Không Lối Thoát

Chương 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cuối năm, Lộ Huấn bế quan sách. Lộ Tu Viễn xong thì vui mừng tán thành, cả hai tay hai chân đều đồng ý.

Tư Nam cũng đây là chuyện hệ trọng.

 

Lộ gia vốn là dòng dõi thư hương, Lộ Tu Viễn khi xưa cũng là đỗ tiến sĩ nhị bảng, cuối cùng trở về Định Xa quan phụ mẫu.

 

dù hiểu, lòng nàng vẫn chút khổ sở, nếu Lộ Huấn thi đỗ, chẳng y sẽ về Ngọc Kinh ?

 

Nàng nhẹ giọng hỏi: “Lộ Huấn, nếu một ngày rời , thậm chí rời khỏi cả Đại Dung… ngươi nguyện cùng ?”

 

Lộ Huấn do dự mà gật đầu, ánh mắt đầy dịu dàng: “A Nam, chỉ cần cùng ngươi rời , cũng .”

 

Tư Nam ngẩng đầu khuôn mặt tuấn lãng của , nụ hiền hòa khiến lòng nàng ấm áp chua xót.

 

Sống quá rõ ràng, đôi khi cũng là một loại đau đớn.

 

Những ngày đó, Tư Nam bận rộn ngừng.

 

Nàng thông minh, nhanh nhạy, từ nhỏ theo Tư lão gia học việc buôn bán. Năm xưa, khi Tư phu nhân sinh con gái, vợ chồng Tư gia từng lo việc kinh doanh trong nhà chẳng ai kế thừa. Không ngờ khi Tư Nam còn bé, trong thử chọn đồ vật đoán tương lai, nàng ôm ngay lấy sổ sách.

 

Quả nhiên, Tư Nam đối với việc buôn bán cực kỳ linh hoạt, đầu óc nhanh nhạy, thủ đoạn thậm chí còn khéo léo hơn cả cha nàng.

 

Lúc , Đại Dung quốc thương nghiệp đang phát triển hưng thịnh. Lộ tuyến buôn bán vốn sẵn , chỉ là trong nước thường xem thường việc giao thương với những tiểu quốc xung quanh. Họ đều cho rằng đó chỉ là đám thương nhân nhỏ, xe ngựa cũ nát, chỉ mang theo d.ư.ợ.c liệu, da lông mà đổi chác hàng hóa tầm thường.

 

Tư Nam thấy cơ hội.

 

Hiện giờ nàng sản nghiệp riêng, ngoài việc những món đồ yêu thích, nàng còn tổ chức một đoàn thương đội, chuyên chở hàng hóa trao đổi với các tiểu quốc xung quanh. Thậm chí đôi , nàng còn đích cùng.

 

Ban đầu Tư lão gia vui, cho rằng việc nguy hiểm, hợp với phận nữ nhi. nàng phân tích, rằng địa thế các tiểu quốc phức tạp, sản vật, d.ư.ợ.c liệu ở đó khi còn quý hơn cả trong Đại Dung, trong lòng ông cũng bắt đầu động tâm.

 

Hai cha con , bắt tay ngay việc. Dù đang thời điểm cuối năm, vẫn bận rộn đến mức chẳng thấy bóng trong nhà. Tư phu nhân mà chẳng dám gì, chỉ cần Tư Nam thể sống yên , vui vẻ… thì với bà, thứ đều .

 

Khi đông đến, Lộ Huấn mới chợt nhận , thật nhiều điều về A Nam mà từng đến.

 

Hai gặp hơn một năm, mà cảm giác như cách hai năm xa cách từng tồn tại.

 

Đêm trăng lạnh, ánh trăng nhàn nhạt như sương. Khi trong lòng khởi niệm nhớ thương, thì những nỗi nhớ cứ từng đợt, từng đợt dâng lên như dòng m.á.u nóng chảy khắp cơ thể, khiến đều khao khát yên.

