Không Lối Thoát

Chương 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng đ.á.n.h cược rằng Tống Thanh Thư sẽ tay.

 

Tống Thanh Thư nàng là nỏ mạnh hết đà, lời rõ ràng đại nghịch bất đạo, đổi thành khác, dù cho là Phúc Tử, cũng sớm lôi ngoài xử c.h.é.m.

 

Thế nhưng hiểu vì , khi Nặc Nặc run rẩy , khóe mắt hoe đỏ, bộ dáng kiên cường mà nước mắt ngăn tràn ngoài, đáy mắt dâng lên một cảm giác như thấy một mỹ cảnh tàn nhẫn xen mềm yếu, giống như giữa mùa hè oi nồng, giữa vũng nước bùn nở một cành hoa độc mỹ, linh khí tuyệt trần. Hắn nhất thời vẫn còn lưu luyến.

 

Huống chi bao lâu nay, phương diện nam nữ, đều chiếm thế thượng phong mà khiến nàng khuất phục. Giây phút , vẫn thật sự nổi giận.

 

Một lúc lâu , Tống Thanh Thư khẽ bật . Con ngươi híp , như đang nhớ đến điều gì, đưa tay nhẹ nhàng lau giọt lệ má nàng, cùng vệt m.á.u nhạt nơi khóe môi.

 

“Nặc Nặc, khúc phong nguyệt mà ngươi từng hát , cũng đều thấy, mắng đến thật sảng khoái lòng , chăng cố ý hát cho ? Nặc Nặc, ngươi đúng là một bảo vật khiến lưu luyến.”

 

Trong lòng Tư Nam lặng lẽ thở phào. Trước nàng thực sự đoán nổi tên rốt cuộc yêu thích điều gì, tính tình lúc nóng lúc lạnh, hỷ nộ vô thường. hôm nay, nàng dường như một chút quy luật.

 

Quả nhiên, như : “Vương bát đậu xanh (*), chỉ cần thấy mắt.” Tống Thanh Thư đối với nàng, đúng là đặc biệt giống với khác.

 

(*) Ý gốc của câu tục ngữ kiểu như: “Con rùa (hoặc đồ vô dụng như ‘vương bát’) hạt đậu xanh thì thấy hợp, ưa mắt.” Đây là một cách dân gian mang tính chế giễu: cái chẳng thấy cái gì đó (vốn bình thường) vô cùng mắt, hợp ý.

 

Kẻ — quả thật đê tiện.

 

Tư Nam hừ lạnh một tiếng, khóe mắt liếc một cái, lập tức đầu , giọng châm biếm: “Bảo bối ư? Chung quy bất quá chỉ là một món đồ chơi thôi, nào dám nhận nổi cơn thịnh nộ của Đoan Vương gia.”

 

Tống Thanh Thư chỉ thấy như nàng đang giận dỗi mềm yếu, nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng v**t v*, thập phần thỏa mãn: “Nặc Nặc, chớ dáng điệu nhỏ nhen của mấy nữ t.ử yếu ớt, thích.”

 

Trong mắt , Nặc Nặc là kiểu cứng cỏi đặc biệt: tuy yếu mềm, nhưng trong xương mang gai, khác hẳn đám nữ nhân chỉ dáng để lấy lòng.

 

Tư Nam thầm mắng một câu, song vẫn cố nhịn xuống. Người đúng là tiện trong cốt, nhưng quá xem trọng thể diện. Hôm nay nàng chiếm ưu thế, tạm thời nên chọc điên nữa.

 

Tống Thanh Thư thấy nàng cũng tỏ ý kháng cự, dường như tự nhận thức rõ phận hiện tại của , liền dần quên cơn tức . Chuyện xảy trong ba ngày , nàng vốn gì; nếu còn trách nàng, đúng là khó mà lý.

 

Chỉ là, trong đời , từ khi nào từng coi trọng chữ “đúng sai” ? Nếu Phúc T.ử đây, nhất định sẽ kinh hãi đến rơi cằm.

 

Tư Nam nắm tay, chậm rãi theo tiểu viện. Trong viện, thấy hai bình trở về liền đồng loạt thở phào.

 

Yến Yến tự giác tiến lên hành lễ: “Cô nương, đồ ăn sáng chuẩn xong, ngài chắc hẳn đói ạ?”

 

Tư Nam cả lưng đều ướt mồ hôi, bụng trống rỗng từ lâu. Chỉ là kéo lê giữa bùn đất, cả đều bẩn, nàng khẽ vung tay áo: “Trước rửa mặt đồ .”

 

Phúc T.ử sắc mặt hai yên bình qua, trong lòng thở một , hôm nay còn tưởng Nặc Nặc cô nương khó mà thấy mặt trời lặn.

