Ông trời khéo sắp đặt, sáng mặt trời lên cao, cuối thu mát mẻ, gió nhẹ mang theo hương thơm, phảng phất vị ngọt lành của mùa quả chín.
Tống Thanh Thư tỉnh dậy từ sớm, dán lấy Tư Nam chẳng chịu rời giường, cứ thế tùy ý cọ sát nàng, bàn tay mải mê nghiện vuốt lấy từng tấc mềm mại.
Tư Nam hôm nay hiếm khi buông lời lạnh nhạt, thậm chí ngay cả nửa phần kiên nhẫn cũng lộ , chỉ nhàn nhạt : “Đến lúc dậy , chần chờ nữa e muộn giờ cung, tổn hại thanh danh Đoan Vương thì cũng chẳng gì.”
Tống Thanh Thư ôm lấy nàng buông, giọng điệu tựa như nũng: “Nặc Nặc, cùng nhập cung một .”
Căn nhà trống trải, để nàng ở một , lỡ như nàng vui, cho ?
Tim Tư Nam khẽ chấn động, song nàng vẫn gượng ép bình tĩnh, lôi kéo dậy, thuận tay tiếp lấy mãng phục Yến Yến mang tới, khoác lên vai .
Nàng mỉm khuyên giải, đáy mắt dịu hòa: “Dạ yến Trung thu trong cung, mỗi năm chỉ một . Huống chi ngươi bắt buộc tham dự, nếu , Thái hậu tất khó vui lòng.”
Tống Thanh Thư thấy nàng tự tay cầm lấy phát quan, nhẹ đè vai mà chỉnh sửa, liền vô thức xuống, để mặc nàng vấn tóc, buộc đai, cài quan ngọc, khóe môi nàng khẽ cong tựa nụ hoa hàm tiếu.
Tâm tư bao năm hoang phế của bỗng tràn đầy ấm áp, trong mắt , Nặc Nặc thoáng chốc như hiền thê ôn lương, khiến một cương cường của nhu tình quấn c.h.ặ.t buông.
cũng phảng phất gì đó bất thường, cúi xuống, khẽ chạm môi bên nàng, nhẹ nhàng l**m hôn, giọng nhu hòa mà nghẹn : “Nặc Nặc, hôm nay… dường như ngươi chỗ giống thường ngày.”
Tư Nam chỉ cảm thấy trong lòng bó c.h.ặ.t, tu dưỡng hiện tại vẫn đủ vững vàng, đành nuốt xuống kinh hoảng, miễn cưỡng nở nụ : “Có gì khác biệt .”
Nói đoạn, nàng nhấc áo lên, liếc một cái: “Nếu Đoan Vương giúp mặc xiêm y, thì phụng bồi là .”
Tống Thanh Thư thấy nàng mỉm mềm mại, khóe mắt mang ý tơ vương, ngữ điệu tức giận mà như mật đường, chỉ cảm giác nơi n.g.ự.c mềm nhũn, tựa một chỗ trong lòng lấp đầy bởi ôn nhu.
Hắn khẽ siết lấy tay nàng, bên môi mấp máy như thốt điều gì, nuốt xuống, cuối cùng chỉ ôn hòa một câu bình đạm: “Được, ở nhà đợi .”
“Ừm.”
Tư Nam nhẹ nhàng thở một sâu, dùng xong bữa sáng liền tiễn tận cổng viện, còn cố ý dặn một tiếng: “Phúc Tử, theo sát Vương gia, chớ để ngài uống quá nhiều rượu.”
Nàng tự hiểu rõ ràng, Phúc T.ử đầu óc linh hoạt, nếu ở trong viện, e khó lòng qua mắt kẻ . Huống hồ tối nay Tống Thanh Thư tất dự yến, rượu xã giao thể tránh.
Phúc T.ử thoáng chủ t.ử, thấy Vương gia khẽ gật đầu, trong lòng mừng như mở hội. Hắn vốn quen canh giữ mãi nơi tiểu viện vắng vẻ , gã sai vặt lâu ngày thật sự mang dáng vẻ của gã sai vặt.
“Cô nương cứ yên tâm.” Trong giọng khỏi mang theo mấy phần kính ý, cô nương xem càng ngày càng lòng Vương gia.
Tư Nam ở cửa viện một hồi lâu, xa xa, dáng vẻ ngơ ngẩn như phụ nhân đưa tiễn chồng nhập kinh.
Sau khi trở về sân, nàng an giấc một giấc ngủ nướng, mãi đến lúc trời chiều ngả bóng. Thức dậy , liền sai Yến Yến bày tiệc, gọi cả gánh hát Bách Diễm Lâu đến cổ vũ trợ hứng.
Thái độ nàng khác hẳn ngày thường, khiến Yến Yến cùng Cẩm Sắt khỏi sinh nghi.
Yến Yến theo hầu nàng lâu ngày, cuối cùng nhịn lên tiếng: “Cô nương, Vương gia bày yến ngài đều chẳng mấy vui lòng, hôm nay vì hứng khởi như ?”
Tư Nam đáp, chỉ ngẩng đầu vầng trăng tròn đang từ từ nhô khỏi mái hiên. Kỳ thực, trăng đêm mười lăm vẫn kém vẹn tròn đêm mười sáu, nhưng từ ngàn xưa đến nay, con gửi gắm bao tâm tư ngày rằm, coi ánh trăng viên mãn là biểu tượng đoàn viên.
Cẩm Sắt bên cạnh còn mơ hồ hiểu, chỉ Yến Yến đoán đôi phần. Nàng tuy đến , song khi Tư Nam mới đưa tiểu viện, nàng mặt tại đây.
Yến Yến âm thầm kéo tay Cẩm Sắt, khẽ lắc đầu ngụ ý đừng hỏi thêm: “Cô nương hẳn là nhớ nhà,” nàng thấp giọng , “dù cũng ở nơi lâu ngày, Vương gia còn chẳng cô nương nhân .”
Tư Nam sai bày một bàn tiệc giữa sân, dọn thêm một bàn ngay sân viện.
“Nào, đêm nay tâm tình khoái hoạt. Các ngươi cứ việc ăn uống cho thỏa,” nàng , thấy hộ vệ do dự bèn bảo mang một vò rượu lớn, “Vương gia chấp thuận, các ngươi cứ yên tâm. Không uống cũng , ăn là chính.”
Đám hộ viện , theo thói quen cùng xuống. Thấy cô nương giữa bàn lớn ung dung ăn uống, còn chỉ từng món rõ cách nấu, xuất xứ, ai nấy dần buông lỏng.
Gánh hát và phường xiếc ảo thuật cũng mời góp vui, tiếng nhạc tiếng reo hòa khói rượu giữa đêm thu, một lúc hai bàn dần dần náo nhiệt, ý vui càng thêm đậm. Tuy , vì còn nhớ lời của Vương gia, mỗi chỉ dám chạm môi ba chén.
Tư Nam ăn liền hai chén cơm, một bát canh vịt hầm, còn nhấm thêm ít quả khô cùng mứt trái. Một vò rượu ấm trôi xuống, men say phủ mờ đôi mắt, trời đất cũng trở nên chao đảo.
Nàng lôi kéo Yến Yến, đầu lưỡi líu : “Đi thôi… ăn nhiều quá… béo… ngươi theo chạy một vòng… chạy xong là ngủ… ai cũng đến quấy rầy…”
Cẩm Sắt vẫn còn tỉnh táo, vội vàng níu lấy nàng khuyên nhủ: “Cô nương, đừng chạy lúc đêm khuya, chi bằng rửa mặt nghỉ ngơi, nếu Vương gia trở về e rằng sẽ trách phạt.”
Tư Nam lập tức vỗ mạnh lên bàn, gương mặt đỏ ửng như đào, hừ nhẹ một tiếng: “Hắn mà dám…”
Lời còn dứt, nàng ngơ ngác Cẩm Sắt kéo .
Rửa mặt súc miệng xong xuôi, trong viện cũng dần tản hết: kẻ bếp, vô nhà xí, vài kẻ vẫn còn tiếp tục uống rượu. Tư Nam hai mắt thanh tỉnh, im giường lẳng lặng chờ đợi thời cơ.
Quả nhiên, đến lúc đổi ca, động tĩnh của đám hộ viện bắt đầu lớn dần.
Tư Nam khẽ nhấc chăn, lấy bọc nhỏ chuẩn từ sáng, nhét bên trong áo n.g.ự.c. Lại túm gối đầu nhét sâu đệm chăn, tạo thành dáng ngủ.
“Mau lên, ngoài chạy mấy vòng! Kẻ nào béo thành heo, đừng trách kéo giúp!”