 

Nỗi nhớ càng lúc càng mãnh liệt, đến cuối cùng y chịu nổi nữa. Lộ Huấn dậy, thẳng đến cửa nhỏ giữa hai nhà, lặng lẽ đẩy mở mà bước .

 

Tư Nam chợp mắt liền tiếng động phía cửa sổ.

 

Đêm nay là Hạ Hòa trực canh, nàng vốn ngủ say nên chỉ mơ hồ thấy âm thanh. Khi mở cửa sổ , liền thấy gương mặt tươi của Lộ Huấn hiện ngay mặt, giữa đêm tối, hàm răng trắng của y phản chiếu ánh trăng, khiến Tư Nam buồn bất ngờ, khẽ bật thành tiếng.

 

Dưới ánh trăng, trong mắt Lộ Huấn như ánh sáng, trong veo mà sáng rực. Y nàng, bàn tay tự chủ mà đưa , khựng giữa chừng.

 

Giọng y khàn khàn, run nhẹ trong khí lạnh: “A Nam… thể ôm ngươi ?”

 

Lời thốt , cuối cùng nhỏ dần như tan gió, nóng bỏng đến mức khiến tim Tư Nam khẽ run.

 

Nàng dáng vẻ lúng túng , trong lòng mềm nhũn, liền mỉm khẽ gật đầu, cũng nhẹ nhàng dang tay đáp .

 

Lộ Huấn vui mừng đến mức kìm , xuyên qua khung cửa sổ ôm lấy nàng, thuận tay bế luôn Tư Nam ngoài.

 

“Ngươi chứ? Nửa đêm nửa hôm như tên hái hoa tặc, sợ phát hiện ?” Tư Nam nhỏ giọng trách, nhưng vẫn để mặc , thuận theo động tác mà nhảy xuống, chỉ sơ ý rơi mất đôi giày thêu bệ cửa sổ.

 

Lộ Huấn dứt khoát bế ngang lấy nàng. Trong lòng là ôn hương nhuyễn ngọc, khiến y chợt hiểu trong sách rằng, bọn hái hoa tặc luôn thích nửa đêm lén khuê phòng, chỉ để ôm trộm một khắc hương ngọc.

 

Mái tóc đen của Tư Nam buông xõa, khoác áo ngủ trắng muốt, chiếc cổ thon mảnh như tuyết, gương mặt dịu dàng ánh lên lúm đồng tiền, đôi chân trần trắng trẻo lộ tà áo.

 

Lộ Huấn vội vàng đầu, dám nữa. Thế nhưng mặt y đỏ bừng, ánh mắt dâng lên ngọn lửa thể dập tắt.

 

Y chỉ khẽ , giọng như lẩm bẩm: “Ta chỉ là… đến xem ngươi mà thôi.”

 

Tư Nam ôm lấy cổ Lộ Huấn, đối phương xong câu , gương mặt ngốc nghếch , nhịn “phụt” khẽ.

 

“Không mau xa một chút , kẻo Hạ Hòa tỉnh dậy, thấy ngươi tưởng là kẻ thì phiền lắm đó.”

 

Lộ Huấn ôm nàng, đảo mắt quanh, thấy bốn bề vắng lặng mới ôm nàng về phía đình hóng gió vườn.

 

“Ngươi… nhớ ?” Tư Nam ngoan ngoãn để bế, khẽ tựa đầu n.g.ự.c y.

 

Nghe tiếng hô hấp phần dồn dập, nàng ngẩng đầu lên , ánh mắt chạm ngay đôi mắt sáng của ánh trăng.

 

Lộ Huấn xuống , thấy sương rơi, liền nhẹ đặt Tư Nam xuống bên cạnh. Đến lúc y mới hồn, bỗng ý thức bản gì, gương mặt lập tức đỏ bừng, tay gãi đầu luống cuống:

 

“Ừm… nhớ ngươi.”

 

Sợ nàng lạnh, ôm lấy đôi chân nàng, giữ trong lòng n.g.ự.c . Động tác mật, nhưng chẳng mang chút tà niệm nào.

 

Tư Nam khẽ , dựa vai y, ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng cao, giọng nhỏ nhẹ mà nhanh như sợ thấy: “Lộ Huấn… cũng nhớ ngươi.”

 

Lời , như một chén nước ô mai giữa ngày hè, mát lạnh lan xuống tận tim, cuốn trôi khô nóng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

“Ta cũng nhớ ngươi,” Lộ Huấn nhẹ, giọng mang chút ấm ức, “dạo gần đây ngươi bận gì thế? Ta chẳng thấy ngươi tới gõ cửa sổ nữa.”

 

Tư Nam khẽ , kể cho đối phương chuyện và phụ đang , về việc buôn bán, về thương đội mới lập. Lộ Huấn mà thấy thú vị vô cùng.

 

Với y, chỉ cần ở bên Tư Nam, gì cũng đều là niềm vui.

Trăng lên cao, Lộ Huấn thấy nàng ngáp liên tục, liền dậy, xổm mặt nàng: “A Nam, nên về thôi, cõng ngươi nhé.”

 

Tư Nam trong lòng lưu luyến, nhưng vẫn ngoan ngoãn trèo lên lưng y. Trên đường trở về, Lộ Huấn bỗng nhỏ giọng, nghiêm túc :

 

“Ta thật hy vọng thời gian trôi nhanh hơn một chút… để thể sớm ngày cưới ngươi về.”

 

Thực độ tuổi , nhiều cô nương như Tư Nam sớm xuất giá, thậm chí con cái cũng đề huề. Chỉ là Tư Nam bây giờ phần khác biệt, Lộ Huấn bận chuẩn cho kỳ khoa khảo, nên hôn sự đành tạm gác .

 

Tư Nam nghĩ thầm, sang năm chờ Lộ Huấn thi xong, nàng cũng tròn hai mươi, lúc thành cũng muộn.

 

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, thoắt cái sang năm mới. Không bao lâu nữa, Lộ Huấn sẽ lên đường Ngọc Kinh dự thi.

 

Nhìn hai trẻ lưu luyến chẳng nỡ rời, song hai bên chỉ lặng lẽ mỉm , trong lòng ai nấy đều hiểu rõ mà .

 

“A Nam, ngoan ngoãn chờ ở nhà nhé. Đợi trở về, chúng liền thành .”

 

Hai nhà bàn bạc xong xuôi, sính lễ chuẩn gần đủ, chỉ còn chờ trao đổi hôn thư. Đợi Lộ Huấn thi đỗ trở về, chẳng bao lâu nữa là thể cử hành hôn lễ.

 

Tư Nam hề đỏ mặt, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, mỉm : “Ừ, sẽ chờ ngươi.”

 

Vợ chồng Tư gia , đồng loạt thở phào. Nữ nhi gần hai mươi, nếu còn chẳng gả , e rằng tóc họ cũng bạc vì lo.

 

Việc buôn bán của Tư Nam ngày càng thuận lợi. Cách mới mẻ, tinh xảo, cùng sản phẩm son môi thủ công do nàng tạo , thực sự mở một thị trường khác biệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-loi-thoat/chuong-31.html.]

Khi , son môi vẫn chủ yếu dùng mỡ động vật hòa với hương liệu, điều chế bằng thanh hao và chu sa để tạo màu. Công dụng chỉ đơn giản là giữ môi nứt nẻ, hình thức và sắc màu đều đơn điệu.

Tư Nam thế bằng sáp ong, kéo dài thời gian bảo quản, hạ thấp chi phí.

 

Điều quan trọng hơn, son còn cảm giác dính dầu, mềm mượt tự nhiên hơn hẳn.

 

Kiếp , nàng vốn yêu thích những món nhỏ nhặt tinh tế như thế.

 

Nàng còn tự phối hương tinh dầu thuần thực vật, chỉ giúp thư giãn thần kinh mà còn dễ ngủ hơn. Dạo nàng vẫn thường gặp ác mộng, nên dùng khá nhiều.

 

Cũng giống như kiếp , những vật phẩm thủ công như đồ sứ, tơ lụa, lá đều các nước láng giềng ưa chuộng.

 

Trong đó, nàng đặc biệt chú ý đến một tiểu quốc tên là Nguyệt Thị, tuy phụ thuộc Đại Dung, nhưng vẫn giữ sự độc lập. Tập tục của hai bên khác biệt nhiều, chỉ là đất nước phần lạc hậu, song quá xa Đại Dung, vô cùng thuận lợi cho việc giao thương.

 

Mấy năm nay cuộc sống của Tư Nam tuy bình , nhưng trong lòng nàng bao giờ thật sự yên.

 

Nghĩ kỹ , nàng vẫn cảm thấy rời khỏi Đại Dung mới là lựa chọn đúng đắn. Chỉ là việc rời quê hương lúc dễ, khác hẳn với thời hiện đại, tiện lợi, ở đây thứ đều cần tính toán chu .

 

Từ ngày Lộ Huấn rời , tâm tình của Tư Nam trầm xuống, nàng thường ngẩn suốt cả ngày.

 

Thấy con gái như , Tư phu nhân nỡ, liền khuyên nàng ngoài giải sầu. lúc Tư gia đoàn thương đội chuẩn sang Nguyệt Thị, Tư Nam dứt khoát sửa soạn dung mạo, mang theo Đông Dung cùng lên đường.

 

Nguyệt Thị là một tiểu quốc còn lạc hậu, nên hàng hóa đem sang đều cần quá tinh xảo — chủ yếu là những thứ thô sơ, như chum gốm lớn, chảo sắt, chén bát đủ loại, vật dụng nhỏ thường ngày.

 

Thực , ít đoàn thương buôn chọn hướng , chỉ vì Nguyệt Thị một loại d.ư.ợ.c liệu quý, giới d.ư.ợ.c thương vô cùng coi trọng. Tư gia cũng dựa thứ d.ư.ợ.c mà sinh lợi — chỉ riêng loại d.ư.ợ.c chiếm đến ba phần doanh thu của gia.

 

Tư Nam vốn kế thừa việc kinh doanh của gia tộc, mà nguyên nhân chủ yếu là bởi loại d.ư.ợ.c , công dụng của nó chẳng khác nào “dược trợ hứng” trong đời .

 

Chính vì thế, trong lòng nàng luôn cảm thấy mâu thuẫn và khó chịu.

 

May , song đều hiểu chuyện, từng trách cứ nàng.

Ngày xuân đẽ, trời xanh nắng ấm, Tư Nam cứ thế lên đường, cùng đoàn thương nhân về hướng Nguyệt Thị.

 

***

Đại Dung phồn hoa vô cùng, đặc biệt là Ngọc Kinh thành, trung tâm của nhân tài, thương nghiệp và chính trị.

 

Giờ đây, tiết xuân rạng rỡ, kẻ tấp nập, phồn vinh như gấm, du khách ngắm cảnh đông như dệt lụa.

 

Cách hoàng cung xa, phủ của Đoan Vương vẫn yên tĩnh như xưa, tịch mịch và trang nghiêm đến nghẹt thở.

 

Trong phủ, ai dám thở mạnh, chẳng ai dám mở miệng. Tất cả đều quỳ rạp đất, nơm nớp chờ đợi chủ nhân lệnh.

 

Tống Thanh Thư ghế thái sư gỗ hồng sơn, gương mặt lạnh lùng, ngón tay khẽ siết tay vịn, như thể đang nghiền nát cơn đau trong lòng.

 

Tìm lâu, thất vọng cũng quá nhiều . Hắn bắt đầu cảm thấy — lẽ nàng thật sự c.h.ế.t, c.h.ế.t thây.

 

Hôm , khi nàng rơi xuống sông, lập tức sai nhảy xuống vớt. Xác ngựa tìm thấy, ngay cả con Tiểu Bạch cũng kéo lên, chỉ duy nhất nàng.

 

Hắn tin.

 

Hắn lệnh cho tiếp tục tìm dọc theo bờ sông, nhưng suốt nhiều ngày, chẳng tìm vật gì thuộc về nàng, dù chỉ một mảnh vải, một vật nhỏ.

 

Đến cả linh đề (*) mà nàng từng dùng, cũng chẳng thấy tung tích.

 

(*) “linh đề” là vật nhỏ tính tượng trưng, kiểu như một loại bùa, tín vật hoặc đồ trang sức thuộc.

 

Từ phẫn nộ đến tuyệt vọng, dần dần hóa thành trầm tĩnh.

 

Hắn chỉ tin chính mắt , cho nên hạ lệnh: “Còn sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.”

 

Người từng khuyên, lẽ nước chảy quá xiết, xác cuốn xa; cũng thể nàng ai đó cứu vớt, thậm chí… vẫn ở trong Ngọc Kinh thành.

 

tìm một trong thành, cần nhiều nhân lực.

Hơn nữa trong Ngọc Kinh, thế gia đại tộc san sát, chỉ cần đụng chạm một bên thôi cũng là họa lớn.

 

Tống Thanh Thư quyền hành tuy cao, nhưng tay nhiều.

 

Hắn từng cung cầu Thái hậu, Thái hậu thương , liền lén gạt Hoàng đế, cho phép bí mật phái tìm kiếm.

 

Hắn còn tự hạ lệnh, cho canh giữ các cửa thành, chặn xe ngựa, tra xét lữ khách.

 

Việc đó gây náo động khắp kinh thành, đúng dịp Trung thu, còn sứ thần ngoại quốc ở trong thành, vì thế ngự sử dâng tấu chỉ trích.

 

Gia Ninh Đế nổi giận, quát mắng thậm tệ trong điện, còn bí mật răn dạy một phen.

 

Bị ép đến đường cùng, Tống Thanh Thư chỉ đành đình chỉ việc tìm kiếm.

 

Hắn từng nghĩ — rốt cuộc tìm chút dấu vết nào.

Tại như thế?

 

Tống Thanh Thư nghiến răng, ngón tay siết c.h.ặ.t, phẫn nộ trào dâng.

 

Cung nữ bưng lên, liền hất đổ, nước sôi văng thẳng lên cánh tay đang quỳ đất. chẳng ai dám phát một tiếng, chỉ cúi đầu run rẩy chịu đựng.

 

“Vương gia…” kẻ hầu khẽ , “ trong sông Ngọc Đái loài cá lớn ăn thịt , chẳng lẽ… tiểu thư nàng…”

 

“Cút!” — Tống Thanh Thư gầm lên.

 

Trong lòng tràn đầy bất cam, chẳng dám nghĩ sâu thêm nửa bước.

 

Nàng — vốn nên thuộc về .

 

Một như nàng, thanh linh, kiêu ngạo, mỗi cử chỉ mỗi nụ đều rực rỡ đến mức khiến lòng run động.

 

Nàng như con chim sơn ca nơi núi thẳm, như vầng trăng soi đầu cành liễu — tinh khiết, trong trẻo, chẳng vướng bụi trần.

 

Hắn từng nghĩ cả đời , nàng sẽ mãi là cấm luyến của .

 

quên mất, chim sơn ca sẽ bay , trăng sáng giữa trời vốn chẳng chịu vướng bẩn nơi nhân gian.

 

Hắn giữ nàng.

 

Và càng lâu, nỗi ám ảnh càng dứt bỏ.

 

Đêm đó, khi nàng gieo xuống nước, gương mặt tái nhợt, đôi mắt tràn hận, từng lời đều là mắng c.h.ử.i.

 

Nàng hận , đương nhiên, thể hận?

 

Nghĩ , Tống Thanh Thư khẽ bật lạnh, gương mặt băng giá, trong mắt là sát khí lạnh lẽo.

 

Hắn chậm rãi thở một , ký ức đêm hôm hiện về, xoay vòng trong đầu, cách nào xua , như một chấp niệm thể giải thoát.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận