nó lau sạch cả , đặt lên giường, còn trải riêng một cái chăn nhỏ cho nó.

 

Đã muộn thế , Tống Thanh Thư tới , nàng cũng còn bận tâm. Nhìn Tiểu Bạch mềm mại thơm tho bên cạnh, sự mệt mỏi khiến nàng nhanh ch.óng .

 

Ngày hôm , Tư Nam đón ánh sáng sớm mà tỉnh. Trên cổ tay ngứa ngứa, nàng biếng nhác qua, quả nhiên Tiểu Bạch đang gặm cổ tay nàng, gặm l**m, vui sướng thôi.

 

“Tiểu Bạch, từ hôm nay bắt đầu, ngươi theo cùng luyện thể nhé.”

 

Tư Nam dậy sớm, ăn chừng hai cái bánh bao hấp thủy tinh, nghỉ ngơi chốc lát chạy quanh tiểu viện. Tiểu Bạch lon ton theo bên cạnh, Yến Yến dĩ nhiên cũng theo hầu.

 

“Cô nương, chẳng chúng nên uống t.h.u.ố.c ?” Yến Yến thở hổn hển sát bên cạnh, “Ngài chạy như , nhỡ lát nữa trúng gió thì .”

 

Tư Nam chẳng buồn để ý tới nàng . Tiểu thư thời cổ đại tuy đại môn , nhị môn bước, nhưng nghĩa là việc gì cũng thể . Còn như cầm kỳ thư họa thêu thùa may vá gì đó, nàng từ tới nay vốn chẳng hứng thú.

 

Thấy Yến Yến thở , nàng liền cân nhắc, nếu quá rõ ràng, sợ rằng khó qua mắt Tống Thanh Thư. Người từ nhỏ luyện võ, chuyện pháp thủ tinh mắt.

 

Tư Nam chỉ khẽ chớp mắt, liền thấy trong tiểu viện kế bên một góc vườn ngập sắc hoa muôn hồng nghìn tía, hải đường bốn mùa, ngọc trâm hoa, hương tuyết lan… tuy chẳng loài quý hiếm, nhưng đua khoe nở, khiến nàng bất giác nảy một ý tưởng .

 

“Yến Yến, trong phủ thợ trồng hoa ?”

 

Yến Yến lập tức gật đầu: “Có, thợ trồng hoa.”

 

Tư trạch nơi ngoại thành tuy lớn, nhưng hầu ít. Từ khi cô nương tới đây, nhân càng ngày càng nhiều.

 

Chẳng bao lâu, bộ hoa đều dọn sạch, chỉ còn mặt đất nâu đen trơ trụi. Thợ trồng hoa mang theo bùn đất mới lấp .

 

Thợ trồng hoa là một nam t.ử trung niên bốn, năm mươi, gọi là lão Tiền. Người vạm vỡ, chân chất, lông mày rậm và thô. Tư Nam ông , hiểu nhớ đến bé b.út chì Shin.

 

Ông yêu hoa, tuy bất mãn quyết định của nàng, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo, cẩn thận đào hoa chuẩn chuyển nơi khác.

 

Tư Nam hỏi : “Lão Tiền, thời tiết nếu trồng hoa màu, nên gieo hạt giống gì?”

 

Lão Tiền nhất thời ngẩn nàng, mãi đến khi Yến Yến đá nhẹ một cái mới khom trả lời: “Mùa xuân là lúc gieo hạt, các loại đậu hoặc rau lá đều thể.”

 

Tư Nam một đất nhỏ , chút trầm ngâm: “Có loại nào khó trồng, sản lượng ít dễ kiểm soát ? Trái cây cũng .”

 

Lão Tiền vốn là nhà nông, hiểu rõ việc . Ông nhíu đôi mày rậm suy tư hồi lâu mới chợt nhớ : “Cô nương, một loại dưa gọi là hàn dưa, vị ngọt thơm, nhiều nước. Chỉ là ít trồng, nên sản lượng thấp.”

 

Tư Nam , hàn dưa chính là dưa hấu. Ở Trung Hoa cổ đại từ sớm , trong sách cũng ghi chép qua. Thời Nam triều, y học gia Đào Hoằng Cảnh từng : “Vĩnh Gia hữu hàn qua cực đại, khả tàng chí xuân.” (*)

 

(*) “Ở vùng Vĩnh Gia loại dưa hàn (dưa hấu) lớn, thể cất giữ đến tận mùa xuân.”

 

Nông hộ lúc đa phần trồng ngũ cốc, dưa hấu vốn lương thực, ăn no chẳng ảnh hưởng, nên ít trồng, sản lượng cũng chẳng mấy ai lưu tâm.

 

“Được, trồng dưa hấu, , hàn dưa .” Tư Nam vỗ tay quyết định, chỉ là trong phủ hạt giống, cần tìm.

Nàng vô cùng yên tâm, đường đường là phận Đoan Vương, chẳng lẽ đến hạt giống dưa hấu còn kiếm nổi? Nếu thế thì cũng khỏi kẻ ăn chơi nữa.

 

Bận rộn một hồi, tay đều dính đầy bùn, Tư Nam liền định về rửa tay ăn cơm.

 

Tại tiền viện, Tống Thanh Thư mới trở về. Hắn chút mệt mỏi, trong đầu kinh văn vấn vít như dây cột tóc thít c.h.ặ.t, khiến da đầu căng , đầu đau từng trận.

 

Phúc T.ử dẫn vài đến: “Vương gia, cô nương việc, sai nô tài bẩm .”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận