Chỉ Y gật đầu: “Nương nương, Vương gia về , cũng thêm điều gì. Xem cũng chẳng mấy để tâm, chỉ hiểu vì thất thần mê lâu đến .”
Từ An Thái hậu khẽ mỉm , dùng chiếc nhíp tre gắp một con sâu lông lên. Con sâu kẹp đau, quằn quại uốn cong thành một vòng tròn, kịp giãy lâu con chim lao đến mổ một ngụm, ngẩng cổ nuốt gọn.
“Hắn cũng lớn ngần , đúng là lúc nên chuyện tình cảm. Sao thể như mãi , chúng cũng chẳng thể quản thúc quá nghiêm. Chỉ là một thứ trò tiêu khiển nho nhỏ, đáng gì.”
Từ An Thái hậu buông nhíp, miệng khẽ niệm một câu A Di Đà Phật.
Con chim ăn no, nhảy qua nhảy giá gỗ treo chim; chân nhỏ đen nhánh một sợi xích bạc mảnh cố định , mỗi di chuyển, chim khẽ chạm giá gỗ, phát tiếng leng keng thanh thúy.
Từ An Thái hậu cứ thế chăm chú, thấy nó lời, liền giơ tay khẽ vuốt lông chim. Chim nhỏ vẻ thích thú, dụi đầu lòng bàn tay bà, đôi mắt đen như hạt đậu xanh chớp chớp, hề chớp lấy một cái.
“Ngươi xem, con chim thuần phục đến mức như , đến cánh cũng chẳng còn sức vỗ nổi nữa.”
Chỉ Y giơ tay nhận lấy chiếc nhíp, tiếp tục công việc chăm chim: “ , ngay cả sâu cũng là nô tỳ đút cho nó ăn, chỉ là con vật nhỏ cứ thiết với nương nương như thế, khiến nô tỳ thật lòng ngưỡng mộ.”
Từ An Thái hậu lời hẳn là nịnh nọt nhưng khơi đúng tâm ý, liền nở nụ tươi, chỉ Chỉ Y mà : “Ngươi đúng là lão hồ ly, đến cả với súc sinh cũng còn ăn dấm. Năm xưa Thư Nhi thích ngươi hơn thích , chẳng khi đó cũng ghen đến suýt mất mạng ?”
Chỉ Y nhếch môi : “Nương nương đúng là vô lý. Khi ngài đóng vai mặt trắng, dặn nô tỳ diễn mặt đỏ dỗ dành Vương gia. Đến tận bây giờ, há còn lật sổ tính toán? Vậy nô tỳ nhất định tìm Hoàng thượng cho lẽ.”
“Ngươi a, ngươi a…” Từ An Thái hậu vang, chút mây mù trong lòng ban nãy cũng tan sạch.
Giữa lúc hai trò chuyện, cung nữ ngoài điện bày xong thức ăn, vén màn bước . Người đầu chính là nữ t.ử vận cung trang dẫn Tư Nam Phật đường ban nãy.
“Nương nương, bữa ăn chuẩn xong.”
Chỉ Y lập tức đưa tay đỡ Thái hậu dậy, mỉm liếc cung nữ tên Cẩm Sắt: “Hôm nay thịt gân hầm ?”
Cẩm Sắt khẽ gật đầu, đáp: “Cô cô, ngài yên tâm, mỗi tháng đến ngày , nương nương đều dùng món , cần phân phó, phòng bếp cũng sẽ tự chuẩn .”
Sau đó, sai hai cung nữ mở hé rèm cửa sổ, để ánh sáng lọt đôi chút. Thái hậu mỗi ngày chỉ dùng hai bữa, nên giờ trời vẫn còn xuống hẳn.
Từ An Thái hậu chậm rãi bước xuống La Hán sập, bọn họ trò chuyện, như mới chợt nhớ : “Cái nha đầu còn đang quỳ trong Phật đường?”
Cẩm Sắt quỳ xuống đáp: “Phải, nàng ồn ào cũng nháo, an tĩnh, thoạt vẻ là kẻ hiểu chuyện. Nô tỳ vốn còn tưởng nàng sẽ loạn một trận.”
Từ An Thái hậu xuống, ánh mắt dừng dĩa thịt hầm bóng mượt, điểm sắc cầu kỳ nào, trong mắt thoáng hiện một tia thâm ý, khẽ lắc đầu: “Thư Nhi tuy gì, nhưng mắt chọn cao, cũng nên xem thường.”
Cẩm Sắt đoán rõ ý Thái hậu, nên khi dâng thức ăn, liền cẩn thận dò hỏi: “Nương nương, nha đầu nên xử trí thế nào? Vương gia nàng mê hoặc tâm hồn, cần nô tỳ……”
Chưa kịp hết, Chỉ Y lập tức ngắt lời: “Nương nương từ đến nay hiền hòa hướng Phật, hôm nay là ngày trai giới lễ bái, ngươi chớ lời bậy bạ.”
Từ An Thái hậu với dung nhan chăm sóc kỹ lưỡng như diện mục Bồ Tát, cũng hiện vẻ trách cứ: “Được , nếu ả giữ quy củ, thì gõ cảnh cáo vài cái thả là . Dù cũng là thứ Thư Nhi nâng tay, miễn cho khi về đến quấy rầy ai gia cho thêm phiền đầu óc.”
Cẩm Sắt khẽ đáp một tiếng, trong mắt thoáng hiện suy tính riêng.
Tư Nam trời ngả về tây, ánh tà dương cuối cùng cũng sắp tắt hẳn, rốt cuộc nhẫn nại nổi nữa. Dẫu coi là canh giữ phạm nhân thì cũng lo cơm nước chứ?
Nàng lập tức đẩy cửa . Dưới ánh nến, thấy hai bà t.ử đang canh ngay ngưỡng cửa.
“Th·iếp niệm kinh hồi lâu, giờ trong bụng rỗng , các ma ma chuẩn chút gì ăn ?”
Hai bà t.ử sắc mặt lạnh nhạt, mảy may động tâm. Một còn định đưa tay đóng cửa .
Tư Nam vội đưa tay ngăn, giọng nhanh chậm: “Dẫu là Thái hậu nương nương, nhưng tùy tiện giam vô cớ cũng nên một lý do chứ?”
Bà t.ử lập tức bật châm chọc, đôi mắt xếch đầy khinh miệt: “Thái hậu nương nương nhốt ai thì nhốt, còn cần lý do? Ngươi cứ ngoan ngoãn mà ở trong . Đừng tưởng Vương gia sủng ái mấy bữa liền vọng tưởng bay lên đầu cành—”
‘BỐP!’ một tiếng giòn tan, lời còn dứt cái tát đ.á.n.h bật trở miệng.
“Nói thêm một câu láo xược nữa, còn đ.á.n.h tiếp.”
Tư Nam thu bàn tay đang tê dại, lạnh lùng bộ mặt phẫn nộ của bà t.ử trong ánh đèn, nhân lúc cả hai còn sững sờ kịp phản ứng, lập tức xoay lao ngoài.
Trong lòng nàng phẫn uất gào thét: Tống Thanh Thư suốt ngày miệng yêu nàng, thương nàng, nàng… thế mà giờ cả bóng một nàng cũng chẳng thấy! Chẳng là đồ vô dụng ?
Kết quả dĩ nhiên chẳng ho gì, hai bà t.ử ăn thứ gì mà chạy nhanh hệt như ch.ó săn, Tư Nam mới lao đến rừng trúc thì chúng bắt gọn.
Hai bà t.ử trái áp giải nàng trở Phật đường, mắng c.h.ử.i kiêng nể: “Tiện nhân, còn dám giương nanh múa vuốt, thật hiểu Vương gia coi trọng ngươi ở chỗ nào……”
Bà t.ử tát lúc nãy trong lòng càng thêm uất ức khó chịu, túm lấy cổ áo Tư Nam định giơ tay thêm một cái tát nữa—
“Dừng tay ——!”
Một giọng mềm nhẹ nhưng chứa uy nghi bất ngờ vang lên.
Hai bà t.ử hoảng hốt đầu , ánh đèn l.ồ.ng lay động, vặn thấy Cẩm Sắt bước đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-loi-thoat/chuong-13.html.]
