GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC

8

7.

 

Khi Thẩm Tiêu hôn mê, anh lại lên cơn sốt cao, tôi khi thì dán miếng hạ sốt, khi thì rót nước, bận rộn lo toan đến khi thấy nhiệt độ cơ thể anh ấy hạ xuống mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thực ra, dù Thẩm Tiêu dị ứng với rượu, nhưng uống một chút cũng không sao, chỉ khi uống nhiều mới xảy ra phản ứng nghiêm trọng như vậy.

 

Một năm trước, để ngăn tôi và Đoàn Dập kết hôn, Thẩm Tiêu đã dùng biện pháp mạnh mẽ nhốt tôi lại trong nhà anh.

 

Tôi đập phá mọi thứ trong phòng anh, nhưng Thẩm Tiêu vẫn không chịu thả tôi ra.

 

Anh ôm chặt tôi, cố gắng khiến tôi bình tĩnh lại.

 

“Hứa Trì, em nổi điên đủ chưa? Anh muốn em nhớ kỹ, em là vị hôn thê của anh, không ai có thể cướp đi.”

 

Tối hôm đó, anh uống rất nhiều rượu, lần đầu tiên mất kiểm soát.

 

“Anh thà để em hận anh, cũng tuyệt đối không để em rời đi.”

 

Anh uống đến mức nôn mửa, phản ứng dị ứng mạnh đến mức suýt ngạt thở.

 

Tình hình cực kỳ nguy kịch, bác sĩ phải đến ngay trong đêm, kéo anh trở về từ cõi ch.

 

Tôi đã chăm sóc anh suốt cả đêm, cuối cùng nhân lúc anh chưa hồi phục mà trốn đi.

 

Lần này, không biết anh đã uống bao nhiêu để có phản ứng nghiêm trọng như vậy.

 

Tôi gục xuống bên giường suy nghĩ, chẳng biết từ lúc nào cũng thiếp đi.

 

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên một chiếc giường lớn, chiếm vị trí của Thẩm Tiêu, chăn gối vẫn còn phảng phất hương thơm thanh mát của anh, nhưng người thì không thấy đâu.

 

Mùi thơm hấp dẫn bay ra từ nhà bếp.

 

Xem ra anh cũng có lương tâm, làm nhiều món tôi thích ăn.

 

Ăn uống no nê, tôi chuẩn bị rời đi, nhưng Thẩm Tiêu lại giữ tôi lại.

 

“Có thể đừng đi được không? Em muốn làm gì, anh đều có thể đáp ứng.”

 

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

 

“Tổng giám đốc Thẩm, anh lại muốn nhốt tôi một lần nữa à?”

 

Thẩm Tiêu như bị lời nói của tôi làm bỏng, buông tay.

Bạn cần đăng nhập để bình luận