 

Tống Thanh Thư cũng vung tay áo, tắm rửa. Ba ngày qua quả thật dễ chịu gì, họ Lưu đích xác khó chơi vô cùng.

 

Tư Nam đang ngâm trong ao nước, thấy bước tới liền định dậy.

 

Tống Thanh Thư chịu thả nàng , lập tức ôm c.h.ặ.t nhào thẳng xuống nước, khiến bọt tung khắp nơi, giọng mềm nhẹ nhưng mang theo ý : “Ta nửa tháng thể sẽ ở đây luôn, Nặc Nặc, vui ?”

 

Tư Nam liếc một cái, mang theo cảm xúc, gật đầu: “Vui.”

 

Tống Thanh Thư quấn lấy nàng dây dưa hồi lâu, cho đến khi nàng đầy vết hôn mới chịu buông . Đối với kiểu miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo của nàng, tỏ vẻ tán thưởng. Nghĩ tới chuyện qua mấy ngày nay, kìm nhếch môi .

 

Quyền thế và địa vị đang , đủ để tiêu xài cả đời. Hắn cần kính ngưỡng , chỉ cần sợ là đủ.

 

Tư Nam cứ thấp giọng lạnh liên tục, chỉ cảm thấy khó hiểu, thầm mắng một tiếng đồ thần kinh bước ngoài. Sáng nay lăn lộn tới giờ, nàng sớm đói đến n.g.ự.c dán lưng.

 

Sau khi uống cháo xong, nàng hỏi Phúc Tử: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Phúc T.ử tự nhiên dám nhiều, chỉ nghiêm, chuyên chú chờ Vương gia .

 

Tư Nam lạnh: “Không , hầu hạ sai thì ? Vương gia bảo ở đây nửa tháng, nếu chọc tức giận, chỉ sợ ngươi cũng dễ chịu.”

 

Phúc T.ử rùng , cân nhắc một lát ngắn gọn kể sơ qua chuyện của Lưu đại nhân, giảm tránh đến đến đó: “Cô nương mấy ngày tới thật cẩn thận, tâm trạng Vương gia e rằng sẽ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-loi-thoat/chuong-17.html.]

Tư Nam ăn xong ngụm cuối, chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Biết .”

 

Xem , ngay cả mệnh quan triều đình cũng đấu Tống Thanh Thư. Lúc nàng đẩy ngã một cú e cũng là may mắn nhất thời. Vẫn nên chuyên tâm chuẩn đường chạy trốn, để dù tra xét cũng tung tích nàng, đó mới là an nhất.

 

Tống Thanh Thư rửa mặt súc miệng xong, tóc còn ướt, gọi Tư Nam hầu hạ.

 

Tư Nam mang theo Cẩm Sắt bước , thấy tùy tiện nghiêng giường trúc cạnh cửa sổ, liền : “Cẩm Sắt, ngươi hầu hạ Vương gia , ăn xong, còn tiêu thực.”

 

Cẩm Sắt thấy Tống Thanh Thư lên tiếng phản đối, lập tức hướng Tư Nam nhẹ nhàng trao một ánh mắt cảm kích.

 

Tư Nam cùng Yến Yến dắt Tiểu Bạch để tắm rửa; con ch.ó nhỏ dính đầy bùn đen, ngâm nước vẻ ngoài sạch sẽ trắng trẻo hẳn .

 

Yến Yến vui, kiềm nén một lát mới với Tư Nam: “Cô nương, vì để Cẩm Sắt hầu hạ Vương gia ? Nàng thể loại dễ câu , lỡ chuyện…”

 

Tư Nam dùng khăn lau cho Tiểu Bạch đáp: “Nếu lỡ mà Cẩm Sắt câu Vương gia thì ? Yến Yến, nếu ngươi , ngươi cũng thể đó.”

 

Yến Yến sợ đến mức lắc đầu lia lịa, Vương gia tuy ngoại hình tuấn tú, gia thế cường đại, nhưng tính tình thật sự đáng sợ, nàng dám quá phận.

 

Tư Nam hiểu ý, mỉm : đến một nha đầu cũng sợ, thì bản nàng há sợ .

 

Tắm xong Tiểu Bạch thì gần chính ngọ, lão Tiền đang sức tưới nước cho mạ.

 

Tư Nam dẫn Yến Yến thư phòng. Thực phủ nhiều phòng: phòng sinh hoạt, phòng trưng bày tranh thư, còn cả một nơi chỉ để treo binh khí với đủ thứ hình dạng màu sắc. Tư Nam ngày bận nghĩ đến chạy trốn nên chẳng mấy khi để ý cách bài trí trong trạch viện, chạy loạn một hồi cũng trốn về .

 

“Yến Yến, phía ngoài phủ là con sông nào ?” Tư Nam vô tình cầm một quyển sách hỏi.