Cẩm Sắt nhíu mày, thấy trong gian Phật đường cảnh tượng hỗn loạn, liền mở miệng quở mắng: “Các ngươi đều là lâu năm tay nương nương, hiểu quy củ thế ? Nơi đây là Phật đường thanh tịnh, cô nương thành tâm vì nương nương cầu phúc, các ngươi đối xử như ?”
Hai bà t.ử vội cúi đầu : “Cẩm Sắt, nữ nhân thật sự quá mức hung hãn, chúng cũng là cách nào…”
Bà t.ử còn cũng lập tức phụ họa: “ đúng , ả giống như kẻ điên, căn bản nhu thuận như Cẩm Sắt ngươi, hiểu Vương gia trúng loại …”
“CÂM MIỆNG.” Cẩm Sắt lạnh giọng quát, giọng bình thản nhưng giấu uy thế. Dưới ánh đêm, nét mặt nàng rõ ràng, nhưng khí tức ép . “Hai ngươi đúng là già đến hồ đồ , lời gì cũng dám . Lui xuống, nơi để trông coi.”
Hai bà t.ử dám thêm lời nào, khom lùi ngoài.
Tư Nam theo bóng lưng chúng biến mất, ánh mắt lập tức chuyển lên Cẩm Sắt. Nàng một bộ y phục khác, bộ áo màu tang đổi, giờ đây nàng khoác cung trang phấn hồng, bên hông thắt một dải lụa lam sẫm, trở nên thướt tha uyển chuyển, mềm mại ẩn chứa quyến rũ khó tả.
“Thái hậu nương nương phái ngươi tới g.i.ế.c ?” Tư Nam đề phòng nàng, giống như thể bật dậy chống đỡ, cảnh giác đến từng thở.
Cẩm Sắt khẽ lắc đầu, từ phía lấy một chiếc hộp đựng thức ăn nhỏ, giọng điệu nhu hòa: “Cô nương chắc hẳn đang đói, tới ăn một chút .”
Tư Nam lập tức động, còn e dè nàng : “Đây chẳng lẽ là bữa cơm cuối đời của ?”
Cẩm Sắt nhịn bật , thong thả quỳ xuống đệm, ngẩng đầu nàng: “Cô nương gì ? Nơi là Thọ Diên Cung, còn chỗ ngươi đang chính là Phật đường.”
Tư Nam nghĩ cũng thấy hợp lý. Thời đại tín Phật, dù việc cũng tránh tượng Phật. Quan Thế Âm Đại Sĩ còn ở đây, Thái hậu nếu xuống tay cũng chẳng chọn nơi mà ô uế Phật đường, g.i.ế.c một nhất thiết g.i.ế.c tại đây.
Cẩm Sắt thấy nàng động, cũng cưỡng ép, chỉ tự tay mở hộp thức ăn. Thấy Tư Nam vẫn bất động, nàng ôn tồn : “Cô nương, ngài một ngày ăn cơm, thấy đói ?”
Tư Nam hừ lạnh, trợn mắt một cái xem như đáp , tới phịch xuống tấm đệm quỳ suốt cả ngày. Trước mặt nàng lúc là một đĩa thịt hầm, một chén viên chay, thêm một đĩa rau nhỏ cùng một bát cơm trắng.
Nàng khỏi cảm thấy mất mặt. Những ngày gần đây, mặt nàng là sơn hào hải vị, thế nhưng giờ miếng thịt hầm chẳng mấy mùi vị , trong miệng điên cuồng tiết nước bọt.
Có thể thấy, từng thật sự chịu đói thì sẽ sinh xa xỉ, quen sung sướng thì tưởng chịu nổi đơn sơ. Cũng may tên cẩu vật Tống Thanh Thư , dù thế nào thì cũng từng keo kiệt chuyện ăn uống của nàng.
Nàng bưng bát cơm lên, thong thả ăn từng muỗng, gắp một miếng thịt bỏ miệng, ngờ hương vị cũng tệ.
Nuốt xuống, Tư Nam liền hướng về phía tượng Phật nhỏ giọng lẩm bẩm: “Bồ Tát ơi Bồ Tát, xin đừng trách tội ăn thịt… thật sự đói đến chịu nổi nữa .”
Bên cạnh, Cẩm Sắt phì : “Cô nương tin Phật ?”
Tư Nam liếc nàng một cái: “Ngươi chẳng lẽ tin?”
Người hầu hạ bên cạnh Thái hậu – Thái hậu tín Phật, tỳ nữ chẳng tin ?
“Không tin.” Cẩm Sắt thẳng chút quanh co, ôm đầu gối xuống cạnh nàng, Tư Nam ăn cơm ung dung thanh nhã, khẽ mỉm : “Trong cung , cung nữ thái giám nào mà tin Phật… thì chẳng sống bao lâu.”
Nàng thấy Tư Nam đang đ.á.n.h giá , liền cong môi, lén chớp mắt: “Cô nương, lời ngài đừng với ai nhé, thì c.h.ế.t chắc.”
Tư Nam miệng còn đầy đồ ăn nên chỉ im lặng. Đợi ăn xong, nàng tự tay xếp thức ăn hộp.
“Hôm nay cảm ơn ngươi. Ta giờ đây đói lâu là chịu nổi.”
Hẳn là đường huyết hạ xuống, đói quá lâu nên mắt dễ tối sầm .
Cẩm Sắt , trong ánh nến mờ nhạt thấy rõ thần sắc: “Cô nương, Cẩm Sắt một thỉnh cầu nho nhỏ… cô nương bằng lòng .”
Tư Nam thấy buồn : “Giờ giam nơi , còn ngươi là bên cạnh Thái hậu. Nói đến thỉnh cầu, chẳng đáng lẽ là cầu xin ngươi ?”
Cẩm Sắt im lặng một thoáng, nhẹ giọng cầm lấy hộp thức ăn như hạ quyết tâm, quỳ xuống mặt Tư Nam: “Cô nương… nô tỳ đến hầu hạ bên Vương gia.”
Lúc Tư Nam mới hiểu ẩn ý đằng câu khi nãy của hai bà t.ử . Nguyên lai là như .
“Cẩm Sắt cô nương, nếu ngươi , cứ . Ta ngăn cản.”
Cẩm Sắt vẫn kiên quyết quỳ đó, dậy, miệng : “Cô nương, Vương gia thương ngài, rõ. Nếu ngài gật đầu, chuyện phía cần ngài nhọc lòng, sẽ tự bẩm với Thái hậu.”
Thì nàng suy tính chu , chỉ thiếu một lời chấp thuận. Nàng thực sự coi trọng bản đến thế ? Dù Tư Nam ý kiến cũng chẳng ích gì. Trong lòng nàng âm thầm tiếc nuối: một cô nương tươi tắn xinh như , thích ai thích, để mắt đến Tống Thanh Thư – một kẻ điên.
Xuân hàn se sắt, cả đêm Tư Nam chẳng thể ngủ yên. Nếu nửa đêm Cẩm Sắt đưa cho nàng một tấm t.h.ả.m, e rằng nàng lạnh đến c.h.ế.t cứng nơi .
Mãi đến khi sắc trời hửng, chân trời loang loáng ánh sáng nhợt như sắc vịt xám, Tư Nam ôm chăn dựa bên cạnh tượng Quan Âm, mới nửa tỉnh nửa mê chìm giấc ngủ.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa Phật đường mở . Ánh hồng le lói của bình minh xuyên qua lớp ngói sáng, tia sáng đầu tiên liền rọi xuống tịnh bình trong tay Quan Âm Đại Sĩ. Cành liễu bên trong khô, những phiến lá uể oải cuộn .
Hai bà t.ử bước . Thấy Tư Nam co một bên, một bà t.ử cành liễu, còn tiến lên gọi nàng dậy.
“Ai da, cô nương, ngài ngủ ở đây?” bà t.ử cẩn thận đỡ Tư Nam đang còn mê mệt, giọng điệu so với đêm qua khác hẳn một trời một vực.
Đôi mắt Tư Nam còn mở nổi, mãi lâu mới lấy tri giác. Nàng hất tay bà t.ử , giọng lạnh nhạt: “Các ngươi gì?”