Vừa chạy giở trò hô hoán, nàng cố ý khiến ánh mắt đổ dồn về phía . Đám hộ vệ vốn quen với chuyện “cô nương mỗi đêm chạy bộ”, thêm rượu , nên sự cảnh giác kém hẳn thường ngày.
Chạy vài vòng, nàng cố tình thở hổn hển: “Ai nha, mệt c.h.ế.t … về ngủ thôi… Yến Yến, mau mang rượu tới, còn uống…”
Tư Nam loạng choạng lao về phía phòng ngủ, cốt ý trò để cho đám hộ vệ theo tới tận cửa. Bất chợt nàng khựng , ánh mắt đảo một vòng liền trông thấy Yến Yến say ngủ giường Bạt Bộ, tối nay nàng chuốc ít rượu; còn Cẩm Sắt cũng sớm lui về gian phòng của nghỉ ngơi.
Tư Nam khom xuống, những dây leo cùng đám lá rậm rạp mà nàng cố công vun bón từ đầu xuân năm ngoái giờ phát huy tác dụng, trở thành lớp yểm hộ tự nhiên, dẫn lối nàng luồn về phía hồ sen.
Tiếng nước từ ám cừ róc rách truyền đến tai, trong gió đêm phảng phất hương sen và mùi cỏ ẩm. Tư Nam ẩn bên bờ hồ, cẩn thận quan sát bốn phía, xác định ai theo dõi, mới chậm rãi thở một , lặng lẽ lội xuống hồ. Nước lạnh ngấm dần qua lớp vải, bùn đất chân mang chút mùi tanh ngai ngái len lên cánh mũi.
Đêm lạnh như nước, ánh trăng như ngọc.
Trong phủ tịch mịch một tiếng động. Hồ sen mênh mang, ngập đầy lá rộng. Gió đêm khẽ lay, hoa diệp lấp lánh trong ánh nguyệt quang, đến ngỡ như mộng cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-loi-thoat/chuong-25.html.]
Tư Nam gian nan bò trong lối ám cừ tối om. May là tuy nàng ăn nhiều, nhưng thể vẫn gọn gàng, miễn cưỡng thể luồn qua. Thế nhưng tình thế cũng chẳng hẳn dễ chịu, nơi tối sâu ẩm thấp, thỉnh thoảng vang lên tiếng ếch xanh nhảy qua, vài loài sâu nhỏ bò qua da thịt khiến nàng tê rần.
Nàng tính toán trong lòng vô , tưởng rằng tới lúc hẳn sẽ trấn định lắm. Song giây phút chân chính giáp mặt sinh t.ử, tay chân vẫn khỏi mềm nhũn.
Trong tiểu viện, khi Cẩm Sắt thành xong việc của , sai sắc canh giải rượu mang đến phòng cô nương. Vén rèm , chỉ thấy Yến Yến ngủ say. Nàng nhẹ nhàng vén mành lên trong phòng, nương theo ánh trăng chiếu rọi mà thấy giường còn nhô lên một khối phồng, nghĩ đêm nay hai đều uống ít, mà cô nương tính khí khi rời giường vốn dễ chịu, nàng do dự một thoáng đặt bát canh giải rượu xuống bàn, về phòng nghỉ ngơi.
Tư Nam gì về điều , vẫn đang chật vật bò trong lòng đất lạnh lẽo. Tim đập thình thịch, nàng âm thầm tính thời gian, may mà nơi vắng vẻ khuất bóng, ban ngày chỉ ngẫu nhiên kẻ nhàn rỗi ghé qua ngắm cảnh, đêm xuống dường như ai bén mảng.
Ám cừ dẫu nàng ngầm tác động nới rộng, song cũng chỉ đủ cho một chui lọt, xoay cũng khó. Bùn đá sắc bén nhiều vô kể, quần áo cắt rách từng mảng, cánh tay chi chít vệt đỏ, thậm chí chỗ da thịt cứa toạc, rớm m.á.u.
Tư Nam vốn định nâng tạm nghỉ một thoáng, bởi từ nãy đến giờ chỉ dựa khuỷu tay mà gắng gượng tiến lên, vật nhọn nào rạch qua, đau đớn kịch liệt truyền đến khiến nàng khẳng định nơi tứa m.á.u.
Vừa mới chống tay định dậy, bả vai phía liền một vật bén nhọn hung hăng đ.â.m , nàng nén tiếng kêu nghẹn ngào, chỉ đành lập tức úp xuống bùn lạnh, m.á.u nơi lưng tuôn như suối nóng bỏng.
Nàng cảm nhận dòng huyết ấm áp theo lưng thấm ướt n.g.ự.c, nhưng dám động đậy thêm một ly, chỉ thể nghiến c.h.ặ.t răng, chịu đựng đau đớn mà từng tấc từng tấc bò về phía .
Nàng trời sinh tính nhẫn nại, cơ hội chờ đợi lâu, tuyệt đối thể kinh động bất kỳ ai.
Lần là cơ hội sống còn mà nàng cân nhắc suốt bao ngày, cũng nhẫn nhịn chờ đợi suốt bao tháng. Nàng chịu nổi đả kích “dồn sức ba năm, thiêu rụi trong một khắc”.
Chậm một chút, chậm một chút… thể hoảng loạn… Tư Nam, cứ từ từ thôi… chỉ cần thoát là thể sống.
Mồ hôi lạnh từng giọt lăn xuống trán, hòa cùng huyết khí nơi lưng bỏng rát như b.úa lớn gõ mạnh. Tư Nam nghiến c.h.ặ.t khớp hàm, căng cứng, dám buông lỏng dù chỉ một thở.
Ước chừng bò độ một giờ đồng hồ, giữa đêm tối rốt cuộc lờ mờ xuất hiện một dải ánh sáng mỏng manh phía . Tư Nam màng đau đớn, gắng gượng dốc hết sức bò ngoài.
Trên mặt hồ, lá sen đong đưa nhè nhẹ trong gió thủy triều, ánh trăng như tơ phủ lên từng phiến xanh mượt, thiên địa rộng mở, khí cũng trở nên dễ thở hơn nhiều; ngay cả tiếng ếch xanh kêu cũng vài phần khả ái.
Tư Nam ngẩng đầu vầng trăng tròn trắng như mâm ngọc trung, khẽ cong khóe môi, nở một nụ méo mó khó coi tựa nụ của kẻ từ âm phủ bò lên.
Đột nhiên, giữa bụi cỏ khẽ động, vang lên tiếng xào xạc như bước chân . Tư Nam lập tức cứng đờ, tim như ngừng đập, nàng ngờ bên ngoài hồ sen canh giữ tuần tra!
Tư Nam vội ẩn một tầng lá sen rậm rạp, như căng dây đàn, mắt chăm chú dõi theo nơi phát thanh âm, trái tim run rẩy như treo giữa trung.
Nào ngờ, ánh trăng sáng vằng vặc, một bóng dáng mập tròn trắng muốt lù lù tiến đến, chính là con Tiểu Bạch hình béo , lỗ tai dựng thẳng tắp, đôi mắt tròn vo như chuông đồng mở to nàng chằm chằm.
Nỗi sợ hãi trong lòng thoáng chốc tan vỡ thành một trận khổ, quả tim tưởng chừng nhảy ngoài , hóa một con ch.ó nhà của hù dọa.
Tiểu Bạch nghiêng đầu, đôi mắt đen láy sáng ngời, ngây ngốc mà nàng, tựa hồ đang hỏi: “Chủ nhân, đang gì ?”
Tư Nam đang định xua nó xa một chút, tránh vướng chân vướng tay, thì bỗng phía truyền đến tiếng trò chuyện, thanh âm càng lúc càng gần, là lính gác canh cổng đổi phiên.
“Ai da, đến lượt chúng gác đêm, trung thu như thế mà cũng chẳng về nhà.”
“Bớt ca thán , Vương gia thưởng ít bạc còn gì?”
“Ta chỉ cho hả giận thôi. Đi, tiểu xong về ngay, suốt ngày canh giữ nơi vắng , đến cả bóng quỷ cũng chẳng thấy…”
Nghe thấy lời đối thoại , Tư Nam lạnh toát, từng sợi lông tơ như dựng ngược. Nếu bọn họ thấy ở đây, đêm nay e là sinh t.ử khó lường.
Nàng đưa mắt quanh, lá sen tuy dày nhưng đủ che chắn. Cắn răng, nàng định nhịn đau lặn xuống bùn nước nữa để ẩn , thì đột nhiên Tiểu Bạch hành động.
Chỉ thấy một mảng trắng vụt lên, Tiểu Bạch tung lao , khiến hai tên hộ viện kinh hãi kêu “úi” một tiếng. Tiểu Bạch nay trưởng thành, hình cao gần bằng nàng, tuy ít khi sủa bậy, song bộ dáng rắn chắc, lông trắng bóng mượt ánh trăng khiến nó trông uy phong lẫm liệt, khí thế áp .
Tư Nam vốn chẳng hiểu rõ về loài khuyển, chỉ nhớ từng thấy qua mạng, suy đoán đây hẳn là giống hạ tư khuyển, loài ch.ó săn cổ truyền từng tồn tại hơn ngàn năm đất Trung Hoa, nổi danh trung thành, bảo vệ chủ, năng lực vượt trội.
Quả nhiên, hai tên hộ viện Tiểu Bạch hù dọa đến hồn vía lên mây, vội vã vòng lối khác rời . Tư Nam khẽ thở phào, trong lòng âm thầm cảm kích, nhân đó hướng Tiểu Bạch một động tác tay, ý bảo nó .
Nàng rút từ n.g.ự.c chiếc túi vải, lấy một bình sứ nhỏ, ngửa đầu uống cạn. Rượu mạnh như lửa ràn rạt cháy xuyên cổ họng, trút thẳng xuống dày, khiến tức khắc nóng bừng, khí huyết như xốc lên.
Quay , nàng men theo bùn nước mà bơi về phía đối diện hồ sen. Giờ tạm thời nàng dám lên bờ, e rằng trong phủ còn theo dõi. Cẩn trọng lúc là sống, liều lĩnh là c.h.ế.t.
Đợi đến khi trăng treo ngang đầu cành liễu, phủ cách xa một đoạn dài, nước hồ cũng dần sâu hơn, Tư Nam mới âm thầm thở , nâng cánh tay lau mồ hôi trán, nhẹ nhàng ngoảnh đầu —
Trong mắt chỉ còn một điểm sáng nhỏ bé từ nơi từng giam giữ nàng suốt gần hai năm trời. Cuối cùng, nàng thoát khỏi chiếc l.ồ.ng son .
Khóe mắt dần nhập nhòe, lửa nóng bốc lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nàng hít sâu một , chậm rãi tiến về phía bờ xa. Nơi nàng chẳng còn xa lạ, thêm nữa là đến Ngọc Đái Hà. Chỉ cần đến đó, nàng liền cơ hội sống.
Vừa đầu, nàng chợt thấy Tiểu Bạch âm thầm theo phía cách một xa. lúc nàng còn rảnh để để tâm đến nó, từng khắc đều quý như tính mạng.
Nước hồ dù lâu cũng lạnh thấu xương, may mắn rượu mạnh còn đang phát huy tác dụng. Vết thương vai bỏng rát như lửa thiêu, đau buốt đến run rẩy . Nàng dám đưa tay dò xét, sợ rằng giống kẻ trong chuyện xưa, chỉ vì một đau mà buông xuôi giữa chừng, vĩnh viễn thể bò dậy nữa.
Toàn phủ đầy bùn lạnh, Tư Nam run rẩy dậy, ép chân, mở n.g.ự.c, khởi động gân cốt để nóng thể. Vừa bò trong ám cừ quá lâu, tứ chi cứng ngắc. đến lúc thể chống đỡ , nàng vẫn còn đủ sức để tiếp tục.
Kiếp , những năm sơ trung, nàng từng bắt tham gia chạy 3000m trong đại hội thể thao của trường, vòng quanh sân vận động bao nhiêu . Tính tình nàng bướng bỉnh, tham gia liền c.ắ.n răng chạy đến cùng, l.ồ.ng n.g.ự.c như nghẹt thở, suýt chút nữa gục ngã đường chạy. Về lâu mới hồi phục .
Cũng chính từ , nàng sinh quyết tâm, bắt đầu rèn luyện thể. Việc đầu tiên nàng tập chính là chạy bộ.
Trong lòng mang tín niệm, sức lực như vô cùng vô tận, trái tim cũng chỉ còn một ý niệm duy nhất —
Chạy.
Liều c.h.ế.t mà chạy.
Nàng hít sâu một , lập tức lao . Khó khăn nhất là ám cừ vượt qua. Giờ ánh trăng treo cao giữa trời như ban ngày sáng tỏ. Nàng liệu Tống Thanh Thư về .
Trong nỗi sợ đan xen, trong lòng nàng trào lên một tia đắc ý: Cái tên khốn chắc chắn thể nào ngờ , nàng thật sự dám chạy.
Nếu Ngọc Đái Hà, nàng tuyệt dám mạo hiểm. chỉ cần đến đó, nàng thể tìm một chỗ nương náu ở Ngọc Kinh.