 

Yến Yến hầu nàng lâu, cũng quý mến và thiện cảm với nàng nhiều, một tay lau Tiểu Bạch trả lời: “Cô nương, đó là Ngọc Đái Hà ạ.”

 

Tư Nam dám hỏi sâu thêm; Yến Yến là của Tống Thanh Thư, mấy ngày nay nếu chuyện quá nhiều, sợ Tống Thanh Thư để ý sẽ phát hiện ngay.

 

Nghĩ hai chạy trốn , Tư Nam cân nhắc nơi chốn thể chạy đến; khi thấy phủ là núi rừng, nàng lập tức thôi ý định đó, nếu lên núi thì e rằng Tống Thanh Thư sẽ cho đốt rừng, trốn thoát sẽ c.h.ế.t trong biển lửa.

 

Ở thời hiện đại luật lệ rõ ràng, “phóng hỏa thiêu rừng thì tù mọt gông”, nhưng tại Đại Dung , phận của Tống Thanh Thư cao như thế, chuyện tự nhiên sẽ xảy với .

 

Phía phủ là một hồ sen kéo dài mười dặm, đầu tiên nàng dừng chân chính là nơi . Ngoài mười dặm hồ sen là dòng sông lớn cuộn trào, Yến Yến đó gọi là Ngọc Đái Hà.

 

Về Ngọc Kinh, Tư Nam vốn hiểu nhiều, nhưng cái tên Ngọc Đái Hà thì nàng nhớ, bởi lúc đến Ngọc Kinh bao lâu, nàng liền Tống Thanh Thư mang thẳng phủ , kể từ đó, nàng chỉ nghĩ cách chạy trốn.

 

Thực tại khiến tỉnh ngộ. Giờ đây, Tư Nam rốt cuộc hiểu rõ câu “ , trăm trận trăm thắng”. Nàng mang theo tầm kiêu ngạo của hiện đại, tự tin quá trớn giữa núi rừng xa lạ, khi đụng hoàng tộc quyền quý, kết cục chỉ áp chế đến mức thở nổi.

 

Tống Thanh Thư ngủ một giấc, tinh thần sảng khoái. Vừa mở mắt thấy Cẩm Sắt đang bên cắm hoa, nàng dựng những cành nguyệt quý đỏ rực chiếc bình sứ men trắng miệng loe; bên cạnh, Phúc T.ử đó chớp mắt.

 

“Người ? Nặc Nặc ?”

 

Cẩm Sắt tiếng liền quỳ xuống bên giường: “Cô nương đang cùng Yến Yến ở thư phòng.”

 

Tống Thanh Thư khựng . Trước đây cũng từng thử khiến Nặc Nặc an tĩnh bằng sách vở hoặc đồ chơi các loại, những thứ xinh vốn là trò giải trí nhất. ngày nào nàng cũng hoặc là nổi xung c.h.ử.i bới, hoặc c.ắ.n răng cố tình chọc giận .

 

Hắn nhớ cảnh nàng ngày ngày gầm lên: “Ngươi hạn chế tự do thể !”, “Tên ch.ó má ngươi sẽ ở tù mọt gông!”, kèm theo vài câu lạ lẫm, ngữ điệu xiêu vẹo, chẳng hiểu … khiến nổi quạu mà từng giam nàng trong phòng một thời gian.

 

Thế mà giờ nàng chịu an phận sách. Kết hợp với mấy chuyện lẽ cuối cùng nàng nghĩ thông.

 

Trong lòng Tống Thanh Thư bỗng sinh một loại đắc ý: loại kiêu ngạo khó thuần, tay , cuối cùng cũng chỉ thể cúi đầu thần phục. Huống hồ, nàng chỉ là một nữ nhân hèn mọn.

 

Lúc Tư Nam đang lật xem quyển 《Đại Dung Trăm Năm Sử》, nội dung phần lớn nàng đều từ thuở học sinh. Nàng đang chuẩn mở quyển 《Đại Dung Khai Quốc Sử》 thì bỗng thấy một nhịp bước chân quen thuộc truyền tới, tiếng bước khiến tim nàng theo bản năng run lên một nhịp, nhịp đập như bất .

 

Trong khoảnh khắc , quyển sách suýt nữa rơi khỏi tay nàng.

 

Tư Nam vẫn luôn cho rằng cứng cỏi, cho dù Tống Thanh Thư tàn nhẫn vô độ, thủ đoạn độc ác, nàng đến run rẩy , nước mắt ngừng rơi, thì trong lòng nàng vẫn giữ một chút kiêu hãnh, thậm chí khinh thường .

 

Thế nhưng giây phút , chỉ vì một tiếng bước chân, nàng tay run ngừng, ngơ ngác chằm chằm về phía cửa, trong lòng khỏi hoảng loạn.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận